Hồ Bà Dương là hồ nước ngọt lớn nhất trong nước, diện tích là 3960 kilomet vuông.
Hồ Bà Dương là một vùng nước thần bí, có người gọi nó là vực ma quỷ trăm mối nguy hiểm, hồ Bà Dương cũng tương tự như tam giác quỷ Bermuda, cảnh sắc li kì và cực kì nguy hiểm chứ không phải là lời đồn hư ảo.
Nằm ở thôn Đa Bảo, huyện Đô Xương, thành phố Cửu Giang, tỉnh Giang Tây là vùng nước hẹp dài nói liền Trường Giang của hồ Bà Dương, phía nam bắt đầu từ núi Tùng Môn kết thúc ở phía bắc thành phố Lư Sơn, toàn bộ chiều dài là hai mươi tư kilomet. Trong hơn nửa thế kỉ qua, hàng trăm chiếc thuyền đã mất tích li kì ở đây. Vùng nước ma quái này được người ta gọi là "trăm ngôi mộ lớn của Trung Quốc" hay còn gọi là "tam giác ma quỷ hồ Bà Dương."
Nhưng ở thời cận đại qua sự dò xét của các nhà khoa học thì hồ Bà Dương dường như không có gì khủng khiếp tồn tại cả mà tất cả đều là do địa hình tạo thành.
Vùng đất phía dưới mặt nước phức tạp nên tạo thành sóng lớn sẽ dẫn đến việc tàu thuyền bị đánh chìm.
Nơi mà Tống Hải đã nói lần này chính là vùng nước bị gọi là tam giác ma quỷ này.
Một chiếc trực thăng quân dụng đáp xuống vùng đồng bằng phía trước vúng nước, Sở Tiên và Thạch lão bước xuống từ một chiếc máy bay.
Ở xung quanh từng binh sĩ bước xuống từ máy bay đi đến vây xung quanh họ, một vị thượng tướng bước đến bên cạnh họ.
- Thạch lão, thông qua tìm kiếm thì chúng tôi phát hiện tổ chức Thiên Nguyệt từng tới đây, có lẽ là ở đâu đó gần đây, chỉ có điều là ở đây hình như không hề có vùng đất trù phú nào.
Vị thượng tướng kia đi đến bên cạnh họ xem xét xung quanh nói với vẻ mặt nghi hoặc.
- Nếu đã là vùng đất trù phú thì chắc là một vùng không gian mới, sao có thể ở xung quanh đây được, có lẽ phải ở dưới chân chúng ta? Sở Tiên cười cười nói.
- Một không gian mới? Nét mặt vị thượng tướng vô cùng kinh ngạc
- Không lẽ vùng đất trù phú là một không gian rộng lớn sao?
- Ừm.
Sở Tiên gật gật đầu ngay sau đó hướng mắt về phía hồ nước ở đằng xa:
- Ở ngay đó, có một cái cửa vào ở chỗ đó.
Thượng tướng lặng lẽ gật đầu:
- Nếu cậu đã phân tích như vậy thì chắc chắn không sai đâu.
- Haha, sẽ không sai đâu. Sở Tiên cười nói.
- Được, tôi bảo người cho thuyền qua đây. Thượng tướng tươi cười nói.
Rất nhanh một chiếc thuyền dài hơn ba mươi mét tiến đến, Sở Tiên lên thuyền cùng với Thạch lão và vị thượng tướng.
Cùng lúc đó còn có hơn năm mươi binh sĩ, bảy tám người thanh niên trung niên ăn mặc bình thường, trong đó có hai người Quang Minh và Hắc Ám.
Hai người coi như là đi theo Sở Tiên nếu không thì chính phủ sẽ không để cho những người thành lập tổ chức đến đây cùng chia sẻ điều tốt.
Còn về bảy tám người kia thì đều là những thương nhân có cống hiến cho đất nước, đương nhiên bây giờ cũng đã là cao thủ gen cấp thứ ba.
Ở thời đại này thì có tiền sẽ có lợi ích rất lớn, ít nhất thì có thể tùy ý sử dụng những đồ bổ hiếm có, cũng sẽ có ích cho việc nâng cao năng lực.
Đám người này rất mạnh nhưng khi đứng trên tàu này thì lại không dám nói tiếng nào. Trên thuyền chỉ có Sở Tiên và mấy người của Thạch lão nói chuyện với nhau.
- Đến nơi rồi, để tôi cho người xuống xem sao, có mấy binh sĩ có thiên phú lặn. Thuyền dừng lại, Thạch lão nói với Sở Tiên.
- Không cần đâu, nước không sâu. Sở Tiên lắc đầu, ngoài ra độ sâu của nước cũng chỉ có hơn bốn mươi mét.
Hắn có chút tò mò nhìn xuống phía dưới, ở dưới vùng nước này có rất nhiều rong, chúng chi chít nhau hơn nữa còn cao từ hai đến ba mét.
Ở vị trí trung tâm có một cái hang sâu, ở chỗ miệng hang có một loại rong, phía trên của loại rong này kết thành từng trái bong bóng lớn.
Những bong bóng này lại có thể ngăn được nước sông, thật thần kì.
Loại rong này rất nhiều, từng cái bong bóng nối với nhau để ngăn cách dòng chảy.
Miệng hang không hề tối mà ngược lại rất sáng sủa, nhìn xuống thêm chút nữa cũng không có cảm giác nó sâu.
Bằng cảm ứng sóng âm của mình thì Sở Tiên có thể cảm nhận được đến đáy.
"Xem ra đây là một thế giới tương đối nông dười lòng đất, cũng phải, nếu như giống thế giới biển dưới mặt đất ở Myanmar thì cho dù người của tổ chức Thiên Nguyệt có tìm thấy thì cũng không xuống được."
- Nước không sâu? Thạch lão giật mình:
- Tiểu Tiên, mực nước ở đây lên đến bốn năm mươi mét, nếu như là trước đây thì không trang bị thiết bị lặn tân tiến thì sẽ không lặn xuống được.
- Thạch lão, ông quên bây giờ là thời đại gì rồi sao.
Sở Tiên cười cười rồi hướng tầm mắt xuống dưới đáy nước khẽ quát một tiếng
- Mở!
Khi nghe thấy câu nói kì lạ của thì đám người xung quanh hơi giật mình.
Nhưng điều khiến người ta càng ngạc nhiên hơn là họ không hề tưởng tượng được là vùng nước hơn chục mét phía trước lại từ từ tách ra.
Cứ thế mà tách hẳn ra.
- Đây.
Thạch lão trợn tròn mắt, không thể tưởng tượng được mà cứ nhìn phía trước, những cao thủ gen phía sau càng phải trố mắt đến cả tròng mắt cũng xém nữa là rơi ra ngoài.
Chiêu thức này thật sự là đã vượt xa phạm vi của con người hiện tại.
- Tiểu Tiên, cậu bây giờ có còn là con người nữa không vậy? Thạch lão nhìn Sở Tiên trân trân rồi hỏi.
- Ồ. Sở Tiên không nói gì mà cười lên.
- Chỉ là tu luyện gen đến một bước nhất định thôi mà.
- Sở tiến bối, có thể tu luyện gen đến trình độ như người thật sao? Quang Minh và Hắc Ám đứng bên cạnh hỏi với vẻ đầy ngạc nhiên.
- Chắc là có thể đấy. Sở Tiên cười đáp.
- Chắc là? Hai người giật mình.
Sở Tiên chỉ cười không nói gì, sức chiến đấu hiện tại của hắn gần như đạt đến trăm ngàn, đây đều là vì sự tồn tại của hệ thống, hắn chỉ cần nuốt các loài cá là có thể tăng cường sức chiến đấu, đây không phải thứ mà việc cấy ghép gen có thể so được.
- Đi, xuống dưới thôi, mọi người không có vấn đề gì chứ. Sở Tiên hỏi bọn họ.
- Tiểu Tiên, nơi sâu hơn bốn mươi mét, có người vẫn sẽ không làm được, hay cứ để họ lặn xuống đi. Thạch lão nhìn chỗ gần như vực thẳm kia mà cười nói.
- Mọi người đứng đây theo tôi xuống đó đi.
Sở Tiên gật đầu, hiện tại họ chỉ mới tiêm ba loại gen, thiên phú lặn thì rất nhiều người không có.
Thâm tâm Sở Tiên khẽ động, từng luồng gió cuốn tất cả mọi người lên rồi ngay sau đó nhảy hướng xuống nước.
Trong lòng đám người được gió cuốn lấy kia đã vô cùng khâm phục, người thanh niên trước mặt kia đã trở thành nhân vật chỉ tồn tại trong thần thoại truyền thuyết rồi.
Tất cả không hề nghi ngờ rằng chỉ cần hắn khẽ nhúc nhích ngón tay thì toàn bộ những người ở đây đếu sẽ bị giết.
Trong lòng Thạch lão tuy có hơi ngạc nhiên nhưng ít nhất họ cũng đã có dự liệu.
Một đám người rơi xuống đáy nước ngạc nhiên xem xét từng gốc rong kì lạ.
- Đây là rong gì mà có thể tạo ra từng cái bong bóng như thế, còn phía dưới này là gì? Là đường thông đến vùng đất trù phú sao? Tại sao ở dưới lại sáng như vậy? Không lẽ động tiên trong truyền thuyết thật sự tồn tại?
Thạch lão hết sức kinh ngạc mà dò xét xung quanh.
Thế giới dưới lòng đất, tin chắc rằng trừ Sở Tiên ra thì rất ít người đã từng đến đây.
Không thể dùng khoa học để giải thích sự thần kì dưới lòng đất được.
- Chắc là vị trí của một số ánh huỳnh quang đấy, ở đây có một sợi dây thừng là do tổ chức Thiên Nguyệt để lại. Sở Tiên đứng bên cạnh nói rồi chỉ về phía sợi dây thừng đang hướng xuống dưới.
- Vậy chúng ta xuống dưới xem sao. Thạch lão nói với vẻ gấp rút.
- Được, mọi người nắm lấy dây thừng, tôi xuống trước xem sao. Sở Tiên gật đầu rồi nhảy thẳng xuống dưới.
"Rừng nguyên sinh?" Sở Tiên vừa nhảy vào đã nhìn thấy xung quanh là một rừng cây dày đặc hơn nữa ở phía trên có một loại thực vật huỳnh quang đang sinh trưởng và phát ra ánh sáng trắng dịu nhẹ.
Sở Tiên hơi ngạc nhiên xem xét thế giới dưới lòng đất này.
Đây là một thế giới khá nông dưới lòng đất, cách mặt đất chỉ khoảng năm sáu nghìn mét, toàn bộ cánh rừng nguyên sinh vô cùng rộng lớn.
"Có thể là do nơi đây nằm dưới hồ Bà Dương nên mới tạo thành thảm thực vật sinh trưởng xanh tốt này, hơn nữa còn có những thực vật phát sáng kia, rất thần kì, giống như ánh mặt trời vậy, cũng có thể là nó đã hấp thu ánh sáng mặt trời trên bề mặt trái đất rồi truyền đến đây cũng nên." Sở Tiên thầm suy đoán rồi nhanh chóng nhảy xuống dưới.
- Ngươi là ai? Là thủ lĩnh bảo ngươi đến sao?
Sở Tiên vừa rơi xuống tới thì liền bị những người ở xung quanh phát hiện.
Hắn ngạc nhiên nhìn xung quanh, phát hiện xung quanh có mười mấy gian nhà bằng gỗ, hơn ba mươi thanh niên cùng đàn ông trung niên bao vây hắn chất vấn.
- Tống Hải đã chết rồi. Sở Tiên nói thẳng rồi quan sát họ và phát hiện ra trong số họ người có sức mạnh thấp nhất lại đều là những cao thủ gen cấp ba, trong đó có năm người là cao thủ gen cấp bốn.
- Sao có thể được, thủ lĩnh của bọn tao là cao thủ gen cấp năm, là vô địch thế giới rồi.
Một hắn thanh niên nói với vẻ mặt nghi ngờ rồi xua xua tay:
- Bắt hắn lại tra khảo đến khi hắn cho ta.
Sở Tiên nhìn họ cười cười vung đại tay một cái thì một luồng gió thổi họ đổ rạp xuống đất, họ nhìn hắn với vẻ mặt hết sức kinh ngạc.
- Bây giờ thì tin rồi chứ?
Sở Tiên cười, trong lòng bàn tay hắn phát ra ánh sáng màu xanh rồi ném về phía đám người đó, một đám người nằm chết lặng ở đó không dám nhúc nhích, nét mặt vô cùng lúng túng.
- Binh.
Lúc này, một binh sĩ nhảy xuống từ sợi dây thừng bên cạnh hắn rồi hướng về phía Sở Tiên gọi một tiếng thủ trưởng.
- Ừ, bọn chúng là người của tổ chức Thiên nguyệt, chúng biết chút thông tin về nơi này, tra khảo ra đi. Sở Tiên nói thẳng.
- Vâng thủ trưởng. Binh sĩ kia gật đầu.
Từng binh sĩ từ phía trên đi xuống, bọn người Thạch lão cũng nhanh chóng tiếp đất.
Mấy ông già cấp cao của chính phủ tuy đã lớn tuổi nhưng sức mạnh của họ đều đạt đến cao thủ gen cấp ba, đây coi như là phúc lợi cao cấp của chính phủ được chính phủ dùng tài nguyên để duy trì.
Một đám binh sĩ bắt đầu tra hỏi đám người của tổ chức Thiên Nguyệt và nhanh chóng lấy được khá nhiều thông tin có ích từ chúng.
Đầu tiên thì đây là một khu rừng nguyên sinh, theo như điều tra của tổ chức Thiên Nguyệt thì diện tích nơi này gần bằng với hồ Bà Dương, vô cùng rộng lớn.
Nơi này trừ cây cối ra thì còn có một số sinh vật, thậm chí có cả khủng long thời tiền sử và một số sinh vật khác.
Ở đây có một loại trái cây được chúng gọi là trái rừng sâu, mọc ở trên một cây kì lạ. Nếu ăn một trái thì có thể nâng cao tố chất cơ thể vốn có của một người.
Chúng có thể nhanh chóng đột phá cũng chính là nhờ vào loại trái này.
Trước mắt ở đây có hơn một trăm người của tổ chức Thiên Nguyệt đang tìm kiếm loại trái này và giết chóc những sinh vật cổ xưa để nâng cao sức mạnh.
"Cây kì lạ, trái rừng sâu, chả trách Tống Hải lại có sức mạnh và thiên phú mạnh như vậy." Sở Tiên nghĩ thầm.