Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ta Có Thể Biến Thành Cá

Chương 466: Vô Đề

Chương 466: Vô Đề




Dịch: Thư.

Biên: Cẩu ca.

Nhóm: Cá.

Nguồn: Truyenyy.com

- Mục tiêu kế tiếp thời gian gần nhất là khi nào?

Sở Tiên gọi điện thoại cho Alvin hỏi hắn.

- Ông chủ, mục tiêu gần nhất là tập đoàn vận chuyển của tổ chức Tam Thần, bọn hắn có một chiếc tàu chở hàng vào khoảng hai ngày sau sẽ đi qua vịnh Bengal. Hàng trên tàu chủ yếu là sản phẩm điện tử, giá trị khoảng ba bốn mươi triệu.

Alvin nhìn tư liệu trên máy vi tính trả lời lại.

- Ngày mốt sao?

Sở Tiên khẽ gật đầu:

- Vậy liền đi tra một chút hai nước này hiện tại có tàu chở hàng nào đi qua chỗ này hay không.

- Vâng thưa ông chủ, cho ta thời gian nửa tiếng.

Alvin nhẹ gật đầu.

Nửa giờ sau, Alvin gửi hai tin nhắn tới cho hắn. Một tin là buổi sáng ngày mai có một chiếc tàu chở hàng đến từ Nhật Bản, một tin là là tàu chở hàng của Hàn Quốc đến vào buổi trưa.

Một tàu là chở hải sản của Nhật Bản, một tàu khác thì vận chuyển sản phẩm điện tử của Hàn Quốc.

- Hai chiếc vừa vặn cách nhau một tí thời gian.

Sở Tiên vui vẻ trong lòng.

Sáng sớm ngày thứ hai, trên mặt biển mang theo hàn khí nhè nhẹ, chim Hải Âu bay lượn trên trời xanh, ba chiếc thuyền đứng ở trên một tuyến đường hàng hải yên tĩnh chờ đợi.

Sở Tiên đứng bên trên một chiếc thuyền, trong tay cầm một cái cần câu, sóng âm cảm ứng điều tra truyền đến.

- Mắc câu rồi.

Đúng lúc này, Sở Tiên mỉm cười, nâng cần câu lên cao, một đám chừng mười con tầm bị hắn câu được.

Mà lúc này, một con tàu từ phía xa đang chạy tới.

Đây là một chiếc tàu chở hàng dài hơn chín mươi mét.

- Gửi tin tức cho đối phương, nói cho bọn hắn, chúng ta là băng hải tặc Nhân Ngư. Các ngươi đã bị cướp.

Sở Tiên cười nói với Hổ Nhất đang đứng bên cạnh.

- Vâng thưa ông chủ.

Hổ Nhất gật đầu, đi vào bên trong buồng lái, gửi cho thuyền của đối phương một tin nhắn.

Giờ phút này, trong buồng lái của đối phương, năm tên trung niên ngồi ở bên trong trò chuyện, không có chút cảm giác được nguy cơ đang đến.

"Tích tích."

Bộ đàm truyền đến tiếng nhắc nhở, một tên thuyền viên đi tới nghi hoặc nhìn một chút.

- Gì đấy?

Tên thủy thủ kia nhìn tin tức ở phía trên, lớn tiếng nói:

- Thuyền trưởng, chúng ta nhận được một tin nhắn, phía trên nói, bọn hắn là người của băng hải tặc Nhân Ngư, muốn chúng ta dừng tàu lại.

- Băng hải tặc Nhân Ngư?

Thuyền trưởng ngồi trên ghế hơi sững sờ:

- Hải tặc trên vịnh Bengal bây giờ thật sự là càng ngày càng hung hăng ngang ngược. Không cần để ý tới, chúng ta tăng tốc độ, hải tặc nho nhỏ còn muốn đuổi kịp tàu hàng dài gần trăm mét của chúng ta, đúng là si tâm vọng tưởng.

- Không sai, kêu tất cả thuyền viên chuẩn bị sẵn sàng, nếu có cano chạy lại đây liền đánh chìm bọn chúng cho ta.

Chuyến thuyền chở hàng này của bọn họ xuất phát từ buổi sáng hôm qua, đã trải qua hơn hai mươi mấy tiếng mới tới đây, đối với chuyện xảy ra ở khu du thuyền vẫn chưa hay biết gì cả.

Hải tặc, trong ấn tượng của bọn họ chính là cái loại sử dụng cano rồi bò lên trên tàu kia.

Trên thực tế trước đây, 100% hải tặc đều là làm như vậy, bọn hắn tìm cơ hội leo lên trên tàu chở hàng. Sau đó bắt đầu tiến hành khống chế người trên đó.

Nhưng không phải tàu chở hàng nào cũng dễ trêu.

Điều này làm cho nghề hải tặc là một nghề vô cùng nguy hiểm, không cẩn thận liền sẽ chết. Mà có chết cũng là chết vô ích, rất có thể ngay cả thi thể cũng bị ném vào trong biển.

Về phần những cái tàu chở hàng bị bắt cóc kia, bọn hắn cho rằng là do đối phương quá bất cẩn mới có thể bị bắt cóc.

Đường đường một chiếc tàu chở hàng dài trăm mét sao lại sợ một chiếc cano nhỏ được chứ?

- Thuyền trưởng, trên tuyến đường đi của chúng ta có ba chiếc thuyền đang chặn đường.

Lúc này, thuyền viên có chút kinh nghi nói.

- Ba chiếc thuyền?

Người thuyền trưởng kia đứng lên, trong mắt lóe lên một tia nghi hoặc, trầm ngâm một chút:

- Không cần để ý tới, chúng ta tăng nhanh tốc độ, cho dù bọn hắn là hải tặc cũng không dám đụng tới tàu của chúng ta đâu.

- Vâng thưa thuyền trưởng.

- Ông chủ, tàu của đối phương không chỉ không dừng lại mà còn tăng nhanh tốc độ.

Lúc này, Hổ Nhất đi tới nói với Sở Tiên.

- Thả một quả tên lửa bên cạnh thuyền của bọn hắn, để bọn hắn biết cái gì mới là hải tặc.

Sở Tiên vừa cười vừa nói.

- Vâng thưa ông chủ.

Hổ Nhất gật nhẹ đầu.

Rất nhanh, một cái tên lửa nhanh chóng được phóng ra.

"Oanh!"

Tên lửa thoáng qua tàu chở hàng, rơi vào trong nước phát ra tiếng vang trùng điệp. Nước biển văng khắp nơi trực tiếp rơi lên trên tàu chở hàng.

Một tiếng vang thật lớn này, trực tiếp làm chấn động cả chiếc du thuyền.

Thuyền trưởng đang ngồi trên khoang điều khiển cảm giác thuyền lay động rất nhỏ, nhất thời ngây dại.

- Con mẹ nó chuyện gì xảy ra?

Thuyền trưởng đứng lên hoảng sợ kêu một tiếng.

- Thuyền trưởng, bọn chúng có tên lửa, chấn động vừa rồi là do tên lửa xẹt qua tàu chúng ta. Băng hải tặc Nhân Ngư gửi tin đến lần nữa, bọn hắn nói nếu như không dừng lại liền sẽ đánh chìm tàu chở hàng của chúng ta.

Lúc này, thanh âm hoảng sợ của thuyền viên truyền đến.

- Cái gì?

Thuyền trưởng trừng to mắt, trên mặt lộ ra thần sắc bất khả tư nghị.

- Thuyền trưởng, bọn hắn cho chúng ta thời gian một phút đồng hồ để cân nhắc, sống hay chết đều do chính chúng ta lựa chọn.

Thuyền viên đọc tin tức lại hô lên lần nữa.

- Dừng thuyền, dừng thuyền lại cho ta.

Thuyền trưởng lập tức ra lệnh, cả khuôn mặt toàn mồ hôi lạnh.

Từ khi nào hải tặc đã có thể dùng tới tên lửa? Mẹ nó!

- Ông chủ, đối phương đã dừng lại.

Bên trên thuyền, Hổ Nhất báo cáo với Sở Tiên.

- Leo lên tàu.

Rất nhanh các người cá đã leo lên tàu hàng, khống chế cả con tàu trong tay.

Lần này Sở Tiên không có đi lên mà chỉ có một mình Hổ Nhất đi qua, sự tình vẫn giống như lần trước, tính ra giá trị của tàu chở hàng. Yêu cầu tiền, nửa giờ sau đối phương gửi tiền tới.

Đối mặt với loại chuyện này, mỗi công ty vận chuyển đều cảm thấy vô cùng bất đắc dĩ.

Đối phương là băng hải tặc Nhân Ngư đó nha, nếu trong vòng nửa giờ ngươi không trả tiền, hai ba chục mạng người liền sẽ đi tong.

Phí trợ cấp cho người thân của hai ba chục người này là bao nhiêu? Phí trợ cấp là thứ yếu, nếu người trong nhà họ đến gây sự thì có biện pháp nào để giải quyết đây.

Tiếp theo là giá trị vật phẩm trên tàu chở hàng.

Sở Tiên chào giá đều thấp hơn rất một chút so với giá trị thật của tàu chở hàng và hàng hóa trên đó, cho nên số tiền này bọn họ không thể không đưa.

- Bốn ngàn vạn, còn có thể.

Bởi vì trên tàu chở hàng chỉ toàn là hải sản cho nên giá trị tương đối thấp hơn một tí, chỉ gần bốn ngàn vạn mà thôi.

Mà lúc này, tàu chở hàng bị bắt cóc của công ty vận chuyển ở Nhật Bản tuyên bố tại vịnh Bengal bị băng hải tặc Nhân Ngư bắt cóc tống tiền, đồng thời thỉnh cầu Chính Phủ bắt lấy băng hải tặc Nhân Ngư.

Khi việc này được công bố trong nháy mắt đưa tới sóng to gió lớn.

Dân mạng của Nhật Bản mắng chửi băng hải tặc Nhân Ngư, thậm chí còn có biểu tình yêu cầu Chính Phủ Nhật mau chóng bắt băng hải tặc Nhân Ngư.

Thế nên các công ty vận chuyển của Nhật Bản càng trở nên run sợ, sợ băng hải tặc Nhân Ngư bắt cóc tàu hàng của bọn họ, cho nên đều đệ đơn yêu cầu chính phủ tiêu diệt băng hải tặc Nhân Ngư.

Không cần người dân yêu cầu, các chiến hạm lúc này cũng đã chạy về hướng vịnh Bengal.

Hơn hai mươi chiếc chiến hạm chạy ở trên biển, trùng trùng điệp điệp, tàu khu trục cường đại, tàu bảo vệ linh động, ở vị trí phía dưới còn có tàu ngầm vào vị trí hai mươi mét dưới đáy biển.

Một hạm đội như thế này, thực lực tác chiến trên biển thật sự rất kinh khủng.

- Ông chủ, có một lượng lớn chiến hạm đang tiến nhập hải vực vịnh Bengal, ông chủ phải cẩn thận.

Alvin gọi điện thoại tới, tai mắt của họ đã trải rộng khắp vịnh Bengal, tại thời điểm đội ngũ chiến hạm tiến vào vịnh Bengal thì đã có tin tức truyền đến trung tâm tin tức của đảo Nhân Ngư.

Sau khi Alvin nhận được tin tức liền lập tức đem tin tức này nói cho Sở Tiên biết.

- Được rồi, ta đã biết, bố trí năm sáu chiếc thuyền đánh cá xung quanh chỗ tàu chở hàng của Hàn Quốc đi qua trưa hôm này, ta sẽ chờ ngươi gửi vị trí, một khi phát hiện lập tức nói cho ta biết.

Sở Tiên vừa cười vừa nói.

- Vâng thưa ông chủ.

Alvin gật nhẹ đầu.

Sở Tiên gõ gõ lan can, trong lòng tự hỏi.

Hơn hai mươi chiếc chiến hạm, tương đương với một hạm đội, trong thời bình thì loại đội ngũ này chỉ có trong lúc diễn tập mới có thể xuất hiện, bây giờ lại tới đây bắt hắn.

- Có nên để hạm đội đó lưu lại nơi này vĩnh viễn hay không đây?

Sở Tiên có chút phân vân, tiêu diệt cái hạm đội này = không phải là không thể được, điều kiện tiên quyết là hắn muốn động thủ.

- Thôi được rồi.

Do dự mãi cuối cùng Sở Tiên vẫn bỏ đi ý nghĩ này.

Tiêu diệt hạm đội này tuy là hắn có thể làm, nhưng cũng tuyệt đối sẽ bị thiết bị điện tử bên trên chiến hạm phát hiện ra, đến lúc đó lại bại lộ thực lực của hắn.

Lúc để một người thể hiện ra thực lực cá nhân kinh khủng ra ngoài, nhất định sẽ gây nên chấn động trên toàn thế giới, đến lúc đó toàn thế giới đều muốn bắt hắn lại, lấy thực lực trước mắt của hắn còn chưa thể trở thành kẻ thù của toàn thế giới,

- Đi, đi đến một chỗ khác chờ đợi, trong khoảng thời gian này chúng ta chơi đùa với bọn chiến hạm này cho thật tốt.

Trên mặt Sở Tiên lộ ra vẻ mỉm cười, sóng âm điều tra thỉnh thoảng mở ra, có thể vô cùng dễ dàng phát hiện chiến hạm ở mấy chục cây số phụ cận, còn có cá lam từ bao phủ lấy ba chiếc thuyền, có thể ngăn cản đủ các loại thiết bị điều tra tiên tiến.

Giữa trưa.

Một thuyền đánh cá xuất hiện giữa biển chặn đường một con tàu chở hàng, Hổ Nhất lập tức báo lên tên của băng hải tặc Nhân Ngư, vẫn là yêu cầu dừng lại nếu không thì đánh chìm tàu.

Đây là một chiếc tàu chở hàng có nghe nói về băng hải tặc Nhân Ngư, sau khi gặp được bọn họ liền sợ hãi ngừng tàu hàng lại ngay.

Bọn Hổ Nhất cũng không có chút nào do dự lập tức phái người cá đi lên tàu chở hàng của bọn họ, khống chế rồi lại yêu cầu tiền chuộc.

Căn cứ vào giá trị hàng trên tàu yêu cầu tiền chuộc năm ngàn vạn.

Nhưng mà lần này cũng không thuận lợi cho lắm.

Mười mấy phút sau khi khống chế tàu chở hàng, Alvin truyền đến tin tức, phát hiện hạm đội đang chạy tới phương hướng của bọn hắn.

- Hai mươi km, còn mười phút đồng hồ, đủ rồi.

Sở Tiên nhìn đồng hồ không để ý đến.

Thế mà, thời gian từng giây từng phút trôi qua, mãi cho đến hơn ba mươi phút, đối phương cũng chưa gửi tiền tới

- Hổ Nhất, thế nào?

Sở Tiên cau mày gọi điện thoại

- Ông chủ, đối phương một mực nói đang chuẩn bị tiền, muốn cho bọn hắn thời gian một ngày.

Hổ Nhất hồi đáp.

- Thời gian một ngày?

Sở Tiên lộ ra nụ cười lạnh.

Có thể điều khiển nổi công ty vận chuyển Viễn Dương nhất định phải có tài sản hơn vài ức, bọn hắn muốn trong nửa giờ kiếm ra ba ngàn vạn cũng không phải là khó lắm.

Huống chi, hiện tại bọn hắn bị bắt cóc tống tiền, đến thời gian không trả tiền thì sẽ giết con tin nên cho dù phải đi ngân hàng vay tiền thì bọn hắn cũng sẽ làm.

- Đánh chìm con tàu chở hàng này cho ta, sau đó ngay lập tức rời đi.

Trong sóng âm điều tra của Sở Tiên nhìn thấy hạm đội còn cách nơi này vừa đủ năm cây số liền trực tiếp ra lệnh cho Hổ Nhất.

Đã đoán được đối phương cố ý muốn câu giờ để chờ hạm đội đến nên hắn không hề nương tay chút nào.

- Vâng thưa ông chủ.

Hổ Nhất gật nhẹ đầu, nói với người cá đang đứng cạnh:

- Chúng ta đi.

- Đúng rồi.

Hổ Nhất nhìn cả đám đang trên boong tàu, nói:

- Chuẩn bị di ngôn kỹ càng đi, chúng ta sẽ đánh chìm chiếc tàu chở hàng này, muốn trách thì trách công ty của các ngươi, ha ha, không bỏ ra nổi năm ngàn vạn, thật sự quá thú vị.




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch