Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ta Có Thể Biến Thành Cá

Chương 416: Lũ Ngu

Chương 416: Lũ Ngu




Dịch: ThanhThuy.

Biên: Cẩu ca.

Nhóm: Cá.

Nguồn: Truyenyy.com

Tuổi trẻ tài cao, tuổi trẻ tài cao nhưng từ trong khẩu khí của Cổ Thành thì chỉ có thể hiểu là: tuổi trẻ hừng hực, tuổi trẻ ngông cuồng.

- Cổ Tổng, tôi kính ngài một ly.

Trương Tịnh Sơn ngồi bên cạnh trông thấy tình hình này liền vội vàng rót một ly rượu rồi tự mình uống cạn trước.

Trương Tịnh Vũ và Tống Văn cũng rót một ly rồi uống với Cổ Thành.

Cổ Thành nhìn bọn họ chỉ cười mà không nói gì.

- Sở Tổng, tôi kính cậu một ly.

Lúc này Bát ca đứng bên cạnh đột nhiên giơ ly rượu vang lên rồi mời Sở Tiên.

Sở Tiên gật đầu tỏ ý với hắn.

Bát ca đổ cả ly rượu vang vào mồm rồi ra ám hiệu với đám thanh niên bên cạnh.

Đám thanh niên bên cạnh cũng gật gật đầu, lắc lắc ly rượu trong tay, đợi Sở Tiên uống hết rồi sẽ tiếp tục mời.

Chẳng phải mày uống không được sao? Được thôi, bọn tao sẽ cho mày gục luôn tại đây. Chẳng phải mày không hề nể mặt đại thiếu gia của bọn tao sao? Vậy thì hôm nay sẽ khiến cho mày phải mất mặt.

Sở Tiên đưa ly rượu lên miệng, nhẹ nhàng nhấp môi không nhìn rõ là uống hay không uống nhưng rượu vang trong ly không hề ít đi.

Bát ca nhìn Sở Tiên chỉ nhấp môi một chút, sắc mặt đột nhiên sầm lại.

- Sở Tổng, tôi kính cậu một ly mà cậu chỉ nhấp môi thôi sao? Có phải cậu nghĩ tôi không đủ tư cách không? Hay là không coi tôi ra gì?

Bát ca nhìn Sở Tiên một cách sắc lạnh.

- Thành thật xin lỗi, tôi không uống được rượu nên không thể uống nhiều.

Sở Tiên vừa cười vừa lắc đầu.

- Cậu có biết đây là hành vi rất vô lễ không?

Một gã thanh niên đứng bên cạnh nhìn Sở Tiên không chớp mắt rồi hỏi.

Sở Tiên mỉm cười dường như không hề để tâm tới cảnh tượng trước mắt:

- Tôi đã nói không uống được nhiều rượu rồi, tại sao các người cứ thích ép buộc lẫn nhau vậy?

Lễ phép ư? Lúc Cổ Thành mời rượu Sở Tiên thì hắn cũng chỉ nhấp môi một chút, khi ấy Sở Tiên liền đã có chút không vui rồi. Đại thiếu gia thì sao chứ? Những thằng cùng đẳng cấp như mày tao cũng đánh nhiều rồi tại sao lại phải vác mặt đi để nịnh hót mày chứ.

Lời nói của Sở Tiên khiến sắc mặt của đám người bên cạnh đều xám xịt lại, đến cả Cổ Thành rất biết kiềm chế cảm xúc nhưng nghe thấy những lời này sắc mặt cũng có chút thay đổi.

- Cửa hàng bể thủy sinh và nhà hàng của Sở Tổng hiện đang rất “hot” nhỉ. Tình hình kinh doanh của nhà hàng Tiên Cảnh trong thành phố Hải Thanh hiện giờ và cửa hàng bể thủy sinh Tiên Cảnh mới khai trương thời gian trước đó ở Kinh Hải thật khiến người khác ngưỡng mộ. Không biết Sở Tổng có ý muốn mở rộng thêm sản nghiệp của mình không? Chúng ta cùng nhau hợp tác nhỉ.

Cổ Thành không nói thêm bất cứ lời lẽ khách sáo nào nữa mà trực tiếp hỏi thẳng.

Cái kiểu hỏi han thẳng thừng trắng trợn này dường như là cho bạn sự lựa chọn cuối cùng vậy.

Đám người Trương Tĩnh Vũ, Trương Tĩnh Sơn và Tống Văn nhìn chằm chằm về phía Sở Tiên, Phỉ Phỉ cũng lấy tay kéo Tiểu Dĩnh ra hiệu cô ta nhắc nhở bạn trai của mình.

Tiểu Dĩnh nhìn Phỉ Phỉ mỉm cười và hơi lắc lắc đầu.

- Với hiệu ứng thương hiệu hiện tại của cửa hàng bể thủy sinh Tiên Cảnh và nhà hàng Tiên Cảnh của chúng tôi hiện nay, tôi nghĩ là tạm thời chưa cần hợp tác với người khác.

Sở Tiên từ chối một cách thẳng thừng.

Cổ Thành cười cười không nói gì rồi giơ ly rượu lên mời đám người Trương Tĩnh Sơn.

Tuy nhiên đám người sau lưng hắn rõ ràng đã phát hiện ra đại thiếu gia của bọn chúng đang rất khó chịu và ra tín hiệu cho nhau.

- Sở Tổng, cậu định bao giờ thì mở nhà hàng ở Thượng Kinh, ở đây có rất nhiều người muốn thưởng thức các loại nguyên liệu thực phẩm cao cấp của Tiên Cảnh đấy.

- Để có cơ hội đã.

Sở Tiên trả lời một cách hời hợt.

- Ha ha, vậy thì cố gắng nhanh lên, nếu như mở nhà hàng ở đây thì tôi có quen rất nhiều người phụ trách của các đơn vị có liên quan, đảm bảo nhà hàng Tiên Cảnh của các cậu sẽ luôn kinh doanh suôn sẻ.

Cổ Thành cười tít mắt rồi lắc lắc ly rượu trong tay mình.

- Ồ, được vậy thì rất cảm ơn cậu nhưng có mở nhà hàng ở Thượng Kinh hay không thì tạm thời chưa chắc chắn được.

Sở Tiên đương nhiên biết được hàm ý trong những lời mà hắn nói nên chỉ gật gật đầu mà không để tâm tới.

Cổ Thành nghẹn ngào, sắc mặt hơi thay đổi giống như là bị chiến bại rồi vậy.

- Cần gì phải phức tạp như vậy.

Lúc này một gã trung niên lực lưỡng bước ra rồi đi thẳng tới chỗ Sở Tiên:

- Thương hiệu “Tiên Cảnh” có thể cho chúng tôi sử dụng không? Dưới sự vận hành của chúng tôi tiếng tăm của thương hiệu này chắc chắn sẽ càng vang dội hơn.

Sở Tiên nghe thấy những lời này của gã trung niên cảm thấy hơi buồn cười, nhìn đám người bọn chúng rõ ràng là đến đây để gây sự nên ngồi im trên ghế mà không thèm ngó ngàng gì đến.

Gã trung niên thấy Sở Tiên không thèm đoái hoài tới mình, sắc mặt xám xịt rồi hơi cúi thấp người xuống nhìn thẳng vào Sở Tiên:

- Gọi mày một tiếng Sở Tổng là nể mặt mày lắm rồi đấy, còn không nể mặt mày thì mày chỉ là kiến cỏ mà thôi. Bây giờ tao cho mày hai sự lựa chọn một là hợp tác với bọn tao hai là bọn tao sẽ khiến cho thương hiệu Tiên Cảnh này của mày mãi mãi không thể tiến chân vào trong ranh giới của Thượng Kinh nữa bước.

Sở Tiên hất cằm rồi vừa cười vừa nói:

- Một là tao không hợp tác với bọn ngu, hai là bể thủy sinh Tiên Cảnh đã bắt đầu kinh doanh ở Thượng Kinh rồi.

Sở Tiên không hề hạ giọng cộng thêm đám người xung quanh đang rất chăm chú nhìn mình nên từng câu từng chữ mà Sở Tiên nói ra tất cả bọn họ đều nghe thấy rất rõ ràng.

Dám chửi người của đại thiếu gia Cổ Thành là lũ ngu á?

Đám người Trương Tĩnh Sơn nghe thấy những lời mà Sở Tiên nói đột nhiên cảm giác bất ổn, nhìn thấy vẻ mặt đột nhiên xám xịt lại của Cổ Thành chuyện xảy ra tiếp theo không phải là chuyện bọn họ có thể nhúng tay vào rồi cho dù chỉ là một câu nói.

- Được được.

Gã trung niên vẻ mặt u ám nhếch nhếch mép:

- Nội trong một ngày tao sẽ khiến bể thủy sinh Tiên Cảnh của mày biến mất khỏi thành phố Thượng Kinh này, còn nữa mồm miệng của mày hơi bị gợi đòn đấy.

Trong một số hội giới thường sẽ không thể thiếu được ba loại người, một là người quen biết với cảnh sát, hai là người quen biết với luật sư và ba là người có thế lực xã hội đen.

Đương nhiên, loại người như xã hội đen thì không đủ tư cách để tham gia vào giới những đại thiếu gia được.

Gã trung niên không hoàn toàn sống trong xã hội đen nhưng hắn có chút dính líu, hắn là tổng giám đốc của một công ty bảo an quy mô lớn rất có năng lực và đã phát triển hơn chục năm rồi. Trong hơn chục thành phố lớn hắn đều có công ty bảo an của riêng mình và có hơn bốn, năm trăm người là vệ sỹ chính thức.

Có những lúc nếu như đám đại thiếu gia của Cổ Thành cần dùng đến vũ lực thì đều nhờ tới hắn.

Gã trung niên vừa nói xong thì một cú đấm hết sức tự nhiên đã hướng thẳng tới mặt của Sở Tiên.

Cổ Thành đứng bên cạnh nhìn thấy gã ra tay liền hơi nhíu mày nhưng lại không có ý ngăn cản.

- Rầm!

Nhưng vang lên không phải là âm thanh bị đấm vào mặt mà là một âm thanh va đập nặng nề vang lên trong cả hội trường.

Cả đám người kinh ngạc ngước mắt nhìn nhưng chỉ thấy phần mặt của gã trung niên ra đòn trước kia đang dính trên bàn, dường như bị ngất lịm toàn thân không có sức bất động nằm im tại đó. Nếu như cánh tay của Sở Tiên không đặt trên đầu hắn e rằng hắn đã bị ngã gục xuống đất rồi.

Một dòng máu tươi chảy từ trên bàn xuống khiến ánh mắt của mọi người xung quanh không ngừng chớp mạnh.

- Dám đánh tao à, đúng là muốn chết.

Sắc mặt Sở Tiên sắc lạnh rồi dùng chân đạp ngã gã trung niên.

- Bụp!

Gã trung niên nằm bất động dưới đất, mũi của hắn như bị bẹp xuống, mặt đầy máu tươi, trông vô cùng thê thảm.

Đòn ra tay cuồng bạo của Sở Tiên khiến tất cả mọi người mắt trợn tròn mồm há hốc.

Cổ Thành nhìn thấy người của mình bị đánh một cách thê thảm rồi ngã gục dưới đất, vẻ mặt trở nên tức giận rồi nhìn Sở Tiên chằm chằm:

- Dám đánh người của tao à, nếu hôm nay mày có thể bước ra khỏi thành phố Thượng Kinh này được thì Cổ Thành tao về sau sẽ không ở đây nữa.

- Muốn chết.

Bát ca vẻ mặt giận giữ giơ nắm đấm lên rồi hùng hổ tấn công Sở Tiên.

Khí thế dũng mãnh quá nhìn qua thôi cũng biết là con nhà võ rồi.

- Dám đánh người của bọn tao à, hôm nay sẽ khiến mày phải hối hận cả đời.

Gã thanh niên đứng bên cạnh cũng lớn tiếng quát lên.

- Thật thú vị.

Sở Tiên vẻ mặt sắc lạnh nhìn gã trung niên đang tấn công về phía mình bằng một con mắt khinh thường. Ngay trong lúc hắn giơ chân lên định đá vào mặt Sở Tiên thì một cánh tay Sở Tiên nhẹ nhàng hất ra.

- Bụp!

Tiếng xương gẫy vang lên răng rắc.

Bát ca sắc mặt không thể ngờ ngay sau đó trên trán toát ra những hạt mồ hôi to như hạt đậu rồi kinh hãi đổ gục xuống đất.

Nhưng do xuất thân là bộ đội nên hắn vô cùng cứng cỏi và không kêu lên một tiếng nào.

- Rác rưởi.

Sở Tiên thốt lên một câu rồi nhìn sang tên Cổ Thành bên cạnh rồi chỉ thẳng tay vào mặt hắn:

- Mày là Cổ Thành chứ gì, mày lại đây.

Cổ Thành nghe thấy câu nói đó của Sở Tiên, sắc mặt u uất như muốn xuất huyết.

Lúc này, tất cả mọi người trong hội trường hầu như đều tập trung hết lại đây.

Lúc mà một âm thanh nặng nề vang lên thì mọi người xung quanh đã bắt đầu chú ý tới nơi này và đương nhiên nhìn thấy có người đánh nhau, đầu tiên là bốn tên đại thiếu gia hiếu kỳ tiến tới.

Nhìn thấy bốn tên đại thiếu gia đi tới chỗ kia mà chỗ đánh nhau lại là chỗ của đại thiếu gia Cổ Thành nên mọi người xung quanh cũng tiến lại cùng xem.

Nên khi họ vừa bước tới thì nhìn thấy Sở Tiên đang chỉ thẳng tay vào mặt tên đại thiếu gia Cổ Thành và nói một câu: “Mày là Cổ Thành chứ gì, mày lại đây”.

Tất cả mọi người đều nhìn Sở Tiên bằng ánh mắt kinh ngạc.

- Tên này chết chắc rồi.

Tất cả mọi người ở đây trong lòng đều nghĩ như vậy.

Trong cái Tứ Cửu thành này hầu như không có mấy ai dám nói với Cổ Thành như vậy huống hồ đây lại là một gã thanh niên không quen biết.

Trong đó có Ngũ Hoa, Khâu Sơn và một số người khác biết rõ thân phận của Sở Tiên cũng vô cùng kinh ngạc nhưng trong lòng lại đang cười thầm trên nỗi đau khổ của người khác.

Tuy nhiên trong số những người đang ở hiện trường lúc này lại có ba tên sắc mặt vô cùng kinh ngạc nhưng ngay lập tức nhìn Sở Tiên như nhìn sát tinh và nhìn Cổ Thành bằng một ánh mắt thương hại.

- Mẹ kiếp mày nói cái gì? Nói lại cho tao xem.

Cổ Thành nhìn Sở Tiên chĩa thẳng tay vào mặt của mình cũng nhìn chằm chằm vào Sở Tiên mà không chớp mắt.

- Khụ khụ.

- Khụ khụ.

- Khụ khụ.

Lúc này, không khí đang yên tĩnh bỗng vang lên những tiếng ho lụ khụ.

- Người anh em Sở Tiên, chúng ta lại gặp mặt rồi, thật là tình cờ.

Vạn Giang, Trịnh Huy và Giang Lưu Vũ vội vàng tới chỗ Sở Tiên, trên mặt nở những nụ cười khó coi.

Nhìn thấy ba người bọn họ đi tới, Sở Tiên không hề thấy bất ngờ liền mỉm cười nhìn ba người họ:

- Đúng, thật là tình cờ, ba đại thiếu gia.

- Ha ha, chúng tôi là đại thiếu gia gì đâu chứ, làm sao dám xưng danh là “đại thiếu gia” trước mặt người anh em Sở Tiên được.

Vạn Giang chỉ tay xuống hai tên đang nằm gục dưới đất rồi nói:

- Mấy thằng đáng chết này làm thế nào mà đắc tộc với người anh em vậy, thật đáng đời, đúng là lũ không biết điều, lôi chúng ra ngoài đi.

- Đúng vậy, thật không biết điều.

Trịnh Huy đứng bên cạnh cũng gật đầu lia lại:

- Đúng rồi, Cổ Thành mẹ kiếp sao mày dám đắc tội với Sở Tiên thế, mau lại xin lỗi đi.

Đám người xung quanh bị ba tên đại thiếu gia này khiến cho sững sờ.




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch