Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ta Có Thể Biến Thành Cá

Chương 411: Tụ Hội

Chương 411: Tụ Hội




Người dịch: Sunshine

Biên: Cẩuca

Team dịch: Vạn Yên Chi Sào

Nguồn: truyenyy.com

- Thật sự là không nghĩ tới, thì ra Sở tiên sinh lại là ông chủ Tiên Cảnh, mấy ngày nay trên mạng đều liên tục đưa tin liên quan đến Tiên Cảnh.

Một thanh niên mặt mũi tràn đầy kinh ngạc, trên mặt mang theo nụ cười nhìn Sở Tiên.

- Chào cậu.

Sở Tiên cười nhạt, trông rất lãnh đạm.

Cả đám người chung quanh lại không cho rằng hắn có chút thất lễ mà lại cho rằng câu nói có chút trang bức kia là chuyện đương nhiên, đây mới là dáng điệu của kẻ có tiền kiêu căng.

Tiên Cảnh là từ khóa hot nhất trên mạng hiện tại, cá vàng Tiên Cảnh, bể thủy sinh Tiên Cảnh, nhà hàng Tiên Cảnh, cái sau so với cái trước càng hoành tráng hơn đồng thời trong thời gian qua Tiên Cảnh cũng đã dần trở thành một danh từ đại xa xỉ.

Bởi vì đồ của Tiên Cảnh đều vô cùng tốt, vô cùng quý.

Người thanh niên trước mắt này lại là người sáng lập nhãn hiệu này, giá trị con người phỏng đoán phải lên tới vài tỉ.

Giá trị con người đạt tới vài tỉ tuyệt đối là hơn hẳn tất cả mọi người ở đây, mặc dù bối cảnh của Tĩnh Vũ tương đối cao nhưng nói về tiền tài vẫn thấp hơn rất nhiều.

- Trách không được da dẻ Tiểu Dĩnh lại tốt như thế, thì ra súp cá bahaba taipingensis giá trị lên tới cả trăm vạn cũng có thể tùy tiện ăn, nước bảo dưỡng đắt đỏ cũng tùy tiện uống.

Một cô gái mỉm cười nói, ânh mắt nhìn về phía cô lộ ra một tia hâm mộ.

Tiểu Dĩnh cười cười không có trả lời.

Đám người chung quanh này dường như đã quên mới vừa rồi còn bị vả mặt, giờ đây trên mặt đã cười thật tươi nói chuyện cùng Sở Tiên và Tiểu Dĩnh.

.....

- Đám người này thật sự phiền, cậu không biết đâu ai nấy cũng đều mắt để cao hơn đầu giống như vương tử công chúa, bọn hắn có đôi khi ngay cả tớ cũng đều xem thường, hôm nay thật quá sảng khoái nha!

Trong phòng thay quần áo bên cạnh suối nước nóng, Phỉ Phỉ và Tiểu Dĩnh ở trong một phòng nhỏ, nhịn không được càu nhàu.

- Bọn họ là những ai? Tớ nghe không hiểu các cậu nói nhóm gì vậy?

Tiểu Dĩnh cười cười có chút hiếu kỳ hỏi.

- Là hội Thượng Lưu, là Tĩnh Vũ cùng mấy người khác liên hợp lập ra nhóm, thành viên nhất định phải là người có thân phận và giá trị con người cao, bọn họ đều là người có một chút năng lực, phú nhị đại và có chút tiền tạo thành một nhóm có thể thuận tiện hợp tác cùng trao đổi ích lợi, về tính chất thì cũng không khác nhóm lớn của các thương nhân giao lưu cho lắm.

Phỉ Phỉ giới thiệu.

- Há, thì ra là thế.

Tiểu Dĩnh nhàn nhạt gật gật đầu.

- Tầng lớp này chính là như vậy, vì lợi ích mà chơi cùng với nhau, ở Thượng Kinh có rất nhiều nhóm kiểu này, Thượng Lưu hội chỉ có thể coi là một nhóm hết sức nhỏ, lấy giá trị con người các cậu căn bản không nên vào một nhóm nhỏ như thế.

Phỉ Phỉ cười.

- Hôm nay nhìn thấy bộ dáng kinh ngạc của bọn hắn đúng là rất thoải mái, hừ, bọn hắn cho rằng bạn tớ là người bình thường à, ha, đúng ra thì bọn hắn cần phải trèo cao.

Phỉ Phỉ đắc ý nói.

Nhà cô cũng rất có tiền nhưng cô cũng chỉ là một giáo viên, tiền tiêu vặt mỗi tháng cũng không nhiều, không so được với một số công tử, dựa vào thân phận bạn gái Tĩnh Vũ gia nhập nhóm này cho nên có chút bị người xem thường.

Nhưng hôm nay có thể đưa ra bạn bè ngưu bức vả mặt bọn hắn khiến cô vô cùng vui vẻ.

- A..., đây là dây chuyền của cậu?!

Phỉ Phỉ nhìn thấy trên cổ Tiểu Dĩnh có một sợi dây chuyền màu hồng, trên mặt lộ ra thần sắc kinh ngạc.

- Đúng nha, khi đính hôn Tiểu Tiên đã đưa cho tớ.

Tiểu Dĩnh cười cười, đưa cho cô ấy xem.

- Uây, thật đẹp.

Phỉ Phỉ kinh ngạc nhìn, cầm trên tay ngắm nghía một chút:

- Đây là dây chuyền gì, có quý hay không?

- Dây chuyền hồng san hô, cùng với vòng tay, lắc chân, khuyên tai là một bộ.

Tiểu Dĩnh nói.

- Hồng san hô?

Hai mắt Phỉ Phỉ tỏa sáng lấp lánh ngắm nghía:

- Hồng san hô nha, một bộ này của cậu cũng phải hơn ngàn vạn, trời ạ, thật sự là rất đẹp nhưng lại quá đắt.

Nói xong, cô ấy đột nhiên thở dài một hơi:

- Tớ đã suy nghĩ lại rồi, thôi tớ vẫn nên mua một cái tương đối bình thường thôi.

Tiểu Dĩnh cười cười.

Sau khi hai người đi ra ngoài, hai người Sở Tiên và Tĩnh Vũ đã chờ ở bên ngoài, hướng về phía hai cô vẫy tay.

- Tĩnh Vũ, thế nào? Chúng ta đi thì sao?

Phỉ Phỉ đi tới cười hỏi.

- Anh vừa gọi điện thoại cho anh ấy rồi, không có vấn đề.

Tĩnh Vũ vừa cười vừa nói.

- Không có vấn đề vậy là tốt rồi, cũng không biết buổi tụ hội tối nay chơi có vui không nữa, có cần mặc quần áo chỉnh tề, sang trọng một chút hay không?

Phỉ Phỉ vừa cười vừa nói.

- Không cần, mặc dù quy cách rất cao nhưng bên trong cũng rất tùy ý, có một số minh tinh sẽ đến đó biểu diễn, ăn chơi cái gì cũng không thiếu, à phải rồi, Nạp Lan Thiên Hậu em thích hôm nay cũng sẽ tới nha.

- Thật sao? Đi đi.

Phỉ Phỉ ôm cánh tay Tiểu Dĩnh cao hứng nói:

- Buổi tối hôm nay chúng ta chơi thật vui cùng nhau đi, không phải cậu cũng thích Nạp Lan Thiên Hậu sao?

- Ừm, được.

Tiểu Dĩnh nhìn Sở Tiên, sau đó gật gật đầu.

- Đi thôi.

Tĩnh Vũ cười nói với bọn họ, đi ra ngoài làng du lịch suối nước nóng đã có một cỗ xe chờ ở ở đó.

- Đến chỗ anh ấy trước đã, chúng ta cần anh ấy dẫn đi.

Tĩnh Vũ ở một bên nói với Phỉ Phỉ.

- Được.

Phỉ Phỉ gật gật đầu, sau đó trò chuyện cùng Tiểu Dĩnh ở trên xe.

Tĩnh Vũ cũng thỉnh thoảng nói được hai câu với Sở Tiên, khi nghe được hắn nói lần này hắn đến Thượng Kinh là để lấy máy bay thì trên mặt cũng đầy kinh ngạc.

Ngược lại Tiểu Dĩnh cười cười, Sở Tiên lấy cớ này thật đúng là không phải trang bức, cũng không thể nói có Thủ Trưởng mời?

- Đi, chúng ta đến công ty anh ta trước.

Xe dừng trước một công ty cao ốc.

Sở Tiên ngẩng đầu nhìn một chút, phát hiện cái tên này có chút quen mắt, hình như là một công ty lên sàn xí nghiệp nhà nước, giá trị công ty này cũng đạt tới hơn ức.

- Trương Tổng.

Thấy bọn hắn đến, nhân viên phục vụ ở quầy lễ tân hô lên.

- Ừm.

Tĩnh Vũ gật gật đầu, dẫn bọn hắn đến tầng cao nhất, đi vào một căn phòng.

Đây là một gian phòng vô cùng hào hoa, gian phòng này hiển nhiên là dùng để tiếp đãi khách, trên từng dãy ghế sô-pha có trưng bày đủ loại giấy tờ, bên trong có hai nam một nữ đang ngồi.

- Tĩnh Vũ đến rồi à, ngồi ở đây.

Bên trong có một thanh niên hướng về phía hắn vẫy tay.

- Anh Văn.

Tĩnh Vũ cười đi qua.

- Ở đây chờ anh hai mươi phút nhé.

Thanh niên kia nói.

- Ừm.

Tĩnh Vũ gật gật đầu, sau đó giới thiệu với bọn hắn:

- Hai vị này là bạn của Phỉ Phỉ, ông chủ Tiên Cảnh Sở Tiên, còn đây là bạn gái hắn, Trương Thiên Dĩnh.

- Ồ?

Thanh niên kia hơi sững sờ, lập tức nhìn sang một nam một nữ bên cạnh:

- Bể thủy sinh Tiên Cảnh và nhà hàng Tiên Cảnh là cậu sáng lập?

- Đúng vậy, chào anh.

Sở Tiên gật gật đầu.

- Đại danh cửu ngưỡng nha, không nghĩ tới hôm nay vậy mà lại ngoài ý muốn gặp được ông chủ Tiên Cảnh, tôi là Tống Văn.

Thanh niên kia lập tức trở nên nhiệt tình vươn tay hướng phía hắn muốn bắt tay.

- Ha ha.

Sở Tiên cười cười, không thể không nói những người này hết sức thiết thực, khi mình không có thực lực thì cũng chả ai thèm để ý.

- Cậu sáng lập ra bể thủy sinh Tiên Cảnh và nhà hàng Tiên Cảnh hiện tại có thể nói là vô cùng hot trên internet, nếu như cậu mở cửa hàng ở Thượng Kinh nhất định sẽ làm ăn rất tốt.

Tống Văn vừa cười vừa nói.

- Bể thủy sinh Tiên Cảnh ở đây có một chi nhánh, buôn bán quả thật không tệ.

Sở Tiên nói.

Hai tuần lễ trước bể thủy sinh Tiên Cảnh cũng đã khai trương, ngày khai trương buôn bán cũng rất tốt, một ngày kim ngạch hơn năm trăm vạn, một tuần kim ngạch được hơn ba ngàn vạn.

Ngay cả khi điên cuồng như vậy, cửa hàng bể thủy sinh trước mắt vẫn như cũ mỗi ngày có mấy chục vạn thậm chí hơn trăm vạn kim ngạch.

Không có cách nào khác, ai bảo nơi này là thủ đô của Trung Quốc mấy chục triệu người, một phòng mấy trăm vạn, năm mươi phần trăm của cửa hàng bể thủy sinh đều có thể nuôi được rất nhiều gia đình.

Cửa hàng bể thủy sinh bất luận là mở ở thành phố nào đều khiến vô số thương nhân phải đỏ mắt nhưng bọn hắn cũng không có cách nào.

Nếu đem so sánh cửa hàng bể thủy sinh bình thường với bể thủy sinh Tiên Cảnh thì không chỉ đơn giản là chênh lệch một cấp bậc.

- Cái này tôi biết.

Tống Văn đối với bể thủy sinh Tiên Cảnh hiển nhiên hiểu biết một ít:

- Tiêu thụ của bể thủy sinh Tiên Cảnh ở kinh thành có thể sánh ngang một công ty bình thường khi lên sàn, tôi tin tưởng, nếu như cậu mở nhà hàng Tiên Cảnh ở Thượng Kinh, tuyệt đối so với cửa hàng bể thủy sinh còn điên cuồng hơn.

Sở Tiên như có điều suy nghĩ gật gật đầu, cửaa hàng bể thủy sinh dù sao cũng có một độ bão hòa nhưng nếu là nhà hàng thì sẽ không có bão hòa, chỉ cần mở nhà hàng Tiên Cảnh ở Thượng Kinh, và nấu ăn bằng nguyên liệu như ở Hải Thanh tuyệt đối sẽ trở thành nhà hàng thứ nhất Thượng Kinh.

- Tạm thời còn chưa có cân nhắc.

Sở Tiên hơi hơi lắc đầu, giống như nguyên liệu nấu ăn đỉnh cấp như cá lù đù vàng lớn, cá ngừ vây xanh đại tây dương, cá bahaba taipingensis trước mắt số lượng vẫn có giới hạn như trước, vẻn vẹn chỉ đủ chèo chống ở duy nhất thành phố Hải Thanh nếu như mở một chuỗi nhà hàng nữa ở kinh thành thì nguyên liệu nấu ăn sẽ không đủ.

Cho nên khi các loại nguyên liệu còn chưa có đủ để cung cấp hắn tuyệt đối sẽ không mở thêm chi nhánh.

Hắn cũng không muốn giảm tiêu chuẩn xuống đến mức phải hủy đi danh tiếng của nhà hàng Tiên Cảnh này.

- Cậu có thể suy nghĩ kĩ một chút, chúng tôi tương đối quen thuộc kinh thành có thể cung cấp rất nhiều tiện nghi, có cơ hội chúng ta cùng hợp tác.

Tống Văn mỉm cười đưa ra một cái danh thiếp.

Sở Tiên đưa tay nhận lấy, cười gật gật đầu.

- Bể thủy sinh Tiên Cảnh còn chuẩn bị mở thêm chi nhánh ở kinh thành sao? Một cửa hàng không đủ thỏa mãn nhu cầu, Thành Bắc cách trung tâm thành phố rất xa nên sẽ không có quá nhiều người tới.

Lúc này, một thanh niên mở miệng hỏi.

- Hiện tại tôi không thế nào hỏi được về chuyện của công ty, phát triển và mở rộng cửa hàng bể thủy sinh đều làm do Giám Đốc quản lí.

Sở Tiên lắc đầu, không trả lời thẳng.

Thanh niên kia cau mày một cái, không nói gì nữa.

Trong gian phòng vô cùng yên tĩnh, Sở Tiên quá nhàm chán cầm lấy một quyển sách để trên bàn, phát hiện là một quyển tiểu thuyết, tên là "Ta có thể biến thành cá" đọc thì có một cảm giác vô cùng bay, say sưa ngon lành.

- Mọi người đều đến đủ rồi?

Mười phút sau, cửa phòng đột nhiên bị mở ra, một thanh niên đẹp trai nhìn bọn hắn, mỉm cười hỏi.

- Đều đến đủ cả rồi, chỉ còn chờ cậu thôi đó.

Tống Văn đứng lên, mỉm cười nói.

- Tốt, vậy chúng ta đi.

Thanh niên cười cười nhìn về phía hai khuôn mặt xa lạ trong phòng, ánh mắt rơi vào trên người Sở Tiên:

- Vị này là Sở tổng của Tiên Cảnh a?

- Chào anh, xin lỗi đã làm phiền.

Sở Tiên đứng lên, mỉm cười chào hỏi.

- Không quấy rầy, hôm nay tôi thật may mắn được gặp Sở tổng.

Thanh niên cười gật gật đầu:

- Đi thôi, xe đã chuẩn bị xong

- Đây là anh của Tĩnh Vũ, Trương Tĩnh San, anh ta hiện tại là Tổng Giám Đốc công ty. Phỉ Phỉ ở một bên nhỏ giọng giới thiệu cho Tiểu Dĩnh và Sở Tiên.




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch