Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ta Tại Đem Chính Mình Sửa Chữa Thành Cuối Cùng Yêu Ma

Chương 2: Bệnh điên dại (2)

Chương 2: Bệnh điên dại (2)


Nhìn biểu lộ của bọn họ, có vẻ họ rất sủng ái Nhị Lang này.

Sau khi buổi cầu nguyện kết thúc, phu nhân vẫn không nỡ rời đi, cuối cùng bị Trần Dần Phó cưỡng ép lôi đi.

"Đạo trưởng nói Nhị Lang cần tĩnh dưỡng, bà đừng ở chỗ này quấy rầy nữa, kẻo làm chậm trễ việc lành bệnh của hắn."

Phu nhân bấy giờ mới lau nước mắt, lưu luyến không rời mà đi ra ngoài.

Sau một tiếng "răng rắc", cửa phòng đã đóng lại.

Căn phòng rộng lớn lập tức trở nên u ám, bởi vì trên song cửa sổ dán đầy lá bùa khiến ánh sáng không thể lọt vào. Bên trong chỉ có thể dựa vào hai ngọn đèn sừng dê để chiếu sáng.

Ánh nến chập chờn hắt lên thân những người giấy, càng lộ vẻ âm trầm. Nhất là pho tượng trùm khăn cô dâu trưng bày trên hương án trước mặt, trông càng giống một con ác ma đang nhìn hắn chằm chằm, khiến Trần Mạch cảm thấy sống lưng lạnh toát một cách khó hiểu.

Cũng may Trần Mạch đã ở nơi này được ba ngày nên có phần thích nghi, không quá kinh hoảng.

Sau khi đè nén sự chấn kinh, trong đầu Trần Mạch bắt đầu suy tính.

"Nơi này hẳn là một xã hội thời cổ đại. Nhìn phô trương thế này, ta chắc hẳn đã xuyên không vào một nhà phú quý."

Mà lại không phải phú quý bình thường. Bởi vì xà nhà chung quanh đều dùng toàn gỗ Kim Ti Nam. Dù ở thế đạo này loại gỗ đó không trân quý như kiếp trước, nhưng chắc chắn cũng cực kỳ đáng tiền. Có thể thấy sản nghiệp Trần gia không nhỏ, hắn là đích tử độc đinh, sau này hẳn không lo chuyện ăn uống.

Mặt khác, phụ mẫu quan tâm hắn cũng là thật lòng. Những điều này khiến Trần Mạch cảm thấy an tâm phần nào.

Như vậy thì chỉ còn lại một vấn đề: Bệnh điên dại.

Nguyên thân chắc hẳn đã phát bệnh điên dại mà chết. Vừa rồi phu nhân cũng nói "Đại Lang đã vì bệnh điên dại mà đi rồi". Có thể thấy hắn còn có một người ca ca cũng đã chết vì căn bệnh này. Nghĩ đến đây, bệnh điên dại này chắc hẳn vô cùng đáng sợ.

Bệnh điên dại là gì? Là bệnh về thể xác hay bệnh về tâm thần?

Nếu là bệnh tâm thần, nay hắn đã chiếm giữ thân xác này, nghĩ lại thì bệnh đó chắc cũng không còn tồn tại. Sau này hắn có thể an hưởng cuộc sống thiếu gia phú quý, chẳng phải sung sướng sao? Nhưng nếu là bệnh về thể xác, nghĩa là bệnh của hắn vẫn chưa khỏi. Thế thì nguy hiểm quá!

Nghĩ tới đây, Trần Mạch cảm thấy một trận thấp thỏm. Việc cấp bách là phải tìm người hỏi cho rõ ràng, nếu không trong lòng khó mà bình an được. Lúc nãy hắn định hỏi phụ mẫu, nhưng vì mới tới, hai chữ "cha mẹ" vẫn chưa thốt ra lời nên không cách nào hỏi được.

Có lẽ vì quá mệt mỏi, Trần Mạch mơ màng ngủ thiếp đi. Khi tỉnh lại, trời bên ngoài đã tối mịt.

Pho tượng trùm khăn cô dâu trên hương án dưới ánh đèn sừng dê trông càng thêm đỏ thẫm tinh hồng. Lúc đầu Trần Mạch chỉ coi đó là pho tượng Hồng Đăng nương nương, chắc không có gì đáng ngại. Nhưng rất nhanh, hắn phát hiện có điểm bất thường.

Ba nén hương Trần Dần Phó thắp lúc trước vẫn chưa cháy hết, từng làn khói hương lại chảy vào trong pho tượng trùm khăn kia mà không thấy thoát ra.

"Pho tượng kia... đang hấp thu hương hỏa!?"

Trần Mạch giật mình, vội vàng chớp mắt nhìn kỹ lại, quả nhiên là vậy. Hắn chằm chằm nhìn làn khói hương hồi lâu, sống lưng đã lạnh buốt. Hắn biết kiếp trước người ta lập pháp tướng Bồ Tát trong chùa miếu để cúng bái hương hỏa là một loại mê tín cầu an. Nhưng pho tượng Hồng Đăng nương nương này lại thật sự đang hấp thu hương hỏa.

Phải chăng Hồng Đăng nương nương này thật sự tồn tại? Đây không đơn giản là xã hội cổ đại, mà còn có cả yêu ma quỷ quái?

Giữa lúc Trần Mạch đang bàng hoàng bất an, ngoài cửa vang lên tiếng gõ "đông đông đông".

Hắn vốn đang sợ hãi, nghe thấy tiếng động như gặp cứu tinh, vội mở miệng hỏi: "Ai đó?"

Ngoài cửa truyền tới một giọng nữ dễ nghe: "Nhị thiếu gia, ta là Thu Lan. Lão gia bảo ta tới đưa cơm."

"Mau vào đi." Trần Mạch chỉ mong có người vào.

Cánh cửa "kẹt kẹt" mở ra, một thiếu nữ mặc váy lụa hồng bước vào, tay xách hộp cơm. Dù không trang điểm nhưng nàng vẫn không giấu được gương mặt xinh đẹp tinh tế, chỉ có điều ánh mắt nàng nhìn hắn tràn đầy sợ hãi. Nàng lấy hết dũng khí mới đi tới trước mặt Trần Mạch, mở hộp cơm ra.

Có cơm trắng thơm phức, thịt kho tàu, vịt tiềm, thịt bò nướng, tôm đại và cả canh hạt sen... vô cùng phong phú. Đúng là đãi ngộ dành cho thiếu gia nhà giàu.

Trần Mạch đã đói bụng từ lâu, hắn nhìn món nào là Thu Lan dùng đôi tay ngọc ngà gắp món đó bón vào miệng hắn. Nàng còn không quên dùng khăn tay lau vết mỡ bên khóe miệng cho hắn. Khi hắn muốn ăn tôm, Thu Lan tự tay bóc vỏ. Phục vụ vô cùng chu đáo.

Ăn uống no nê, Thu Lan thu dọn bát đĩa định rời đi. Trần Mạch vội gọi lại: "Ngươi chờ chút."

Thu Lan cảnh giác quay lại: "Nhị thiếu gia còn có gì sai bảo?"

Trần Mạch biết bảo Thu Lan thả hắn ra là chuyện không thực tế, bèn nói: "Ngươi có thể mang pho tượng trùm khăn kia đi không?"

Thu Lan như nghe thấy chuyện gì đáng sợ lắm, vội vàng lắc đầu: "Đó là pháp tướng của Hồng Đăng nương nương, nô tỳ không dám động vào đâu. Lão gia đã dặn đi dặn lại rồi."

Người nơi này đều sợ Hồng Đăng nương nương đến vậy sao?

Trần Mạch lại hạ thấp yêu cầu: "Vậy... ngươi ở lại đây bầu bạn với ta có được không?"

Thu Lan mím môi, rõ ràng không muốn nhưng chẳng dám phản kháng: "Tuân mệnh."

Thế là Thu Lan ngồi xuống cạnh thùng gỗ bầu bạn, nhưng nàng vẫn rất cảnh giác và đề phòng Trần Mạch.

Trần Mạch nhìn về phía pho tượng trùm khăn: "Thu Lan, ngươi có thấy pho tượng kia đang hấp thu hương hỏa không?"

Hắn cứ ngỡ Thu Lan sẽ ngạc nhiên, nào ngờ nàng đã quen với việc đó: "Thấy rồi. Pháp tướng của Hồng Đăng nương nương đều có thể hấp thu hương hỏa."

Quả nhiên thế giới này không bình thường.

Trần Mạch lại đổi chủ đề: "Thu Lan, ngươi rất sợ ta sao?"

Thu Lan cúi đầu: "Trong phủ ai nấy đều sợ Nhị thiếu gia, ngoại trừ lão gia và phu nhân."

Trần Mạch hỏi: "Vì bệnh điên dại sao?"

Thu Lan không dám nhìn thẳng mắt hắn: "Vâng."

Trần Mạch hỏi: "Tại sao?"

"Bởi vì lúc Nhị thiếu gia phát bệnh rất đáng sợ."

Trần Mạch không giữ nổi bình tĩnh: "Đáng sợ thế nào?"

Thu Lan ngẩng đầu nhìn Trần Mạch rồi lại cúi xuống: "Lão gia không cho nói."

"Nay lão gia không có ở đây, ta bảo ngươi cứ nói đi."

Thu Lan cuối cùng không dám nghịch ý, nàng rụt cổ lại, ấp úng nói: "Hình dáng Nhị thiếu gia phát bệnh ba ngày trước ta vẫn còn nhớ rõ. Lúc đó là hoàng hôn, ta cùng Xuân Lan hầu hạ thiếu gia ăn cơm tối, thiếu gia bỗng nhiên phát bệnh, nhảy dựng lên cắn đứt cổ Xuân Lan, còn mổ bụng nàng ấy, móc tim ra định ăn..."

Trần Mạch hít một hơi khí lạnh, cảm thấy một luồng hàn ý thấu xương từ đầu đến chân. Hắn biết bệnh điên dại không phải là từ ngữ tốt lành gì, nhưng chẳng ngờ lại kinh khủng đến thế. Hèn chi vợ chồng Trần gia lại phải đóng đinh hắn trong thùng gỗ này.

Ngay sau đó, Trần Mạch cảm thấy ruột gan lộn nhào, hỏi: "Vậy cuối cùng ta có ăn tim của Xuân Lan không?"




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch