Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ta Có Thể Biến Thành Cá

Chương 443: Phải Quỳ Rồi

Chương 443: Phải Quỳ Rồi




Dịch: Lee

Biên: Cẩu ca.

Nhóm: Cá.

Nguồn: Truyenyy.com

Brừm!

Nhưng ngay lúc Sở Tiên vừa nói xong liền vang lên tiếng động cơ, đèn xe chói mắt chiếu xung quanh sáng rực.

Brừm, brừm.

Âm thanh ồn ào nhanh chóng tiến gần đến chỗ bọn họ, một chiếc Ferrari màu đỏ xuất hiện, theo sát sau là hai chiếc Ferrari màu trắng cũng xông đến.

Rầm!

Chiếc Ferrari chạy gần sát bọn họ nhất tựa như được đạp thêm chân ga, nó tăng tốc không ngừng xông đến chỗ đất trống ngay chỗ bọn họ.

- Phách lối quá!

Lý Thông Quân nhìn chiếc xe xông đến, mặt lạnh lùng:

- Để xem thử lát nữa mấy người còn phách lối cỡ nào.

Sở Tiên nhìn bốn chiếc xe đang chạy đến liền mỉm cười.

Brừm.

Chiếc Ferrari ở giữa chạy thẳng đến đám người đang đứng, tốc độ giống như muốn tông chết bọn họ vậy.

Hai chiếc chạy chếch sang hai bên cũng giống tương tự.

Một đám mười mấy tên công tử bột đang đứng trên mặt lộ ra vẻ lúng túng liền trốn ra phía sau.

Két!

Tiếng thắng gấp vọng đến, ba chiếc Ferrari dừng trước mặt bọn họ.

Mấy người công tử bột mặt mày u ám nhìn chỗ dừng của mấy chiếc xe, nếu như lúc nãy bọn họ không lùi ra sau thì chắc chắn đã bị tông mất rồi.

- Ha ha, kỹ thuật lái xe cũng không tệ chứ!

Lúc này một người thanh niên bước ra từ chiếc Ferrari đỏ, hắn cười lớn hỏi đám người đứng đối diện.

Hai người thanh niên ở hai chiếc xe bên cạnh cũng đi ra, bọn họ liếc nhìn đám người trước mặt rồi đi đến chỗ Sở Tiên đang đứng.

Mà ở đằng sau còn một chiếc Rolls-Royce nữa, một người trung niên phúc hậu cũng đi xuống chậm rãi đến bên cạnh Sở Tiên.

- Sở thiếu, chúng tôi không đến muộn chứ?

Người trung niên phúc hậu đi đến cười hỏi.

- Đúng lúc lắm.

Sở Tiên nhìn bốn người bọn họ mỉm cười.

- Sở thiếu đến tỉnh Vân Nam chúng tôi đúng là có duyên.

Mấy người thanh niên ân cần bước đến.

- Hôm nay làm phiền các anh rồi.

Sở Tiên nhìn bọn họ gật đầu.

- Không phiền, không phiền đâu.

Một người thanh niên lắc đầu, hắn móc một điều thuốc đưa cho Sở Tiên sau đó châm lửa:

- Sở thiếu đến Vân Nam, không ngờ lại có một đám không biết sống chết đến gây sự. Chuyện hôm nay cứ giao cho chúng tôi, để tôi xem thử là cái tên nào mà lại không có mắt như vậy.

Ba người thanh niên vừa nói xong, ánh mắt nhìn về phía bọn Lý Thông Quân cùng mười mấy tên công tử bột, trên mặt lộ vẻ cười cợt.

- Tôi còn tưởng là ai chứ, thì ra là Lý đại thiếu gia với bọn đám bạn không ra gì của hắn.

Tên thanh niên mặt áo sơ mi trắng đánh giá rồi đi đến phía trước mặt Lý Thông Quân.

- Binh ca.

Lúc ba người bọn họ xuống xe, bọn người Lý Thông Quân liền nhận ra thân phận của ba người thanh niên này. Nhìn thấy bọn họ, hắn vô cùng khó xử.

- Là Binh ca, Yên thiếu, Dư tổng cùng với Ngụy tổng ở tỉnh lị.

Lúc này tên thanh niên đứng phía sau lộ vẻ kinh ngạc.

- Binh ca họ Ngô ở tỉnh lị sao? Ngụy tổng ở tập đoàn Ngụy Thị á hả?

- Sao bọn họ lại quen cái tên kia chứ, lần này phiền phức rồi!

- Không xong rồi, nhà chúng tôi đang đàm phán một hạng mục với tập đoàn Ngụy Thị đó.

Một đám công tử bột giật mình, trên mặt lộ vẻ khó xử. Bọn chúng không ngờ cái tên kia lại thật sự gọi người đến, hơn nữa lại là người cực kỳ có thực lực như vậy.

- Chậc chậc chậc.

Người mặc áo trắng được bọn chúng gọi là Binh ca quan sát xung quanh:

- Nhiều người quá ha?! Nhiều người như vậy không biết tao có bị đánh không nữa.

Mặt Lý Thông Quân u ám không nói gì, hắn khó xử nhìn Binh ca. Ngô Binh đi đến trước mặt hắn lạnh lùng nhìn:

- Sở thiếu là khách của tụi tao, vậy mà ở Vân Nam lại có người dám bày trò với khách của tụi tao. Ha ha, được đó Lý đại thiếu!

- Mấy tên công tử bột này ở đằng sau còn nhiều đàn em như vậy, có khí thế thật đó.

Hai người thanh niên ở đằng sau cũng đi đến.

- Mấy đứa ở đây đang chơi cái gì vậy nhỉ? Chơi tiền hay thế lực?

Người trung niên phúc hậu cũng đi đến cười hỏi đám công tử bột.

- Mấy anh à, hôm nay là ân oán của tôi với hắn. Hy vọng các anh đừng can dự vào.

Sắc mặt Lý Thông Quân u ám nói.

- Can dự vào?

Ngô Binh cười:

- Tao nói cho tụi mày biết, hôm nay bọn tao chính là can dự vào đó! Không chỉ can dự hôm nay mà sau này cái đám không biết sống chết tụi mày, tụi tao cũng sẽ thường xuyên can dự vào cuộc sống của tụi mày đó. Ghê gớm thật, ngay cả khách của tụi tao cũng dám ăn hiếp?! Có phải nghĩ rằng Sở thiếu ở tỉnh Vân Nam này không có người hay sao hả?

Một đám công tử bột nghe hắn nói xong, mặt vô cùng khó xử.

Bốn người trước mặt này bọn hắn đều biết hết. Suy cho cùng là bốn vị tiếng tăm lừng lẫy ở tỉnh Vân Nam, ba người thuộc con ông cháu cha đều là người đứng đầu Vân Nam cả.

Mà cái người trung niên phúc hậu kia chính là một phú thương giàu có có tiếng ở tỉnh Vân Nam. Hắn có bối cảnh vô cùng mạnh, trị giá gần chục tỷ.

Nếu như bốn người này muốn quyết tâm giúp đỡ người kia vậy bọn chúng sẽ bị mất mặt mất.

- Này Tiểu Văn, mày đứng ở đó làm gì? Là muốn đối đầu với tao phải không?

Người thanh niên đứng bên cạnh Ngô Binh chỉ một tên thanh niên trong số đó nói.

- Yên ca, em đứng ở bên này.

Cái tên thanh niên bị hỏi sắc mặt trắng bệt liền vội vàng đi qua:

- Yên ca, em không biết Sở thiếu là bạn của các anh! Sớm biết thì em đã không đến đây đâu.

Người thanh niên vô cùng sợ sệt liền vội vàng giải thích.

- Đứng sang một bên, không có chuyện gì đừng có đi theo người khác ra đây nếu không bị đánh chết mà không biết tại sao mình chết đó.

- Vâng vâng, Yên ca dạy phải.

Tên thanh niên đó gật đầu đồng ý.

- Nghe nói có năm tên đắc tội Sở thiếu của bọn tao?! Bây giờ tao cho tụi mày một cơ hội. Nếu như tụi mày đứng ở đó thì coi như đối đầu với tụi tao, hậu quả tự chịu. Nếu như tụi mày không có liên quan gì thì lập tức cút cho tao.

Ngô Binh lạnh lùng nói với bọn chúng.

Một đám công tử bột trố mắt nhìn nhau, trong đó có mấy tên mặt vô cùng khó xử. Do dự một lúc rồi đi ra ngoài.

- Ha ha.

Trên mặt mấy người thanh niên lộ vẻ khinh thường, nhìn chín tên thanh niên còn lại nói:

- Được, xem ra chỉ còn lại chín người tụi bây.

- Binh ca, chúng tôi không hề biết anh ta là khách của anh! Không biết không có tội mà, chuyện này thôi cứ cho qua đi.

Một tên thanh niên đứng phía sau Lý Thông Quân đi ra nói với Ngô Binh.

- Thằng nhóc nhà họ Tôn à?! Xem ra nhà họ Tôn muốn đối đầu với tập đoàn Ngụy Thị của tôi. Ha ha, nói với ông già cậu để hắn chuẩn bị cho tốt đi.

Lúc này, người trung niên phúc hậu cười ha hả nhìn chằm chằm cái tên thanh niên vừa nói kia rồi trực tiếp uy hiếp hắn.

Trong chớp mắt tên thanh niên mặt trầm xuống, dưới ánh mắt của người đàn ông phúc hậu hắn căn bản không dám nói thêm câu nào nữa.

Tập đoàn Ngụy Thị lớn hơn nhiều so với tập đoàn bọn hắn. Bây giờ chủ tịch của tập đoàn Ngụy thị nói ra câu này, hắn căn bản không dám đáp lời.

Lỡ như đối phương thật sự cạnh tranh ác liệt với nhà hắn, cha hắn chắc chắn sẽ đánh hắn chết mất.

Mặt Lý Thông Quân với mấy tên thanh niên còn lại cực kỳ u ám, đối mặt với bốn người có thân phận cao hơn bọn hắn, bọn hắn căn bản không dám nhiều lời. Nếu như đối phương thật sự muốn cương với bọn hắn, sau này người bị thiệt chính là bọn hắn, thậm chí có thể sẽ liên lụy đến gia đình của bọn hắn nữa.

- Sao không nói gì hết? Mày xem đi bọn mày nhiều người như vậy sao không có đứa nào nói gì hết vậy?

Ngô Binh chỉ vào bọn hắn phách lối nói.

- Đúng rồi, nhiều người như vậy phải có người có gan lên tiếng đi chứ. Lý đại thiếu, sao mày không nói gì hết? Không phải mày ở thành phố Côn Sơn phách lối lắm sao?

Người thanh niên bên cạnh đi thẳng đến bên Lý Thông Quân, tóm lấy cổ áo hắn nhìn chằm chằm:

- Tới đi, không phải ghê gớm lắm sao? Tao nói tụi mày biết, hôm nay nếu như tụi tao yên ổn ra ngoài vậy thì tụi mà chắc chắn sẽ bò lết mà ra đó.

- Yên thiếu...

Lý Thông Quân khó xử kéo tay anh ta ra:

- Đừng có ức hiếp người quá đáng.

- Ha ha, ức hiếp quá đáng?

Người thanh niên tên Yên thiếu cười:

- Hôm nay bọn tao chính là ức hiếp người đấy, mày làm được gì? Trả đũa à?

Bốn tên bạn đi chung sợ hãi nhìn dáng vẻ oai hùm của Binh ca, Yên thiếu, trong lòng hối hận không ngừng.

- Chuyện này là sao, chuyện này là sao? Ba người Ngô Binh, Đoạn Yên, Dư Khánh các anh sao lại đến đây?

Ngay lúc đó có một giọng nói vang lên, hét vào mặt bọn người Ngô Binh.

- Tần đại ca.

Lý Thông Quân khẽ thở phào một hơi, lập tức hô to một tiếng, ánh mắt lộ vẻ cầu cứu.

Tần Lạc nhìn thấy vẻ mặt của hắn ta, lại nhìn bọn người Ngô Binh sau đó liền biết Lý Thông Quân ăn hiếp người ta bị người ta bật lại.

- Ngô Binh có phải có hiểu lầm gì không?

- Úi giời, Tần Lạc anh cũng ở đây à?! Chả trách sao tôi nói thảo nào Lý đại thiếu lại phách lối như thế, thì ra có anh chống lưng ở phía sau.

Ngô Binh mỉa mai nói.

- Ha ha tôi với Tiểu Quân là bạn bè, Ngô Binh, Đoạn Yên, Dư Khánh chuyện này thôi cho qua đi. Chuyện này Tiểu Quân sai, lát nữa sắp xếp để bọn chúng xin lỗi các anh.

Tần Lạc cười nói.

- Mặt của anh không đáng để bốn người chúng tôi nể mặt.

Dư Khánh cười nói.

Tần Lạc sững sờ, mặt liền u ám:

- Chẳng lẽ mặt mũi Tần Lạc tôi không đủ sao?

- Không đủ!

Ngô Binh lạnh lùng đáp.

- Vậy thêm cả tôi thì sao?

Lúc này một người thanh niên mặc đồ thể thao đi đến, hơi nghiêm nghị đi đến bên cạnh Lý Thông Quân.

- Nhiếp Hải?

Lông mày người trung niên phúc hậu giãn ra, đột nhiên nở nụ cười thâm sâu.

Bọn người Ngô Binh cũng đầy hiểu kỳ nhìn người thanh niên mới đến này.

Thông Quân, Nhiếp Hải đi đến trước mặt Lý Thông Quân vỗ vai hắn:

- Không đến trễ chứ?!

- Không trễ.

Lý Thông Quân tươi cười, trong lòng thở phào một cái.

- Chuyện này tôi nói là được, mọi người cùng nhau uống ly rượu hóa giải ân oán ha.

Nhiếp Hải nhìn bọn người Ngô Binh nói.

- Hì hì, thú vị đấy.

Ngô Binh cười.

Lý Thông Quân ưỡn ngực, bên cạnh có hai người Nhiếp Hải. Tần Lạc ủng hộ cuối cùng hắn cũng có chút vai vế, cho dù vẫn không phải là đối thủ của bọn hắn nhưng ít nhất cũng sẽ không chịu thiệt.

Bọn người Ngô Binh cũng không nói gì. Lúc nghe thấy tiếng xe chạy đến, trên mặt bọn họ nở nụ cười kỳ lạ, giễu cợt nhìn Nhiếp Hải.

Năm chiếc xe chạy về phía bên này, cửa xe vẫn chưa kịp mở mà bên trên từng người lính đã nhảy xuống.

Một người trung niên bên hông giắt theo khẩu súng đi đến chỗ bọn họ.

Lý Thông Quân có chút ngoài ý muốn, hắn hơi ngạc nhiên nhìn Nhiếp Hải:

- Anh mang anh em đến đây à?

Nhiếp Hải sững sờ, mặt ngẩn ra. Lúc hắn ngoảnh đầu nhìn bỗng nhiên thấy một bóng người mơ hồ không rõ, cơ thể hắn không kìm được run rẩy.

Tối hôm nay hắn nghe anh em nói buổi tối có một nhiệm vụ phải chấp hành nhưng hắn tìm lý do để xin nghỉ nhưng không ngờ nhiệm vụ lại ở đây. Hơn nữa cha hắn lại đích thân dẫn binh đến.

- Không phải tôi mang đến, chẳng lẽ...

Con ngươi Nhiếp Hải không ngừng co rút.

Hắn biết Lý Thông Tư tuyệt đối không có khả năng gọi cha hắn đến được. Tần Lạc đứng trước mặt cũng không có khả năng, nói như vậy...

- Thật sự thú vị đấy.

Lúc này Sở Tiên đi đến, khẽ cười nói một câu.

Tần Lạc đứng bên cạnh Lý Thông Quân nhìn người thanh niên bước ra từ phía sau. Con mắt đột nhiên trợn trừng, trong lòng sợ hãi.

Đây không phải là ông chủ tàu casino sao? Mẹ nó, sao anh ta ở đây thế?




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch