Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ta Thật Không Phải Đại Lão

Chương 50: Thời Quang Chi Tâm

Chương 50: Thời Quang Chi Tâm
Lần gặp lại này, thực lực của La Lượng nhìn qua thì tăng lên không nhiều, nhưng lại bù đắp được những thiếu sót trước kia, trở nên lão luyện và khó nhằn hơn.

"Chờ ta tấn thăng tới Chân Khí thất trọng, ta có thể chiến đấu với Tiên Thiên, đến lúc đó sẽ giải quyết tiểu tử này." Phương Hàn thầm tính toán trong lòng.

Một khắc đồng hồ sau, dáng vẻ của Phương Hàn trở nên chật vật khi hắn chạy tới một vách núi. Trên mặt hắn không có nửa điểm tuyệt vọng, ngược lại còn nở một nụ cười trào phúng.

"Lần tới gặp mặt, ta sẽ chém chết ngươi!"

Phương Hàn nhảy thẳng xuống vách núi. Trên người hắn đã chuẩn bị sẵn câu tỏa, hắn dùng nó để giảm tốc ở nhiều điểm trên vách đá cheo leo, rồi thuận lợi rơi xuống đáy vực.

"Hừ, ngươi tưởng là ta không có chuẩn bị sao?"

La Lượng cười nhạt một tiếng. Loại tình tiết nhân vật chính nhảy núi không chết mà còn gặp được kỳ ngộ thì hắn đã đọc quá nhiều trong tiểu thuyết rồi. Hắn cũng lấy ra câu tỏa để xuống đáy cốc một cách an toàn, chỉ là thủ pháp không được thuần thục như Phương Hàn mà thôi.

Trong hẻm núi sâu thẳm, một cuộc truy sát dài dằng dặc và gian khổ bắt đầu diễn ra.

Sự khó trị của Phương Hàn đã nằm ngoài dự đoán. La Lượng phải truy sát ròng rã nửa tháng trời, trong thời gian đó còn bị Phương Hàn mai phục và hãm hại mấy lần, suýt chút nữa thì lật thuyền trong mương. Nhưng cũng trong nửa tháng này, La Lượng đã đạt được sự trưởng thành vượt bậc, luyện thành một thân phản ứng linh mẫn cùng bản lĩnh trèo đèo lội suối, nếu trở về hiện thực thì hắn có thể sánh ngang với các đại sư leo núi.

Vào một ngày nọ, trong một hang mãng xà, La Lượng tìm thấy Phương Hàn đang ngồi xếp bằng, cuối cùng hắn cũng đã dồn được đối phương vào tuyệt cảnh.

Hô!

Phương Hàn thở ra một ngụm trọc khí rồi mở mắt, từ đôi mắt ấy phảng phất có một luồng điện xẹt qua hang động đen kịch. Bên cạnh hắn là thi thể của một con cự mãng đã bị rút cạn tinh huyết.

"Ngươi không chạy nữa sao?" La Lượng ung dung nói.

Hắn cảm nhận được tu vi của Phương Hàn đã đạt tới cấp cao của siêu năng giả cấp 1.

"Ta đã tấn thăng tới Chân Khí thất trọng, có thể vượt cấp chiến Tiên Thiên, hôm nay chính là ngày giỗ của ngươi!"

Phương Hàn chậm rãi đứng dậy. Tu vi của La Lượng hiện là đỉnh phong của Chân Khí cửu trọng, không chênh lệch với hắn là bao. Trong tình huống tu vi tương đương, Phương Hàn tự tin rằng với 500 năm kinh nghiệm của mình, hắn có thể bù đắp được sai biệt về thực lực để đánh giết La Lượng. Hai người bốn mắt nhìn nhau, không khí xung quanh phảng phất như đang cọ sát ra lửa. Một trận sinh tử quyết chiến sắp sửa bắt đầu.

"Phương Hàn, trước khi kết thúc, ta muốn cảm ơn ngươi vì đã dạy cho ta rất nhiều điều." La Lượng thẳng thắn nói.

Suốt quãng đường truy sát, nhiều lần đấu trí đấu dũng với Phương Hàn đã giúp hắn đạt được sự trưởng thành rất lớn trong ma luyện.

"Ta cũng cảm ơn ngươi vì đã dồn ta vào đường cùng như thế này!"

Trong mắt Phương Hàn lóe lên hận ý thấu xương. Nếu không có La Lượng, hành trình trùng sinh của hắn đã thuận lợi hơn nhiều, thậm chí bây giờ có lẽ hắn đã tấn thăng tới cấp Tiên Thiên rồi.

Âm Huyền Chưởng!

Phương Hàn giống như một con độc mãng lao tới, đánh ra một đạo chưởng mang âm hàn khiến cỏ rêu xung quanh thoáng chốc đã khô héo. Một luồng khí tức âm lãnh ập đến.

"Đến hay lắm."

La Lượng không chút hoang mang, hắn hời hợt vung ra một quyền, trong không khí ẩn hiện hư ảnh của Lân Long. Một quyền kia dường như hợp nhất với thiên địa tự nhiên, mang theo sức mạnh của trời đất.

"Cấp bậc Tiên Thiên!"

Phương Hàn kinh hãi thốt lên, sắc mặt hắn thoáng chốc trắng bệch. Hắn muốn thu tay nhưng đã không còn kịp nữa rồi.

Đùng!

Một quyền vô cùng đơn giản nhưng lại bộc phát ra uy thế ngập trời của Thượng cổ Lân thú. Phương Hàn giống như một bao cát rách, bị đánh bay lên rồi va mạnh vào vách đá.

Oa!

Phương Hàn thổ huyết, ngũ tạng lục phủ của hắn bị chấn động đến mức chuyển vị, xương cốt toàn thân gãy mất mười mấy cái. Chỉ với một quyền, Phương Hàn đã bị trọng thương đến mức gần kề cái chết.

"Làm sao ngươi có thể tấn thăng tới cấp Tiên Thiên được..." Phương Hàn vừa ho ra máu vừa thốt lên với vẻ mặt không thể tin nổi.

"Cho phép ngươi trùng sinh để gian lận, thì ta chẳng lẽ không thể tiến bộ được chút nào sao?" La Lượng lộ vẻ đùa cợt trên mặt.

Trong khi Phương Hàn tìm kiếm kỳ ngộ, thì La Lượng qua hơn một tháng cảm ngộ và ma luyện cuối cùng cũng đã tấn thăng tới cấp Tiên Thiên. Mặc dù đây chỉ là cấp Tiên Thiên của thế giới này, nhưng khi La Lượng trở về hiện thực, việc tấn thăng sẽ trở nên vô cùng thuận lợi.

"Ngươi... ngươi là ai? Làm sao ngươi biết bí mật trùng sinh của ta?" Sắc mặt Phương Hàn đại chấn.

"Kết thúc thôi."

Ánh mắt La Lượng lướt qua Phương Hàn, mang theo vẻ tán thưởng. Nếu không phải ngay từ đầu hắn đã chiếm được ưu thế áp đảo, lại mới đột phá Tiên Thiên, thì hắn căn bản không thể đấu lại con lão hồ ly 500 năm tuổi này.

Phương Hàn cười khổ một tiếng rồi nhắm nghiền hai mắt, từ bỏ sự giãy dụa. La Lượng tung một quyền tới trước mặt hắn. Tử vong đã cận kề!

Ngay vào thời khắc này, dị biến đột nhiên xảy ra!

Nắm đấm của La Lượng bỗng khựng lại giữa không trung, cả người hắn phảng phất như hóa thành pho tượng, không chút nhúc nhích. Không chỉ có hắn, mà ngay cả làn gió đang thổi, tiếng côn trùng kêu và thú rống bên ngoài cũng đều đứng im ngưng kết.

Thời gian vào lúc này đã hoàn toàn tĩnh lặng!

Ngoại trừ Phương Hàn. Hắn mở mắt ra, trong lòng bàn tay đang nắm một viên thủy tinh hư vô tỏa ra ánh sáng lưu ly rực rỡ. Đó chính là Thời Quang Chi Tâm!

Phương Hàn đã chấp nhận cái giá là tiêu hao tuổi thọ để sử dụng Thời Quang Chi Tâm, khiến thời gian ngừng trôi trong một giây. Một giây đồng hồ ấy, đã đủ để hắn hoàn thành một màn phản sát tuyệt địa!



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch