Thuyền trưởng đang nói chuyện với người thanh niên thì nghe thấy thông báo, trên mặt hai người đều lộ ra vẻ kinh ngạc.
- Cách đây hai cây số có ba chiếc thuyền đang lái về phía chúng ta. Thuyền trưởng, chúng ta nên làm cái gì?
Người điều khiển có chút lo lắng nói.
- Ba chiếc? Có thể nhìn thấy rõ hay không?
Thuyền trưởng sững sờ đi tới gần, mặt mũi tràn đầy kinh ngạc mà hỏi.
- Có thể, hiện tại đã có thể.
Thuyền viên lập tức nói ra, sau đó mở ra hình ảnh, liền xuất hiện video ba chiếc thuyền nhanh chóng chạy về phía bên này
- Ba chiếc thuyền, mỗi một chiếc ước chừng dài từ sáu mươi mét đến tám mươi mét, dự tính năm phút sau ta sẽ gặp ba chiếc thuyền đó.
Thuyền viên nhìn số liệu phía trên phân tích nói:
- Ba chiếc thuyền cũng không có thay đổi lộ tuyến... Trừ phi là bọn hắn không có phát hiện ra chúng ta, nếu không sẽ không trực tiếp lái qua đây như vậy.
- Ba chiếc thuyền đều không phát hiện chúng ta sao?
Thuyền trưởng cau mày:
- Điều đó không có khả năng.
- Ba chiếc? Ba chiếc thuyền.
Lúc này, thanh niên đang đứng một bên đột nhiên lẩm bẩm nói hai câu, sắc mặt cũng theo đó biến đổi:
- Công kích chiến hạm tại khu du thuyền cũng là ba chiếc.
- Khu du thuyền?
Thuyền trưởng ngẩn người, sắc mặt cũng theo đó lộ ra chút khó chịu:
- Lập tức thổi còi cảnh cáo, nếu như đối phương không để ý đến thì chúng ta liền chuẩn bị sẵn sàng.
- Vâng vâng.
Thuyền viên gật nhẹ đầu, sau đó thổi còi cảnh cáo.
Nhưng sau năm lần thổi còi thì bọn hắn phát hiện đối phương vậy mà lại không để ý đến, vẫn như cũ trực tiếp lái qua chỗ bọn hắn.
- Lập tức thay đổi phương hướng, mau chạy đi.
Mặt mũi thuyền trưởng tràn đầy ngưng trọng lớn tiếng ra lệnh.
- Vâng thuyền trưởng.
Thuyền viên gật đầu lập tức thay đổi phương hướng.
Ánh mắt thanh niên đang đứng một bên có chút ngơ ra, lắc đầu nói:
- Thuyền trưởng, đối phương chưa chắc là băng hải tặc Nhân Ngư mà đúng không? Nhất định không phải, bọn hắn bây giờ còn đang bị tàu chiến của chúng ta truy kích, sao có thể đi tới nơi này để công kích chúng ta được.
- Không biết.
Gương mặt thuyền trưởng khó chịu dị thường, chăm chú nhìn hình ảnh trong phòng điều khiển.
Thanh niên có chút hoang mang lo sợ, nắm súng lục thật chặt trong tay, trên trán xuất hiện một giọt mồ hôi lạnh.
- Không tốt rồi, thuyền trưởng! Bọn hắn đã đuổi theo chúng ta.
Lúc này, thuyền viên hoảng sợ nói.
Không cần thuyền viên nói, thuyền trưởng cũng đã tự mình nhìn thấy, ba chiếc thuyền đuổi theo phía sau tàu hàng của họ mặc dù họ đã thay đổi phương hướng.
Thanh niên nhất thời cảm thấy một trận choáng váng, chiến đấu, lấy cái gì mà chiến đấu.
Trên ba chiếc thuyền của đối phương còn có loại vũ khí hạng nặng là hỏa tiễn đó, không nói khoa trương đâu, ba chiếc thuyền kia chỉ cần luân phiên công kích một đợt thôi, tàu hàng của bọn họ liền sẽ bị đắm chìm.
Tại bên trong đại dương bao la này, bọn họ coi như không có chút cơ hội sống sót.
Tưởng tượng tới băng hải tặc Nhân Ngư vừa giết hại hơn một trăm người cách đây không lâu, bọn họ liền cảm thấy một trận tuyệt vọng.
Thanh niên lại càng không còn một chút dũng khí nào như vừa rồi, trong đầu chỉ còn một mảnh trống rỗng.
- Thuyền trưởng, bây giờ chúng ta nên làm gì?
Hắn nhìn về phía thuyền trưởng, ánh mắt lấp lóe hỏi.
- Nếu như đối phương muốn đánh chìm hàng của chúng ta thì chúng ta không có bất cứ năng lực chạy trốn nào... Trực tiếp đầu hàng, để xem bọn chúng muốn làm gì.
Thuyền trưởng trầm mặt nói ra, sau đó hắn lấy điện thoại di động ra gọi cho công ty tổng bộ một cuộc điện thoại.
- Alo Yamamoto, có chuyện gì không?
Trong một tòa nhà cao tầng ở Nhật Bản, một người đàn ông trung niên đứng ở tầng cáo chót vót nhìn xuống toàn bộ Tokyo, mặt mũi sáng sủa, làm một tổng tài của tập đoàn vận chuyển lớn nhất ở Nhật Bản, hắn rất thích ngắm nhìn thành phố từ trên cao như vậy.
- Xã Trưởng không xong rồi, chúng tôi gặp được hải tặc.
Thuyền trưởng Yamamoto vội vàng nói.
- Cái gì?
Người đàn ông trung niên nhíu mày, làm một tổng tài của tập đoàn vận chuyển, chuyện gặp được hải tặc thế này cũng không phải lần đầu tiên hắn nghe thấy:
- Bao nhiêu hải tặc? Có nguy hiểm hay không?
- Ba chiếc thuyền, có vẻ như là băng hải tặc Nhân Ngư ở khu du thuyền kia, bọn hắn trực tiếp chạy về phía chúng tôi, chúng tôi thay đổi phương hướng, bọn hắn vẫn đang đi theo chúng tôi.
Yamamoto vội vàng trả lời.
- Cái gì?
Người đàn ông trung niên trừng to mắt:
- Ngươi nói là băng hải tặc Nhân Ngư trực tiếp lái qua chỗ các ngươi.
- Thuyền trưởng, đối phương cách chúng ta không đến một cây số, làm sao bây giờ, bên trên thuyền đi biển của bọn hắn có một đám người đang đứng, trong tay cầm vũ khí, hẳn là cái băng hải tặc Nhân Ngư kia.
Lúc này, người đàn ông trung niên nghe được trong điện thoại truyền đến tiếng kinh hô của các thuyền viên.
- Băng hải tặc Nhân Ngư?
Sắc mặt người đàn ông trung niên tối sầm:
- Nếu như đối phương là băng hải tặc Nhân Ngư thì các ngươi không nên chống cự, nhìn xem đối phương muốn làm gì!
- Vâng, Xã Trưởng.
Thuyền trưởng Yamamoto có chút run rẩy nói.
- Thuyền trưởng, đối phương phát tới tín hiệu muốn chúng ta cho tàu chở hàng dừng lại, nếu như không ngừng, bọn hắn sẽ đánh chìm tàu chở hàng của chúng ta.
Lúc này thuyền viên lại nói lần nữa.
- Nhất định là bọn hắn.
Hiện tại thuyền trưởng Yamamoto đã có thể khẳng định, thở dài một hơi:
- Dừng lại đi, chuyện kế tiếp cứ mặc theo số phận vậy.
- Thuyền trưởng, chúng ta không có chỗ nào để trốn ư?!
Thanh niên đang đứng một bên run rẩy hỏi.
- Trốn? Trốn đi đâu đây?
Thuyền trưởng Yamamoto hung hăng trừng mắt liếc hắn một cái, tức giận đi ra bên ngoài.
- Ông chủ, đối phương dừng lại rồi.
Đứng ở chiếc thuyền nằm ở vị trí trung tâm, Sở Tiên vui vẻ nói:
- Xem ra hẳn là bọn hắn đoán được là chúng ta, nếu không thì không có khả năng bọn hắn sẽ dừng lại nhanh như vậy.
Uy danh của băng hải tặc Nhân Ngư đã truyền xa rồi.
- Đi, bao vây xung quanh, để cho bọn người cá leo lên tàu chở hàng, khống chế con tàu đi.
Sở Tiên ra lệnh cho Hổ Nhất.
- Vâng thưa ông chủ!
Hổ Nhất gật đầu.
Rất nhanh, mười chiếc cano phóng nhanh trên nước chạy về hướng tàu chở hàng, hai mươi người cá mang theo súng ống. Trực tiếp leo lên trên tàu.
Người ở trên tàu cũng không có phản kháng, bọn họ biết, nếu như phản kháng, thứ họ phải nghênh tiếp ngược lại là hủy diệt.
- Đã khống chế được.
Chưa quá năm phút đồng hồ thì Hổ Nhất liền nhận được tin tức và nói với Sở Tiên.
- Chúng ta cũng đi qua đó đi.
Sở Tiên gật nhẹ đầu, sau đó ngồi canô đi tới dưới Tàu chở hàng rồi leo lên trên.
Tại boong tàu của Tàu chở hàng, tất cả thuyền viên cùng nhân viên công tác đều ngồi xổm ở đó đến khi nhìn thấy Sở Tiên leo lên. Đồng tử của thuyền trưởng Yamamoto và người thanh niên kia không nhịn được co rút lại.
Chính là tên thanh niên đó.
- Ai là thuyền trưởng?
Sở Tiên hỏi bọn hắn.
- Ta, là ta...
Thuyền trưởng Yamamoto giơ tay lên, e sợ đáp.
Sở Tiên cười cười với bọn hắn:
- Toàn bộ tư liệu vận chuyển đều đem tới đây cho ta, còn nữa, phân tích một chút giá trị của đơn hàng này, nếu như không có vấn đề gì ta sẽ tha cho các ngươi một mạng.
Thuyền trưởng Yamamoto hơi hơi kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn về phía Sở Tiên, vội vàng gật đầu, sau đó đi nhanh vào bên trong.
Một người cá cầm súng đi theo phía sau hắn ra, rất nhanh, thuyền trưởng Yamamoto lấy ra một số tư liệu cùng với giấy và bút.
- Hàng lần này chúng tôi vận chuyển là xe hơi, tổng cộng hơn ba trăm chiếc xe hơi. Mỗi chiếc giá trị khoảng một trăm hai mười nghìn, cùng với linh kiện xe hơi có giá trị cỡ một ngàn vạn, tổng giá trị ước chừng hơn bốn ngàn vạn.
Thuyền trưởng Yamamoto run run rẩy rẩy nói.
Sở Tiên nhìn tư liệu phía trên một chút rồi cười cười nói:
- Ngươi quên nói một thứ, đó chính là giá trị của cái tàu chở hàng này cùng với mạng của hơn hai mươi người bọn ngươi.
- Các ngươi hãy gọi một cuộc điện thoại với Sơn Khẩu Tổ đòi tám ngàn vạn, ta sẽ thả các ngươi rời đi, nếu không, cả con tàu chở hàng này cùng với các ngươi đều sẽ chìm xuống dưới đại dương rộng lớn này.
Sở Tiên lấy ra một cái điện thoại di động đưa tới trước mặt của hắn, nói một cách rất nhẹ nhàng nhưng tràn ngập sát khí.
Yamamoto đứng trên thuyền sắc mặt cứng đờ nhìn vào điện thoại di động hắn đưa tới, khẽ cắn môi gọi một cú điện thoại.
Vẫn như cũ là gọi điện thoại cho Xã Trưởng của hắn, đồng thời cũng là một cấp cao trong Sơn Khẩu Tổ.
- Alo! Cho hỏi là ai thế?
Ở một đầu khác của điện thoại, người đàn ông trung niên trả lời, mặt không đổi sắc hỏi.
- Xã Trưởng, là tôi đây, đối phương là băng hải tặc Nhân Ngư, bọn hắn đã bắt chúng tôi rồi.
Yamamoto nói, ngẩng đầu nhìn về phía Sở Tiên:
- Thủ lĩnh của bọn họ yêu cầu tám ngàn vạn chuộc tàu chở hàng cùng với mạng của bọn tôi, bằng không bọn hắn sẽ cho tất cả cùng chìm xuống biển.
- Cái gì?
Thanh âm của người đàn ông trung niên đột nhiên cao lên, trừng to mắt, mặt mũi tràn đầy tức giận hô.
- Đưa điện thoại cho ta.
Sở Tiên cười cười, cầm lấy điện thoại di động trong tay Yamamoto, sau đó nói thẳng:
- Có nghe hay không, tám ngàn vạn, trong nửa giờ gửi tới thẻ ngân hàng của ta, nếu không thì ta sẽ gửi cho ngươi một cái video đắm tàu.
- Ngươi...
Sắc mặt người đàn ông trung niên đỏ bừng tức giận.
- Đừng nói bất cứ điều gì nữa, tám ngàn vạn, từ giờ trở đi, đúng, thuận tiện nói cho lão đại của Sơn Khẩu Tổ các ngươi biết, trò chơi chỉ vừa mới bắt đầu, trong trò chơi mèo vờn chuột này, ai là mèo, ai là chuột, chẳng mấy chốc sẽ biết được ngay thôi.
Sở Tiên nói chuyện rất thoải mái, trong lời nói còn mang theo chút đùa giỡn.
Người đàn ông trung niên nghe được lời nói của hắn, bình tĩnh trả lời:
- Chờ ta nửa giờ.
- Được.
Sở Tiên cúp điện thoại, ánh mắt lướt qua hơn hai mươi người trong sân:
- Các ngươi còn nửa giờ, có thể giữ được mạng sống được không liền phải xem tổ chức Sơn Khẩu Tổ có dùng tám ngàn vạn để cứu các ngươi hay không, nếu như không cứu, vậy thì thật là ngại quá.
Lúc này trong một tòa nhà cao tầng ở Tokyo, người đàn ông trung niên Xã Trưởng của tập đoàn vận chuyển Đại Giang sắc mặt khó chịu đem chuyện này hồi báo cho Tổ Trưởng của Sơn Khẩu Tổ, đem sự tình một năm một mười nói ra.
Xã Trưởng của tổ chức Sơn Khẩu Tổ là một ông lão sáu mươi tuổi, gương mặt của hắn được bảo dưỡng rất tốt, nhìn giống như chỉ hơn bốn mươi tuổi.
Giờ phút này, hắn vuốt vuốt lông mày của mình, ánh mắt lộ ra một tia sát khí.
- Đem tiền cho bọn hắn đi.
Đưa tiền là nhất định phải đưa rồi, không nói tới tài sản bảy tám ngàn vạn là tàu chở hàng cùng với hàng hóa trên đó, chỉ vẻn vẹn hơn hai mươi mạng người kia hắn đã không thể không cứu.
Nếu như không cứu thì ngày sau còn có ai làm việc vì Sơn Khẩu Tổ nữa đây?
- Khốn nạn, giết hơn mấy chục người của chúng ta, bây giờ lại bắt cóc tàu chở hàng của ta nữa.
Sắc mặt Tổ Trưởng của Sơn Khẩu Tổ vô cùng khó chịu, nghĩ đến chuyện vừa rồi, trong mắt lóe lên một chút bất an.
Tuy nhiên hắn lại rất nhanh chóng trấn định lại, trong mắt tràn ngập sát khí.
- Băng hải tặc Nhân Ngư chắc chắn phải chết, ta không tin ngươi có thể trốn thoát được sự truy bắt của cả một quốc gia.
Không đến nửa giờ, điện thoại di động của Sở Tiên truyền tới một tin nhắn, nhìn thấy nội dung phía trên, trên mặt hắn lộ ra vẻ mỉm cười.
- Tốt, các ngươi đã được cứu.
Sở Tiên vừa cười vừa nói với đám người trên boong tàu.
Trong đáy mắt đám người đó hiện lên một tia nhẹ nhõm.
- Đi!
Sở Tiên là một người tuân theo lời hứa, mang theo đám người cá rời đi.