Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ta Có Thể Biến Thành Cá

Chương 444: Quỳ Thật Rồi

Chương 444: Quỳ Thật Rồi




Dịch: Lee

Biên: Cẩu ca.

Nhóm: Cá.

Nguồn: Truyenyy.com

Mấy tháng trước, Tần Lạc vẫn nhớ rõ hắn cùng Ngụy Vân với mấy tên công tử bột ra hải phận quốc tế chơi. Bởi vì Ngụy Vân gian lận trên tàu casino nên bị cái người thanh niên trước mặt này trực tiếp đánh gãy tay chân.

Hơn nữa trong tay hắn còn có một khẩu súng. Đến bây giờ Ngụy Vân vẫn đang nằm trong bệnh viện, một chân bị gãy chắc chắn tàn phế suốt đời.

Ngoài Ngụy Vân ra còn có một người bị đánh nữa.

Với lại mỗi người bọn họ đều tốn một đống tiền để cha mẹ chuộc mạng về.

Sau này người thanh niên đó lại trắng trợn đạp lên chiến hạm, công khai đe dọa.

Nhưng kết quả hắn vẫn ung dung, dễ dàng rời khỏi.

Lúc Ngụy Vân biết một cái chân của bản thân vĩnh viễn bị tàn phế, hắn khóc ầm lên bắt cha mẹ phải báo thù cho mình.

Ngay sau đó thế lực lớn mạnh của nhà họ Ngụy điều động đến nhưng kết quả lại khiến cho người nhà họ Ngụy cảm thấy tuyệt vọng.

Lúc nhà họ Ngụy vẫn chưa tra ra được bối cảnh của đối phương thì đã có người tra được đến nhà họ Ngụy. Cha của Ngụy Vân bị điều thẳng đến chi nhánh rảnh rỗi ngồi chơi xơi nước. Ngoài ra, một đống người nhà họ Ngụy rất nhanh liền gặp phải đả kích vô cùng lớn.

Chuyện xảy ra như vậy những người lúc trước ở trên tàu casino đều nhận được tin.

Tất cả bọn họ đều cảm thấy hoảng sợ, ngay cả người nhà bọn họ cũng báo cánh sát liên tục. Chuyện đó đã qua rồi, đừng có chút suy nghĩ báo thù, hơn nữa ngày tháng sau này nếu như gặp được người thanh niên đó trốn được càng xa càng tốt, người này không phải người bọn hắn có thể đụng được.

Ngay khi người thanh niên hoàn toàn đứng trước mặt hắn. Tần Lạc xém nữa thì quỳ xuống.

Đậu mé, sao hắn có thể ngờ được lần này lại đụng trúng người thanh niên này chứ?! Mà bản thân lại không biết điều chọc đến hắn. Thấy người cái dáng vẻ tươi cười của người thanh niên, hắn dám chắc hôm nay nhất định có người phải quỳ xuống ngay tại đây.

Vốn dĩ không hề có hắn nhưng bản thân lại không biết sống chết đi tìm chỗ quỳ.

- Họ Sở kia, không ngờ anh lại là bạn của Binh ca, Yên thiếu. Hôm nay tôi nể mặt Binh ca, chuyện này vậy là xong.

Nhưng Lý Thông Quân vẫn chưa chú ý đến vẻ mặt của Nhiếp Hải, cũng không biết được suy nghĩ trong lòng Tần Lạc. Hắn nhìn thấy Nhiếp Hải kêu anh em đến nên nghĩ chuyện này bọn người Ngô Binh, Đoạn Yên cũng sẽ không dây dưa nữa. Tuy vẫn chưa dạy dỗ được cái tên nhóc kia nhưng cũng coi như không bị mất hết mặt mũi.

Lý Thông Quân vừa nói xong, Nhiếp Hải đứng bên cạnh liền khuỵ xuống.

Hắn vội vàng đi về phía người trung niên.

Lúc này Nhiếp Viễn chậm rãi đi đến, ông ta vừa nhìn liền thấy con mình đứng đối diện với đám người Ngô Binh, Đoạn Yên. Dùng mông để nghĩ cũng biết con của ông ta đã làm ra chuyện gì.

Nghĩ đến chuyện con của mình có thể đã đắc tội người nhân vật lớn kia, sắc mặt Nhiếp Viễn u ám giống như rỉ máu.

- Ba, sao ba lại ở đây?

Nhiếp Viễn đi đến bên đám người Lý Thông Quân thì bọn hắn không hề cảm thấy gì khác thường, nhưng lúc Nhiếp Hải mở miệng nói câu đầu tiên thì bọn hắn liền cảm thấy hơi sai sai.

Bốp!

Đáp lại tất cả mọi người là cái bạt tai cực kỳ vang dội.

Nhiếp Viễn đánh lên mặt Nhiếp Viễn rồi sau đó đá một cái lên người hắn.

Bịch!

Nhiếp Viễn dùng hết sức đá vào người Nhiếp Hải làm cho hắn té thẳng xuống đất.

- Đồ hỗn hào!!!

Nhiếp Viễn hung hăng trừng hắn một cái, sau đó đi đến trước mặt Sở Tiên:

- Sở thiếu, thằng con khốn nạn của tôi không đắc tội với anh chứ? Nếu như nó đắc tội anh thì hôm nay tôi sẽ đánh phế nó.

- Không có, không có.

Sở Tiên cảm thấy có hơi buồn cười, hắn không ngờ Lý Thông Quân gọi đến thằng nhóc trước mặt này, đúng là thú vị mà.

- Còn không cút lên xe cho tao?! Trong một năm đừng hòng ra khỏi doanh trại.

Nhiếp Viễn giận dữ hét vào mặt Nhiếp Hải.

Nhiếp Hải không dám nói tiếng nào liền vội vàng bò dậy, cúi đầu đứng cách đó không xa.

Tần Lạc nhìn thấy tình huống này, lông mày hắn không ngừng giật giật. Mặt hắn như đưa đám lập tức đi qua.

Dưới ánh mắt khiếp sợ của đám người xung quanh Lý Thông Quân, Tần Lạc khẽ khom người:

- Sở thiếu, tôi là... tôi là tiểu Tần. Tôi không có ý muốn đắc tội anh, tôi không biết là anh... Nếu tôi biết có đánh chết tôi cũng không dám. Sở thiếu, chuyện này không dính dáng gì tới tôi hết.

Dáng vẻ cẩn thận dè dặt của Tần Lạc giống như nàng dâu nhỏ bị ăn hiếp, Sở Tiên cúi thấp đầu cười trộm.

- Hửm? Cậu là...?

Sở Tiên hơi ngạc nhiên nhìn hắn, ngay cả mấy người Ngô Binh, Đoạn Yên cũng cảm thấy kỳ lạ nhìn hắn chằm chằm.

Chuyện này là sao vậy, mới nãy vẫn còn cứng cơ mà, Tần Lạc cùng đẳng cấp với bọn họ sao lại xìu xuống rồi, chuyện này là sao?

- Lúc trước chúng ta có gặp nhau một lần trên tàu casino.

Tần Lạc nặn nụ cười gượng gạo nói.

- À...

Sở Tiên gật đầu, tươi cười nhìn hắn.

Tần Lạc bị nụ cười của hắn mà cho khiếp sợ:

- Sở thiếu, tôi... tôi không biết người mà bọn Lý Thông Quân đắc tội là Sở thiếu! Nếu như tôi biết thì có đánh chết tôi cũng không dám ra mặt giúp hắn đâu. Cái đám Lý Thông Minh không biết sống chết đắc tội anh... Tôi giúp anh dạy dỗ bọn chúng cẩn thận lại ạ!!!

Tần Lạc cảm thấy chính mình giống như tên ăn mày, nhìn tội nghiệp khủng khiếp. Nhưng hắn cũng không muốn như vậy mà, nếu như đổi là người khác hắn cũng không cần phải khom lưng khụy gối như vậy đâu. Tôn nghiêm ở đâu nữa?!

- Ơ.

Đầu tiên là Nhiếp Hải bị cha hắn đánh cho một trận, sau đó Tần đại thiếu lại giống như con chó đi xin lỗi. Hành động của hai người họ tựa như quả bom nổ banh đầu đám người Lý Thông Quân.

Bây giờ bọn chúng cuối cùng cũng nhận thức được bản thân đã trêu trúng một người cực kỳ khủng bố.

Mà ngay lúc này, bên ngoài trang viên Sơn Thủy, Tiểu Vân, Tiểu Dĩnh cùng đám người nhà bọ Lưu đang vội vã đi vào trong.

Tối nay, Thanh Tùng với cha hắn về nhà bởi vì việc kinh doanh của gia tộc gặp phải chút rắc rối. Từ buổi chiều ngày hôn lễ hôm đó đến giờ vẫn không có mặt, điều này làm hắn cảm thấy hơi ngại vì vậy gọi điện thoại cho bạn hắn.

Nhưng điều hắn không ngờ chính là đối phương lại trả lời đang dạy dỗ vợ hắn cùng bạn trai của em họ vợ hắn. Chuyện này làm hắn hoảng hốt, lập tức chạy về nhà hỏi Tiểu Vân đã xảy ra chuyện gì.

Tiểu Vân nhìn thấy điện thoại của chồng mình, cũng ngại ngùng lấp liếm. Vì vậy liền kể chuyện xảy ra vào buổi chiều hôm đó cho hắn, hơn nữa còn nói chuyện tối nay hẹn đánh nhau cho hắn nghe.

Sau khi Thanh Tùng nghe xong đầu muốn bốc khói luôn.

Hẹn đánh nhau á?

Thân phận bạn hắn là gì hắn vô cùng rõ, lúc ở thành phố Côn Sơn không hổ là "thái tử gia", hơn nữa mạng lưới giao thiệp còn rất rộng.

Chồng em gái họ bên vợ hắn tuy hắn không biết bối cảnh thân phận nhưng có thể có máy bay riêng biển số quân đội, cũng có thể nhìn ra không phải người bình thường. Nhưng đây là Côn Sơn đó.

Mãnh hổ bất quá giang, ngay tại địa bàn của Lý Thông Quân dù có là rồng thì cũng phải cuộn người lại, là hổ cũng phải nằm yên.

Thanh Tùng tức phát điên nhưng hôm nay là ngày vui của bọn họ, hắn cũng không muốn nổi nóng với Tiểu Vân, vì vậy hỏi địa điểm rồi chuẩn bị chạy qua.

Tiểu Vân cũng không biết vị trí cụ thể nên gọi điện thoại hỏi Tiểu Dĩnh.

Sau đó cha mẹ ở cùng với Tiểu Dĩnh biết chuyện cũng quyết định chạy qua ngay.

Bọn họ biết con rể của mình vô cùng "trâu bò", nhưng đây là ở thành phố khác lỡ như gặp chuyện gì bất trắc thì sao.

Sau đó cha mẹ Tiểu Vân cũng biết chuyện, chuyện đã không thể giấu được nữa nên cha mẹ Thanh Tùng cũng biết luôn.

- Hy vọng đừng xảy ra chuyện gì.

Mẹ Tiểu Dĩnh hơi lo lắng nói.

Cha mẹ Thanh Tùng bên cạnh sắc mặt vô cùng u ám, bọn họ không ngờ thông gia của mình lại gây chuyện với bạn của Thanh Tùng.

Bạn của con trai họ, họ cực kỳ hiểu rõ. Hơn nữa lại vô cùng yên tâm. Bây giờ người thông gia này lại trêu chọc đến bọn hắn.

Cho dù cái người thanh niên tên Sở Tiên có bối cảnh không tầm thường ra sao nhưng đối với bọn họ lại chẳng có chút liên quan gì hết.

Chuyện này không phải là gây chuyện với chúng ta sao?

- Mẹ, mẹ yên tâm đi! Tiểu Tiên không có chuyện gì đâu.

Tiểu Dĩnh ở bên cạnh an ủi. Ở cái thành phố nhỏ này thì có thể có chuyện gì được?

- Cái con này còn nói không có chuyện gì, đây không phải đã có chuyện gì rồi sao?

Mẹ Tiểu Dĩnh hơi tức giận trách.

Cả đám người nhanh chóng đi về phía trang viên, nhìn thấy binh sĩ vũ trang xung quanh, họ càng lo lắng liền vội vã chạy đến.

Đùng, đùng, đùng

Ngay lúc này đột nhiên có tiếng súng liên tiếp vang lên, cha mẹ Tiểu Dĩnh cơ trí, kinh hoàng vội vàng chạy đến.

- Nổ súng sao?

Thanh Tùng với cha mẹ hai mắt nhìn nhau, ánh mắt lộ ra vẻ bối rối. Bọn họ không ngờ lại nổ súng, chuyện này lớn rồi đây.

Cả đám người chạy chậm về phía trước.

- Chuyện này...

Lúc đến phía trước, bọn họ kinh ngạc phát hiện năm người trong đám Lý Thông Quân đang quỳ xuống đất. Trên đùi của bọn họ máu tươi chảy ra ướt đẫm xuống đất.

Thanh Tùng vội vàng nhìn xung quanh đột nhiên thấy mấy bóng người thân quen, trong lòng hoảng sợ.

- Tiểu Tiên, Tiểu Tiên con không sao chứ?

Mẹ Tiểu Dĩnh vội vã chạy đến chỗ Sở Tiên.

Sở Tiên nghe thấy tiếng của mẹ vợ liền vội vàng cầm khẩu súng trong tay trả cho Nhiếp Viễn. Hắn tươi cười ngoảnh đầu nghênh đón:

- Mẹ, con không sao, sao có thể có chuyện gì được chứ?!

Nhiếp Viễn nhìn khẩu súng trong tay, mặt cười khổ. Cái vị thiếu gia này đúng là to gan thật, thật sự dám nổ súng luôn. Ông ta liếc nhìn đám người Lý Thông Quân, trên mặt lộ ra vẻ châm chọc.

- Phù.

Tần Lạc đứng bên cạnh nhìn thấy Sở Tiên trả súng cho Nhiếp Viễn, hắn nặng nề thở phảo một cái.

Cha nội này quả nhiên không nói một lời liền nổ súng bắn người. Dám động thủ trước mặt mọi người, dám làm hành động điên cuồng như thế đúng là lần đầu tiên hắn gặp phải. Khó có thể tưởng tượng được rốt cuộc cái người này có bối cảnh mạnh cỡ nào.

- Không hổ là người đàn ông có thể khiến cho đám đại thiếu gia kia bị khuất phục, đúng là ngang ngược ghê.

Ngô Binh nhìn Đoạn Yên, trong lòng không nhịn được tán thưởng.

- Tiểu Tiên, con không sao chứ?

Mẹ tiểu Dĩnh đi đến, nhìn người hắn lo lắng hỏi.

- Mẹ, sao con lại có chuyện gì được.

Sở Tiên cười cười.

- Không bị gì thì tốt, không bị gì thì tốt rồi.

Mẹ Tiểu Dĩnh thở phào.

- Dì ơi, dì.

Lúc này đám người Ngô Binh, Đoạn yên cũng bước đến chào hỏi với mẹ Tiểu Dĩnh.

- Mấy người này là bạn của con.

Sở Tiên cười nói.

- Vâng, bọn con là bạn của Sở Tiên, hôm nay đến để giúp một tay ạ.

Ngô Binh cười nói.

- Ha ha, chào các con, chào các con.

Mẹ Tiểu Dĩnh nhìn bọn họ cười gật đầu.

Thanh Tùng cùng cha mẹ hắn đứng bên cạnh không nhịn được trừng mắt, họ có hơi không tưởng tượng nổi nhìn mấy người này.




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch