Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ta Có Thể Biến Thành Cá

Chương 412: Vô Đề

Chương 412: Vô Đề




Người dịch: Sunshine

Biên: Cẩuca

Team dịch: Vạn Yên Chi Sào

Nguồn: truyenyy.com

- Đến rồi.

Xe đỗ trước cổng chính màu đồng, nhà xe rộng rãi chí ít cũng phải tới mười mét:

- Xuống xe đi, ở đây cấm xe đi vào.

Trương Tĩnh Sơn nói với bọn hắn.

- Nghe nói lần này mấy vị đại thiếu gia gia cũng sẽ tới.

Tống Văn xuống xe, nói với Trương Tĩnh Sơn.

- Đúng vậy.

Trương Tĩnh Sơn gật gật đầu:

- Tuy nhiên tới cũng không liên quan đến chúng ta, chúng ta không hòa nhập được vào cái vòng luẩn quẩn kia đâu nhưng chúng ta có thể kết giao với mấy người hội Ngũ Hoa.

- Ừm, hạng mục kia cần phải nhập hội với nhóm Ngũ Hoa nếu không chúng ta thật đúng là không làm được.

Một thanh niên khác gật gật đầu.

- Đi, chúng ta đi vào đi.

Trương Tĩnh Sơn hướng phía cửa đi đến, hai bên có đến bảy tám người bảo an đang đứng đồng thời cũng là đến nghiệm chứng thư mời một chút.

Mỗi thư mời có thể mang theo một người, Trương Tĩnh Vũ không có thư mời nhưng trong tay anh hắn và bọn Tống Văn mỗi người đều có một cái, vừa vặn có thể dẫn theo bốn người bọn họ.

- Anh, lần tụ hội này sẽ có bao nhiêu người?

Trương Tĩnh Vũ hiếu kỳ hỏi.

- Hơn ba trăm người, người đứng ra tổ chức lần tụ hội này là một vị đại thiếu gia, mời một số nhóm người giao lưu hợp tác làm ăn, em ở một bên nhìn là được, chú ý một chút.

Trương Tĩnh Sơn nhắc nhở, sau đó nhìn Sở Tiên bọn hắn:

- Sở tổng, lần tụ hội này đều là những người có thực lực và bối cảnh rất lớn, lấy giá trị con người của anh cũng đã dẫn tới sự chú ý một số của những người đỉnh cấp ở Thượng Kinh rồi.

- Được, tôi sẽ chú ý.

Sở Tiên đối với sự nhắc nhở của hắn thì cười gật gật đầu.

- Vẫn phải muốn chú ý một chút, nơi này dù sao cũng là Thượng Kinh.

Phỉ Phỉ ở một bên cũng nhắc nhở.

- Được.

Tiểu Dĩnh gật gật đầu.

Đi vào cửa, phía sau là 1 đại hoa viên rất lớn, giờ đây đang là mùa vụ muôn hoa đua nhau khoe sắc nhìn qua vô cùng xinh đẹp, ở vị trí trung tâm có một nhóm đang tập hợp lại những đồ án cây cối.

- Woa, đây là Đại Trang Viên.

Phỉ Phỉ hơi kinh ngạc đánh giá, nơi này thật giống như Đại Trang Viên của Âu Mỹ.

- Đây chính là một trang viên, gọi là quê hương trang viên, trang viên này là do năm vị đại thiếu gia chung nhau quản lý bình thường đều dùng vào mỗi dịp tụ hội, cả kinh thành này Hào Hoa Trang Viên là lớn nhất.

Trương Tĩnh Sơn ở một bên hướng về phía bọn hắn cười giải thích.

- Tĩnh Sơn, Tống Văn, Phỉ Phỉ, hôm nay tới rất sớm nha.

Lúc này, một đám thanh niên từ bên cạnh đi tới, cười với bọn Trương Tĩnh Sơn.

- Các cậu không phải cũng đến rất sớm sao?

Tống Văn mỉm cười nói với vọn hắn.

- Haha, dù sao lần này cũng không phải tụ hội bình thường.

Tên thanh niên kia cười lớn nói.

- Nói về chuyện có một thanh niên tên là Tôn Lực, cha là người đứng đầu hội Thượng Kinh Thương cùng một số người xây dựng lên công ty hiệu quả và lợi ích vô cùng tốt, mấy người kia là một nhóm có được năng lượng không nhỏ nhưng mà hôm nay trong buổi tụ họp này địa vị của bọn hắn cũng không cao.

Trương Tĩnh Vũ nhỏ giọng nói với Phỉ Phỉ và bọn Sở Tiên.

- Địa vị này vẫn không cao?

Phỉ Phỉ hơi hơi kinh ngạc.

- Bình thường.

Trương Tĩnh Vũ nhỏ giọng nói:

- Muốn tới tụ hội ở nơi này không phải chỉ cần có bối cảnh mà còn phải có năng lực cũng chính là có tiền, ngay cả tôi cũng không có tư cách tham dự buổi tụ hội này.

Trên mặt Trương Tĩnh Vũ lộ ra vẻ đắng chát, bây giờ hắn đang lăn lộn khá tốt trong cái vòng luẩn quẩn kia nhưng so sánh với nơi này thì còn kém xa.

Đừng nhìn những thanh niên ra vài nơi này tuổi còn trẻ, thu nhập của mỗi người đều không ít hơn một trăm triệu.

Phỉ Phỉ yên lặng gật đầu, giá trị con người của Tĩnh Vũ thực sự đã đủ cao nhưng ở trong vòng luẩn quẩn thượng lưu của kinh thành thì vẫn còn kém rất nhiều.

- Sở Tiên huynh đệ có muốn gia nhập Thương Hội không? Ở đây có mấy hội Đại Thương, nhóm chúng ta cũng được tính là một hình thức Thương Hội.

Trương Tĩnh Vũ cười hỏi.

- Không có.

Sở Tiên lắc đầu, kể từ khi hắn bắt đầu làm giàu, trong thời gian vẻn vẹn một năm mà con đường hắn đi đã vô cùng khó khăn, căn bản chưa từng tiếp xúc với cái gọi là Thương Hội, những cái được gọi là buổi tiệc tụ hội cấp cao hắn đều không tham gia nhiều, những thương nhân giàu có cũng chỉ biết có năm sáu người mà phần lớn đều chỉ là bạn bè xã giao.

- Không có?

Trương Tĩnh Vũ hơi kinh ngạc nhìn hắn.

- Tại sao phải gia nhập Thương Hội?

Sở Tiên cười hỏi.

- Ách?

Trương Tĩnh Vũ có chút im lặng:

-Thương Hội có rất nhiều cái lợi, đơn giản nhất là nhân mạch, chớ đừng nói chi là một chút tin tức cùng hợp tác, sở dĩ một số người tiền tài tăng không ngừng cũng là bởi vì bọn hắn có tin tức, có nhân mạch, đây chính là tiền đề trọng yếu nhất để tích lũy tài phú.

- Lấy giá trị con người của Sở Tiên trước mắt là có thể gia nhập một số Thương Hội.

Phỉ Phỉ ở một bên nói.

Trương Tĩnh Vũ nhìn Phỉ Phỉ, gật đầu:

- Đúng vậy, lấy giá trị con người của Sở Tiên huynh đệ chắc chắn có vô số Thương Hội hoan nghênh gia nhập.

- Vậy nếu như là anh trai anh gia nhập Thương Hội kia thì sao?

Phỉ Phỉ truy vấn.

- Anh ấy gia nhập cũng không có vấn đề gì chỉ là không cùng đẳng cấp thôi, nhưng nếu lấy giá trị con người Sở Tiên huynh đệ thì lại vô cùng dễ dàng.

Trương Tĩnh Vũ nói:

- Nhưng nếu như đỉnh cấp chính thức thì sẽ giống như những người hôm nay tham gia tụ hội, phải có cùng cấp bậc như vậy, muốn gia nhập cũng không dễ tuy nhiên chỉ phải bỏ ra một điểm lợi ích là có thể được vào nhưng có Thương Hội lại không chỉ cần phải có tiền mà còn phải có quyền.

Phỉ Phỉ ở một bên như có điều suy nghĩ gật gật đầu, có đôi khi quyền so với tài còn trọng yếu hơn, nói với Tiểu Dĩnh:

- Bạn trai cậu có thể gia nhập vào một Thương Hội nha, đối với sự phát triển sau này rất có ích lợi.

- Không cần.

Sở Tiên ở một bên nghe thấy liền cười, nói đùa, Thương Hội? Gia nhập Thương Hội để làm gì, có thể khiến mình làm ra phi cơ đại pháo sao?

Trương Tĩnh Vũ sững sờ:

- Một số lợi ích vô hình của việc gia nhập Thương Hội là vô cùng lớn.

-Chuyện này nói sau đi.

Sở Tiên cười cười.

Trong lúc mấy người nói chuyện chẳng mấy chốc đã đi đến trước một bãi cỏ, Phỉ Phỉ và Tiểu Dĩnh hơi kinh ngạc nhìn về phía trước.

Trước mắt là bãi cỏ tương đương với một sân bóng đá, có các bàn và ghế sofa với đồ ăn và đồ uống. Có bàn bi-a, bóng bàn và các khu giải trí bắn cung.

Ánh đèn ở đây cũng không mập mờ mà ngược lại vô cùng sáng, giờ đây ở vị trí trung tâm đã có hơn trăm người cả nam và nữ.

Những người ở đây cũng không phải tất cả đều là thế hệ tuổi trẻ, vẫn có rất nhiều người ở độ tuổi trung niên từ ba mươi đến bốn mươi tuổi tuy nhiên những người quá già thì không có.

- Tĩnh Vũ, em đi theo anh chào hỏi một số người.

Trương Tĩnh Sơn nói với Tĩnh Vũ ở bên cạnh.

- Được.

Trương Tĩnh Vũ gật gật đầu, sau đó nhìn về phía Phỉ Phỉ:

- Anh ấy dẫn anh đi gặp mấy người ở Thương Hội của anh ấy, các em cứ chơi ở chỗ này thoải mái, ăn uống tự nhiên đi.

- Vâng Tĩnh Vũ, anh cứ đi đi, nơi này có rất nhiều thứ để chơi, em phát hiện ở đây còn có phòng karaoke, em sẽ đi hát cùng Tiểu Dĩnh.

Phỉ Phỉ vừa cười vừa nói.

- Ừm, vậy các em qua đó chơi đi, lát nữa anh sẽ dẫn em đi gặp một số người.

Trương Tĩnh Vũ cười sờ sờ đầu cô.

- Ừm, được Tĩnh Vũ.

- Cũng không tệ lắm, chúng ta đi chơi đi.

Bọn Trương Tĩnh Vũ sau khi rời đi, Phỉ Phỉ nhìn chung quanh cười rồi nói với Tiểu Dĩnh.

- Tốt lắm, chờ đến khi Nạp Lan Thiên Hậu hát thì chúng ta đến xem một chút.

Tiểu Dĩnh cười hì hì nói.

- Ừm được.

Phỉ Phỉ gật gật đầu.

Nạp Lan Thiên Hậu là ngôi sao mà Tiểu Dĩnh khá là thích.

Phỉ Phỉ và Tiểu Dĩnh tìm một phòng có thể hát sau lập tức đi vào.

Phòng khách vô cùng hào hoa, toàn bộ đồ dùng bên đều miễn phí, dạng phòng khách như này được thiết kế là để cho mọi người tới đây nói chuyện làm ăn hoặc có việc tư, đương nhiên cũng có thể thể hiện tâm tư người chủ.

Tiểu Dĩnh hát cùng Phỉ Phỉ, vui cười trò chuyện với nhau, Sở Tiên thỉnh thoảng xen vào cũng hát mấy cái đầu.

Khoảng chừng nửa giờ, cửa phòng đột nhiên bị mở ra, Trương Tĩnh Vũ và Trương Tĩnh Sơn cùng mấy người xa lạ đi tới.

- Vị này là Sở tổng của nhà hàng Tiên Cảnh sao?

Một vị trung niên nhìn về phía Sở Tiên, cười đi tới.

- Vâng chào ngài.

Sở Tiên khẽ nhíu mày, không nói thêm gì, ánh mắt nhìn về phía Trương Tĩnh Vũ.

Trương Tĩnh Vũ và Trương Tĩnh Sơn cũng hơi sững sờ, bọn hắn không nghĩ tới Sở Tiên quá lãnh ngạo như vậy, điều này cũng có chút xấu hổ.

- Sở tổng, tôi giới thiệu cho cậu một chút, vị này là Triệu tổng, nghe nói người sáng lập Tiên Cảnh ở chỗ này nên muốn tới nhìn một chút.

Trương Tĩnh Sơn lập tức giới thiệu.

- Ừm.

Sở Tiên gật gật đầu, lần nữa nói một câu:

- Chào ngài.

Vị trung niên kia cũng không có để ý, cười ha hả vươn tay ra:

- Công ty Sở tổng của cậu mấy ngày nay có thể nói là vô cùng nổi tiếng nha, tôi xin được tự giới thiệu một chút, tôi là Triệu Tùng, tôi cũng có mấy công ty về ăn uống, nói như vậy thì chúng ta cùng là người trong nghề đấy.

- Vâng.

Sở Tiên cười gật gật đầu, nhưng vẫn không nói thêm gì.

- Ách...

Triệu Tùng nhìn thấy bộ dáng của hắn có chút lãnh đạm, nụ cười trên mặt cũng dần dần biến mất.

- Sở tổng, không biết nhà hàng Tiên Cảnh có mục đích tiến vào Thượng Kinh hay không?

Triệu Tùng hiếu kỳ hỏi.

- Tạm thời không có quyết định này, tôi vẫn chưa nghĩ đến.

Sở Tiên lắc đầu.

- Sở tổng chúng ta có thể ngồi xuống trò chuyện cụ thể một chút không?

Người trung niên hỏi.

- Triệu tổng, hôm nay tôi tới đây là để chơi cũng không định nói tới chuyện làm ăn.

Sở Tiên hơi hơi lắc đầu, hắn đối với việc hợp tác buôn bán không có hứng thú lắm, bằng không cũng sẽ không đem toàn bộ công ty giao cho người khác quản lý thay.

- Nếu cậu đã không có hứng thú thì thôi vậy.

Thấy đối phương lạnh nhạt như vậy khiến sắc mặt vị trung niên khó chịu, có chút tức giận đi ra ngoài.

- Triệu tổng, Triệu tổng.

Trương Tĩnh Sơn vội vàng hô vài tiếng, đuổi theo.

Trương Tĩnh Vũ còn lại trong phòng sắc mặt cũng có chút khó chịu, nhìn về phía Sở Tiên:

- Sở Tiên huynh đệ, đã sinh ý đàm không thành, cậu cũng không nên cự tuyệt người ta như thế a?

- Cái này...

Sở Tiên có chút im lặng:

- Chúng ta là tới chơi không định nói chuyện làm ăn, cũng không định làm quen người nào.

Trương Tĩnh Vũ nghe được lời Sở Tiên càng thêm im lặng, tuy nhiên trong lòng hắn có chút tức giận nhưng cũng không nói gì thêm, dù sao bọn hắn đột nhiên đưa người tới mà không được Sở Tiên đồng ý, vậy hắn ta cự tuyệt người khác hắn cũng không thể nói cái gì.

Huống chi ở giữa hai người còn có bạn gái mình nên cho dù hắn có chút phẫn nộ cũng không thể nói cái gì.




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch