Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ta Có Thể Biến Thành Cá

Chương 415: Thịt Đường Tăng (2)

Chương 415: Thịt Đường Tăng (2)




Dịch: Ma.

Biên: Cẩu ca.

Nhóm: Cá.

Nguồn: Truyenyy.com

Nhóm người vừa đi tới nghe được hắn lời nói nhất thời sửng sốt.

- Không phải?

Thanh niên vừa lên tiếng vô cùng kinh ngạc nhìn Sở Tiên, nghi hoặc nhìn về phía bạn mình rồi nói ra:

- Không có ý tứ, đã quấy rầy.

- Làm sao lại không phải? Hội Ngũ Hoa không có khả năng gạt chúng ta, cũng không thể nói nhầm được.

Một thanh niên hơi nghi hoặc nói với người bên cạnh.

- Nhưng mà đối phương cũng không có lý do gì mà nói mình không phải ông chủ Tiên Cảnh.

Mấy người nghi hoặc ngay lập tức đi về phía hội Ngũ Hoa.

- Ta nói Ngũ Hoa tỷ, các người có lầm hay không, chúng ta đi qua chào hỏi, người ta nói không phải ông chủ Tiên Cảnh, nói chúng ta nhận lầm người.

Hội Ngũ Hoa một mực chú ý mấy người kia, nhìn thấy bọn hắn đi tới tra hỏi, trên mặt hơi lộ vẻ kinh ngạc, tuy nhiên rất nhanh đã hiểu ra rồi trả lời.

- Hắn thật sự là ông chủ Tiên Cảnh, nếu không tin thì cậu có thể đi hỏi đám Trương Tĩnh Sơn, về phần tại sao hắn nói không phải, đương nhiên là hắn không muốn để ý tới các cậu rồi.

Ngũ Hoa vừa cười vừa nói.

Mấy tên thanh niên sững sờ, ánh mắt lập tức nhìn về phía Sở Tiên đang đứng tán gẫu rồi nói:

- Không muốn quen biết chúng ta cũng không cần giả bộ như không phải nha.

- Cái này chúng ta cũng không hiểu, nhưng là hắn đúng là ông chủ Tiên Cảnh.

Ngũ Hoa nhìn bọn hắn nhún vai rồi trả lời:

- Ta đã nói ông chủ này có chút kiêu căng. Chắc là không muốn tiếp chuyện mấy cậu nên liền kiếm cớ đuổi các cậu đi cho nhanh.

- Ồ?

Đám thanh niên hơi giận dữ nhìn về phía Sở Tiên.

- Ngũ Hoa muội muội, Khâu Sơn, các người đang nói chuyện gì vậy?

Đúng lúc này một trung niên đột nhiên đi tới, trên mặt trung niên có một vết sẹo nhỏ nhìn qua có chút dữ tợn.

Nhìn thấy người trung niên này đi tới, Ngũ Hoa bọn hắn lập tức mỉm cười rồi đáp:

- Bát Ca, không nghĩ tới hôm nay ngài cũng tới.

- Rất lâu rồi không có tới tham gia loại tụ hội này, hôm nay có rất nhiều người mới nên ta muốn đến làm quen một chút.

Bát Ca vừa cười vừa nói.

- Bát Ca hai năm gần đây phất lên rất nhanh nha. Ở đây không có nhiều người có thể làm được như vậy đâu.

Ngũ Hoa vừa cười vừa nói.

- Đúng nha, riêng công ty khoa kỹ thôi cũng đã kiếm được bộn tiền, không cần phải liều chết như lúc trước nữa.

Bát Ca cười cười:

- Ngô Hoa muội muội, Khâu Sơn, các người gần nhất cũng rất tốt mà, phong sinh thủy khởi.

- Bát Ca, chúng ta chỉ có một chút thành tựu, muốn đạt tới địa vị như Bát ca thì còn rất xa, không biết còn phải phấn đấu bao lâu, nếu như ta đến tuổi của ngài mà có thành tựu như vậy thì đúng là tổ tông phù hộ.

Khâu Sơn rất giỏi nịnh not..

- Ha-Ha, mấy năm trước các người cũng chỉ mới bắt đầu lăn lộn xã hội, bây giờ đã có địa vị như này rồi, không hề tệ chút nào.

Bát Ca cười cười:

- Có thể giới thiệu cho Bát ca một vài người trẻ tuổi có tiềm lực không?

Ngũ Hoa, Khâu Sơn liếc nhau.

Bát Ca không phải là một vị tổng giám đốc, cũng không phải xuất thân con nhà giàu, mà là một vệ sĩ.

Nhưng mà, hắn từ một vệ sĩ cuối cùng chuyển đổi thành một quản gia, cuối cùng trở thành một tổng giám đốc dưới trướng đại thiếu gia Cổ Thành, việc lớn việc nhỏ đều do hắn quản lí, đồng thời còn nắm trong tay một ít cổ phần công ty, thân phận so với Ngũ Hoa, Khâu Sơn thì lớn hơn rất nhiều

Bát Ca mới vừa nói muốn biết một số người trẻ có tiềm lực, ý của hắn là muốn gặp những người lạ nhưng rất có tiềm lực để mời về làm thủ hạ của đại thiếu gia Cổ Lực.

Việc này vừa có lợi vừa có hại, nếu như là những người không có bối cảnh thì chắc chắn sẽ lựa chọn gia nhập dưới trướng Cổ Thành, việc này là chắc chắn mang lại lợi ích cho họ. Nhưng những người có gia thế mạnh mẽ như Ngũ Hoa, Khâu Sơn thì lại chắc chắn không hề quan tâm, cho dù Bát ca là bậc cha chú thì cũng vậy thôi.

- Người trẻ mới mà lại có tiềm lực thì đúng là có một người.

Ngũ Hoa nhìn về phía Sở Tiên bĩu môi nói:

- Người mới hôm nay nổi bật nhất là một người, tuổi còn rất trẻ mà đã có gia tài bạc tỷ, nhưng là người thanh niên đó lại có chút kiêu căng, muốn mời hắn gia nhập cơ bản là không có khả năng, mà đối phương cũng không đồng ý hợp tác.

Ngũ Hoa nói, trên mặt lộ ra một nụ cười khổ:

- Ta cùng Khâu Sơn đều đã đi qua, tuy nhiên đều phải ăn quả đắng mà về.

- Ồ?

Bát Ca lộ ra vẻ hiếu kỳ, tràn đầy hứng thú hỏi:

- Là ai?

- Bát Ca hẳn là đã nghe nói qua, nhãn hiệu Tiên Cảnh, ông chủ là Sở Tiên.

Ngũ Hoa gật đầu, nói ra.

- Ông chủ Tiên Cảnh?

Bát Ca ngày càng hứng thú hơn:

- Chính là bể thủy sinh và nhà hàng Tiên Cảnh sao?

- Vâng, đúng vậy.

Ngũ Hoa tiếp tục nói:

- Muốn cùng hắn giao lưu đúng là vô cùng khó khăn, đối phương căn bản không hề có phản ứng, vừa rồi Khâu Sơn đi qua chào hỏi, đối phương nói thẳng là nhận lầm người.

- Thật đúng là có cá tính.

Bát Ca mỉm cười, nhìn qua vị trí của Sở Tiên, tuy nhiên cũng chưa qua đi chào hỏi mà là cùng bọn Ngũ Hoa nói phiếm vài câu rồi đi một chỗ khác.

- Ngũ Hoa tỷ, tỷ nói xem Bát Ca sẽ đi tìm tiểu tử kia sao?

Một thanh niên nhỏ giọng hỏi Ngũ Hoa.

- Cái này chúng ta cũng không cần quản, điều cần nói chúng ta đều đã nói rõ ràng với Bát Ca.

Ngũ Hoa cười đầy thâm ý, tiếp tục đi về phía một nhóm khác.

Khâu Sơn thấy Ngũ Hoa rời đi, lắc đầu, cũng đi về một hướng khác.

- Tiểu Dĩnh.

Ước chừng hai mươi phút, khi Sở Tiên đuổi nhóm người thứ năm tới chào hỏi thì đám người Trương Tĩnh Vũ, Trương Tĩnh Sơn, Phỉ Phỉ đi tới.

- Vừa rồi những người kia là người nào, ta thấy bọn họ cầm ly rượu tới, các người làm quen được chưa?

Phỉ Phỉ hiếu kỳ hỏi.

- Không biết.

Tiểu Dĩnh lắc đầu:

- Bọn hắn đã là nhóm thứ năm.

Trương Tĩnh Sơn nghe được tiểu Dĩnh nói thì khẽ nhíu mày, tuy nhiên cũng không nói gì thêm.

- Đi thôi, chúng ta đi đến bàn bên cạnh ngồi xuống đi.

Trương Tĩnh Vũ nói với cả bọn.

- Được.

Sở Tiên cùng Tiểu Dĩnh đứng lên, đi vào một bàn kế bên.

- Mấy đại thiếu gia tới kìa.

Vừa mới ngồi xuống, Tống Văn nhìn về phía cách đó không xa, nhỏ giọng nói.

Mấy người quay đầu nhìn lại, quả nhiên, trong năm đại thiếu gia có ba người đang đi tiếp đãi những người xung quanh.

Chung quanh mỗi người bọn họ đều tụ tập hơn mười thanh niên, trung niên, những người này ủng lập ở chung quanh.

Đây là những người thuộc cùng một phe với nhau, đều có chung lợi ích.

Trương Tĩnh Vũ nói nhỏ với Sở Tiên:

- Mỗi lần tụ hội này đều là dịp để các đại thiếu gia làm quen với người mới. Những người thuộc thế lực của các thiếu gia cũng dẫn theo những người quen của mình đến làm quen với các đại thiếu, việc này là để nói với mọi người đây là người của đại thiếu gia rồi, sau này có hợp tác thì nhớ nể mặt bản thiếu một chút.

- Há, thì ra là thế.

Sở Tiên gật đầu, không thể không nói những đại thiếu này thành công cũng là tất nhiên.

- Ừm.

Trương Tĩnh Vũ gật đầu, do dự một chút rồi tiếp tục nói:

- Nếu như Sở Tiên huynh đệ không có hậu trường cường đại thì quen biết với một đại thiếu gia tuyệt đối sẽ có lợi ích rất lớn.

- Ta biết rồi, về sau có cần hỗ trợ gì thì nói cho ta biết một tiếng.

Sở Tiên vỗ vỗ bả vai Trương Tĩnh Vũ.

- Đều là bạn bè cả.

Trương Tĩnh Vũ cười đáp.

Hai người tiếp tục trò chuyện vui vẻ, mà Trương Tĩnh Sơn, Tống Văn và mấy người thì luôn chú ý đến động tĩnh của mấy tên đại thiếu, bởi vì những đại thiếu đã sắp qua đây rồi.

- Đến rồi, Tĩnh Sơn, Sở tổng, các đại thiếu gia sắp đến rồi, nhớ chú ý một chút.

Sau mười mấy phút, Trương Tĩnh Vũ nhắc nhở Trương Tĩnh Sơn và Sở Tiên.

Trương Tĩnh Sơn gật đầu, Sở Tiên ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy Cổ Thành mặc âu phục màu đen chỉnh tề mang theo cả đám người dưới trướng đi tới bên này.

Người còn chưa tới, cả bọn Trương Tĩnh Sơn liền đứng lên:

- Cổ tổng.

- Cổ tổng.

Cả đám vừa cười vừa lễ phép chào.

- Trương Tổng, Tống tổng, Lê tổng, Triệu tổng.

Đứng bên cạnh Cổ Thành chính là Bát ca, hắn nói nhỏ bên tai Cổ Thành giới thiệu về những người trước mặt, Cổ Thành tươi cười chào hỏi.

- Vị này hẳn là ông chủ Tiên Cảnh, Sở tổng đúng không, rất vui được làm quen!

Khiến Trương Tĩnh Sơn, Tống Văn không nghĩ tới là Cổ Thành trực tiếp đi đến bên cạnh Sở Tiên, mỉm cười vươn tay.

- Xin chào, Cổ tổng.

Sở Tiên lần này cũng không tiện từ chối, bắt tay Cổ Thành, từ tốn nói.

- Thật sự là không nghĩ tới nha, không nghĩ tới ông chủ Tiên Cảnh lại là một thanh niên trẻ như vậy, thật sự là thanh niên kiệt tuấn, chỉ dùng hai năm đã có thể tạo ra được một nhãn hiệu nổi tiếng khắp cả nước như Tiên Cảnh.

Cổ Thành nhiệt tình nói ra.

- May mắn mà thôi.

Sở Tiên đáp lại.

“Lại là cái thái độ lạnh nhạt này”.

Đám Trương Tĩnh Vũ, Trương Tĩnh Sơn không nhịn được nghĩ thầm trong lòng.

“Con mẹ nhà ngươi chứ, đây là đại thiếu gia quyền thế ngập trời đó. Người không thể khách sáo hơn, lễ phép hơn một chút sao?”

Đám người của Cổ Thành hiển nhiên cũng có chú ý tới thái độ lạnh nhạt của Sở Tiên.

Tuy nhiên Cổ Thành thì không để ý quá nhiều, tươi cười giơ chén rượu trong tay lên rồi nói:

- May mắn gặp mặt, ta không cần tự giới thiệu, uống một ly kết giao bằng hữu.

- Ừm, kết giao bằng hữu.

Sở Tiên cười đáp lễ rồi một ly rượu trên bàn, cụng ly nhẹ với Cổ Thành.

Cổ Thành nhấp một ngụm rượu.

Sở Tiên cũng nhấp môi.

Nhưng mà trong mắt tất cả mọi người thì đây là hành động rất vô lễ. Đối với ai thì đại thiếu gia cũng chỉ nhấp môi nhưng đối phương thì phải uống cạn, điều này để thể hiện sự kính trọng với đại thiếu gia, cho thấy bản thân có địa vị thấp hơn thiếu gia.

Hiển nhiên, hành động bây giờ của Sở Tiên là biểu đạt hắn có địa vị ngang bằng với đại thiếu.

Tất cả những người xung quanh Cổ Thành đều có vẻ mặt khó chịu, đặc biệt là Bát ca, trên mặt đã lộ ra một chút hung tợn.

- Sở tổng có phải là không thể uống được rượu không?

Cổ Thành mỉm cười nhìn ly rượu của Sở Tiên còn hơn phân nửa, híp mắt hỏi.

Người chung quanh bỗng cảm giác không khí bắt đầu hơi căng thẳng, Trương Tĩnh Sơn, Trương Tĩnh Vũ và những người trong nhóm có chút khẩn trương nhìn về phía Sở Tiên, trên trán lộ ra một tia mồ hôi lạnh.

- Cổ tổng không phải cũng đồng dạng không uống được rượu sao?

Sở Tiên đồng dạng cười tủm tỉm nhìn về phía Cổ Thành, dáng vẻ phong khinh vân đạm.

- Ha, Ha.

Cổ Thành đột nhiên cười ha hả:

- Tốt, Tốt, Sở tổng thật đúng là có bá khí, không hổ danh là tuổi trẻ mà đã có sự nghiệp như vậy, đúng là thanh niên đầy hứa hẹn, thanh niên đầy hứa hẹn nha.

Nhưng mà, tiếng cười của Cổ Thành rất lạnh lùng.

Lần đầu tiên có một tên tiểu tốt dám không nể mặt hắn như vậy, hơn nữa còn là trước mặt rất nhiều người.




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch