Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ta Thật Không Phải Đại Lão

Chương 49: Thời Quang Chi Tâm

Chương 49: Thời Quang Chi Tâm


Người đăng: DarkHero

"Phương Hàn, lần tới ta sẽ lấy mạng chó của ngươi."

La Lượng tự biết hôm nay không cách nào hoàn thành được nhiệm vụ, liền mượn thế mà nhẹ nhàng lui bước.

Hắn xuất thủ lần thứ nhất, cuối cùng đành thất bại mà trở về.

Tuy nhiên, La Lượng cũng không hề buồn bực. Việc chiến đấu cùng Phương Hàn và giao phong với võ giả Tiên Thiên đã giúp hắn có không ít thể ngộ. Chỉ cần ma luyện ở thế giới này thêm một đoạn thời gian, dù cho không hoàn thành được nhiệm vụ, thì những cảm ngộ để đột phá Tiên Thiên cũng đã hoàn toàn đủ rồi.

Phương Hàn đưa mắt nhìn theo La Lượng đang toàn thân trở ra, trong lòng có chút không cam tâm, hắn quay sang hỏi lão giả cao gầy bên cạnh:

"Trưởng lão, vì sao ngài không lưu hắn lại?"

Lão giả cao gầy lắc đầu đáp:

"Nhiệm vụ duy nhất của ta là thủ hộ tổ địa, một tấc cũng không rời. Huống chi, thích khách kia tuổi tác còn nhỏ mà đã có tu vi như vậy, công pháp lai lịch chắc chắn không tầm thường, ta không muốn mang tới tai hoạ cho Phương gia."

...

Mấy ngày sau.

Tại một khu rừng rậm bên ngoài Hồng Diệp thành.

"Tiểu tặc! Ngươi định chạy đi đâu?"

Ba bốn tên võ giả tay cầm đao kiếm, khuôn mặt dữ tợn đang vây quanh một thiếu niên.

Thiếu niên kia tự nhiên chính là La Lượng. Những kẻ đang đuổi giết hắn đều là những võ giả cao giai cấp 1 trong hàng ngũ siêu năng giả.

"Người muốn chạy không phải là ta."

La Lượng khẽ cười một tiếng, thân hình hắn nhanh như Tật Lang, chiêu thức ra bộ cuồng mãnh bá đạo, dễ như trở bàn tay mà đánh chết toàn bộ đám võ giả kia. Toàn bộ quá trình diễn ra chưa đầy một phút đồng hồ.

La Lượng chỉ bị một chút thương ngoài da, trên mặt hắn mang theo nụ cười nhạt: "Đây đã là đợt kẻ đuổi giết thứ tư vì tiền thưởng rồi nhỉ?"

Kể từ ngày hắn đại náo Phương phủ, Phương gia đã dán cáo thị treo giải thưởng và tiến hành truy nã La Lượng. Lúc vừa mới bắt đầu, La Lượng do kinh nghiệm không đủ nên khi đối mặt với các lộ nhân mã đã phải chịu không ít thiệt thòi. Nhưng qua mấy ngày ma luyện, kinh nghiệm thực chiến của hắn đã tăng lên, việc khống chế lực lượng cũng trở nên thuần thục hơn, khiến việc phản sát đám võ giả cấp Siêu Phàm này trở nên vô cùng thong dong.

La Lượng lục lọi trên mấy xác chết để tìm kiếm tiền bạc và vật phẩm, sau đó hắn phóng một mồi lửa đốt cháy thi thể. Sở dĩ hắn phải lấy tiền vật là vì La Lượng phát hiện ra rằng, dù hắn chỉ dùng ý thức giáng lâm xuống thế giới này, nhưng cơ thể vẫn biết đói khát và mệt mỏi. Nếu không có tiền tài, hắn căn bản không cách nào sinh tồn được.

"Bắt đầu bước kế tiếp của kế hoạch thôi."

La Lượng thay một bộ quần áo khác, đơn giản cải trang thành một thanh niên thư sinh rồi lần nữa tiến vào Hồng Diệp thành. Lần này, hắn thuê một cái tiểu viện độc lập, nơi này chỉ cách Phương phủ vài phút lộ trình.

Kế hoạch của La Lượng rất đơn giản. Hắn sẽ ngồi chờ ở xung quanh Phương phủ theo kiểu ôm cây đợi thỏ. Hắn tin rằng, Phương Hàn bị trọng thương, con đường trùng sinh không thuận lợi, nếu muốn nhanh chóng phát triển thì chắc chắn phải dựa vào kỳ ngộ. Là một người trùng sinh, Phương Hàn nhất định biết rõ rất nhiều điểm có kỳ ngộ ở thế giới này. Nhưng nếu hắn không ra ngoài, thì lấy đâu ra kỳ ngộ?

Dự đoán của La Lượng không sai, Phương Hàn hoàn toàn chính xác là đang mưu tính chuyện ra ngoài. Tuy nhiên, hắn vẫn đánh giá thấp năng lực của một người trùng sinh.

Sau khi điều dưỡng ở nhà hai ngày, vào một đêm khuya, Phương Hàn mang theo dây thừng đi tới một sân nhỏ hoang phế trong Phương trạch. Chỗ sân này vốn dĩ nháo quỷ nên từ lâu đã không có người ở. Phương Hàn tìm thấy một miệng giếng cạn, rồi thuận theo dây thừng mà leo xuống đáy giếng.

Bỗng nhiên, một nữ quỷ bóng trắng âm trầm trôi nổi bên cạnh Phương Hàn, lạnh lùng theo dõi hắn. Phương Hàn căn bản không thèm để ý, hắn không giống như người bình thường sẽ bị dọa cho sợ mất mật. Hắn tìm kiếm trong giếng một lát rồi phát hiện ra một gốc linh chi.

"Quả nhiên là ở chỗ này."

Phương Hàn lộ vẻ mỉm cười, hắn cất kỹ linh chi rồi bám dây thừng trèo lên trên.

Hô!

Nữ quỷ bóng trắng kia hét lên một tiếng rồi lao về phía hắn. Phương Hàn vẫn bất động thanh sắc, bóng trắng xuyên qua người hắn mà không gây ra tổn thương thực chất nào.

Thoáng chốc mười ngày đã trôi qua. Phương Hàn không chỉ bình phục hoàn toàn thương thế mà tu vi còn đạt tới Chân Khí ngũ trọng. Việc ra ngoài giờ đây đã trở nên ổn thỏa. Sau đó, hắn lại ở trong viện khổ tu một môn thân pháp mất thêm mấy ngày nữa.

"Chuẩn bị cũng đã hứa hẹn rồi."

Phương Hàn đeo bọc hành lý, nhân lúc đêm tối rời khỏi Phương phủ. Hắn muốn tìm tới một nơi bảo địa trong ký ức kiếp trước, tiến trình tu luyện không thể để bị trì hoãn.

Ngay khi Phương Hàn vừa ra khỏi phủ, La Lượng liền nhận được tin tức. Hắn đã phục kích ở gần Phương phủ suốt nửa tháng, thậm chí còn bỏ tiền thuê người hỗ trợ theo dõi. Hai người một trước một sau, rất nhanh đã ra khỏi thành.

Sau khi đi được hơn mười dặm, La Lượng quả quyết xuất thủ, phát động tập kích hướng về phía Phương Hàn.

"Hừ! Ta đã sớm đề phòng ngươi rồi."

Phương Hàn ném ra một viên hình cầu, tạo ra một mảnh sương mù dày đặc bao phủ tầm mắt. Hắn thừa cơ triển khai thân pháp, nhẹ nhàng lướt đi thật xa.

"Chút tài mọn mà thôi."

La Lượng đã ở thế giới này hơn nửa tháng, bản thân hắn cũng đang trưởng thành, năng lực thực chiến tăng lên không ít. Bản lĩnh nghe tiếng gió phân biệt vị trí hiện nay hắn đã nắm vững.

Xoạt! Sưu sưu!

La Lượng ở phía sau đuổi theo không rời.

"Thân pháp của gia hỏa này đã tăng tiến một mảng lớn."

Phương Hàn giật mình kinh hãi. Sự tiến bộ của La Lượng đã vượt quá dự liệu của hắn. Cứ theo xu thế này, việc La Lượng đuổi kịp hắn chỉ là chuyện sớm muộn. Phương Hàn bây giờ tuy có tu vi Chân Khí ngũ trọng, chiến lực có thể so với Chân Khí cửu trọng, nhưng hắn vẫn không dám giao thủ trực diện với La Lượng.


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch