Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ta Có Thể Biến Thành Cá

Chương 579: Giống Như Thần Ma

Chương 580: Giống Như Thần Ma




Dịch: Phương Hà

Biên: Cẩu ca.

Nhóm dịch: Cá.

Nguồn: Truyenyy.com

Dưới chân Hoa Sơn, Tống Hải đứng ở phía trên với vẻ mặt u ám, những người đứng phía sau hắn cũng không biết nên làm gì mới phải.

Lời nói của Sở Tiên có hơi ngả ngớn, tùy ý nhưng ý muốn của câu nói lại khiền tất cả mọi người nặng trĩu trong lòng.

Sở Tiên nói rõ với tất cả những người đang đứng phía trên rằng chỉ cần mấy người gia nhập liên minh ấy thì cứ ngồi đó mà chờ tên lửa đạn đạo oanh tạc đi.

Những người ở trên đó ai ai cũng có thế lực hùng mạnh, có gia đình bạn bè nhưng một khi đã lựa chọn thì sẽ thành đối tượng mà nước nhà truy nã, sẽ bị máy bay truy bắt, tên lửa oanh tạc!

- Tiểu tử, không có quyền như vậy thì đừng có nói bừa. Ánh mắt Tống Hải lấp lánh lóe lên tia sắc lạnh lùng.

- Haha, bây giờ ta nói cho ngươi biết, ta có quyền đó. Sở Tiên tươi cười nói.

- Thời gian mười giây vẫn còn năm giây, trong năm giây này ai còn đứng trên đó thì sẽ không còn cơ hội hối hận đâu.

Sở Tiên lên tiếng hăm dọa, hắn cho đám người trước mặt một sự lựa chọn nếu như mấy người đứng ở đây thì sớm muộn gì cũng sẽ gây hại, chi bằng dứt khoát giết sạch.

- Ngươi có biết là ngươi đang tìm cái chết không?

Khí lạnh trên người Tống Hải mạnh hơn lên, mấy người phía sau hắn chịu không nổi mà phải lùi xuống mấy bước.

Sở Tiên không thèm nhìn hắn lấy một cái mà chỉ hướng tầm mắt vào đám người phía sau hắn rồi lạnh lùng nói:

- Năm, bốn, ba.

- Tôi rút ra.

Vài người bước xuống không chút do dự cũng có một số người hơi ngập ngừng nhưng rồi cũng nhảy thẳng xuống.

Trong nháy mắt số người đứng trên bục chỉ còn hơn hai mươi người.

Trong đó là người của võ quán Thanh Y cùng với mấy người vừa nãy lên tiếng, còn có một số võ quán hơi chút do dự nhưng cuối cùng vẫn đứng trên đó.

- Rất tốt, chỉ còn lại mấy người thôi đó.

Sở Tiên nhìn Tống Hải rồi lướt qua một vòng xung quanh:

- Bây giờ tuyên án, bao gồm cả Tống Hải và hai mươi mấy người, tuyên án tử hình.

- Mày muốn chết.

Tống Hải tức giận ra mặt, khẽ lắc người rồi tấn công thẳng vế phía Sở Tiên.

Nhìn thấy Tồng Hải tấn công thì sắc mặt của tất cả mọi người tái đi rồi vội vàng lùi về sau.

Áp lực mà Tống Hải gây cho bọn họ quả thật là quá lớn.

Sở Tiên cười mỉm nhìn tên Tống Hải đang tấn công về phía mình, mười mấy sợ dây thừng đang vung vẩy, giơ tay phải lên.

- Binh

Trong khi mà tất cả mọi người đều không hề nghĩ đến thì vẻ mặt của tên Tống Hải đang tấn công về phía này có sự thay đổi lớn, mặt hằn đỏ bừng lên, cổ giống như bị ai đó bóp vậy rồi xông qua phía Sở Tiên với tốc độ nhanh hơn.

Cánh tay Sở Tiên nắm trên cổ Tống Hải rồi nói với hắn với giọng đầy vẻ chê cười:

- Cao thủ gen cấp năm, không tồi đâu, có lẽ là có được kì ngộ đúng chứ? Nói đi, tìm được vùng đất trù phú nào.

- Mày.

Tống Hải trợn mắt, vẻ mặt vô cùng ngạc nhiên, cổ thì đỏ lên, hắn muốn phát huy năng lượng của mình nhưng lại hoảng sợ phát hiện ra toàn thân mình không thể động đậy.

Hơn nữa Sở Tiên lại có thể đoán ra là hắn đã tìm được một vùng đất trù phú.

Không chỉ có Tống Hải khiếp sợ mà ngay cả những người đứng xung quanh cũng rất kinh hãi.

Tình huống gì thế này? Bộ dạng vô địch của Tống Hải ban nãy bây giờ lại giống như một con kiến bị bóp chặt trong lòng bàn tay, đây không phải là cao thủ gen cấp năm sao? Sao lại có thể như thế này?

Đặc biệt là đám người đang đứng trên bục thì hắn mắt lộ rõ vẻ sợ hãi, bọn họ đứng sai chỗ rồi.

Một tên lén lút mang theo vẻ mặt sợ hãi lẻn xuống phía dưới.

- Ha

Sở Tiên quay mặt qua nhìn tên thanh niên đang lẻn xuống dưới kia.

- Tôi không phải cùng bọn với Tống Hải, tôi không phải.

Tên thanh niên đó lúng túng lắc đầu.

Sở Tiên nhìn rồi cười cười, hướng mắt về đám người đang đứng trên bục khua tay một cái ngay lập tức những quả cầu lửa dày đặc tấn công về hướng đó với tốc độ nhanh đến khủng khiếp.

Tất cả chúng không chống cự, trên thực tế là chúng không có cơ hội chống cự.

Từng cầu lửa nhỏ thâm nhập thẳng vào cơ thể chúng, trong khi những người xung quanh không tưởng tượng ra được thì cầu lửa đã thiêu đốt sạch sẽ toàn thân chúng và chỉ để lại những vụn tro tàn.

- Đây đây.

Những người ban nãy chọn bước xuống dưới bất giác run lên, nét mặt lộ ra vẻ kinh hãi.

Sao có thể mạnh đến thế? Sao có thể mạnh đến thế?

Tống Hải tận mắt nhìn thấy thì cặp mắt có hơi gồ lên:

- Ngươi rốt cuộc là ai? Chính phủ không có người như ngươi, Ngươi rốt cuộc là ai?

- Ta là ai không quan trọng, mau lên, nói địa điểm kia của ngươi cho ta, không có thời gian chơi cùng ngươi đâu, sau khi nói ra thì cũng nên đi làm bạn với chúng. Sở Tiên nói với vẻ mất kiên nhẫn.

- Ừng ực.

Đám người xung quanh không nhịn được mà nuốt từng ngụm nước bọt.

- Sao ngươi có thể mạnh như thế, sao ngươi có thể mạnh như thế, có phải ngươi cũng nắm được vùng đất trù phú nào không. Tống Hải hỏi điên cuồng.

Sở Tiên hơi cau mày rồi phát ra giọng nói rì rầm:

- Trả lời câu hỏi của ta.

- Ở tam giác ma phía dười hồ Bà Dương có một cái cửa động thông xuống lòng đất. Tống Hải nói với vẻ mặt ngu ngốc.

- Ừm.

Sở Tiên gật gật đầu, sau đó vung tay một cái thẳng tay ném Tống Hải đi, một tia lửa xẹt qua chỉ để lại một đám tro tàn.

- Xong rồi, bắt hết người của tổ chức Thiên Nguyệt lại, những người không phận sự thì mau cút đi, sống yên ổn không muốn lại chạy đến đây góp vui, coi chừng bỏ mạng đấy. Sở Tiên nói với đám người ở xung quanh.

- Vâng vâng. Đám người xung quanh hoảng hốt.

Quá dị thường, vung tay một cái là có thể biến một cao thủ gen cấp năm thành tro bụi, con người trước mặt đây rốt cuộc là mạnh đến đâu?

Nnếu vừa nãy họ vẫn đứng trên bực thì có thể bây giờ cũng đã biến thành tro bụi rồi.

Một đám người vội vàng bỏ đi.

Sĩ quan trung niên đứng xa ở phía sau Sở Tiên do đự một chút sau đó bước lên phía trước:

- Trưởng quan.

- Đến hồ Bà Dương xem sao, nói với Thạch lão là ở đó có thể có một vùng đất trù phú. Sở Tiên nói thẳng với sĩ quan trung niên.

Sĩ quan trung niên hơi đơ người rồi sau đó vội vàng gật đầu:

- Vâng.

Sở Tiên gật gật đầu.

- Tiền bối.

Hai người đàn ông trung niên biệt hiệu Quang Minh và Hắc Ám đi đến cung kính gọi.

Những người ban nãy cứ luôn đi theo Hồng Phi Lão Hổ cũng đi đến, nét mặt Hồng Phi có vẻ lúng túng, vừa nãy hắn ta còn nhắc Sở Tiên khiêm tốn một chút, bây giờ xem ra là quá dư thừa

- Ừm. Sở Tiên nhìn về hướng hai người đàn ông trung niên rồi cười:

- Tôi có nghe qua về tiếng tăm của hai vị.

- Haha, tiền bối, đó chỉ đều là hư danh, so với mọi người thì chúng tôi còn kém xa. Hai người họ vội vàng trả lời.

- Lần đi hồ Bà Dương này hai người cũng đi cùng đi. Sở Tiên thuận miệng nói.

Hai người đàn ông trung niên hơi ngớ người nhưng ngay sau đó thì vẻ mặt liền lộ ra vẻ hưng phấn.

- Cảm ơn tiến bối, cảm ơn tiền bối.

Một vở hài kịch dưới chân Hoa sơn kết thúc, những người ra về vẫn mang trên mặt nét hoảng sợ.

Hôm nay họ mới được nhìn thấy thứ còn khủng khiếp hơn trong tưởng tượng của họ.

Hơn nữa sức mạnh của chính phủ cũng lớn mạnh hơn nhiều so với những gì họ nghĩ.

Người thanh niên chỉ dùng một tay đã có thể hủy diệt cao thủ gen cấp năm kia mới chính là thần ma thật sự.




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch