Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ta Thật Không Yếu A

Chương 7: Người này quả thật suy nhược

Chương 7: Người này quả thật suy nhược


Thình thình thình...

"Nha môn phá án, mau chóng mở cửa!"

Lý Đức vừa gõ cửa vừa hô lớn. Tiếng kêu của hắn không quá chói tai nhưng khí lực mười phần.

Không lâu sau, cánh cửa căn nhà nhỏ nhẹ nhàng mở ra, một thư sinh trẻ tuổi dáng vẻ bệnh tật từ trong nhà chậm rãi bước ra ngoài.

"Khụ khụ..."

Khoảng cách từ gian nhà đến cổng sân chỉ chừng ba bốn bước chân, nhưng thư sinh kia lại đi mất bảy tám bước mới tới nơi.

"Hai vị quan sai... tới nhà ta để xử lý vụ án gì? Liệu có liên quan đến cữu cữu của ta chăng?"

Trần Triệt không nhanh không chậm mở cổng sân, dùng giọng nói có chút khàn khàn để hỏi han.

Khụ khụ khụ...

Dứt lời, hắn không nhịn được mà lấy tay che miệng, nhẹ nhàng ho lên vài tiếng.

Sáng sớm hôm nay, hắn đã mở trạng thái cao áp để tu luyện thổ nạp pháp. Tuy chỉ mới trôi qua một lát, nhưng toàn bộ nhiệt lượng trong cơ thể hắn đã bị rút cạn. Lúc này hắn cảm thấy mình yếu ớt vô cùng, chẳng khác nào kẻ đã ba ngày chưa được ăn cơm.

Lý Đức không vội vàng trả lời mà im lặng quan sát vị bệnh thư sinh trước mặt. Sắc mặt tái nhợt, ánh mắt lờ đờ u ám, thân hình hơi khom xuống cùng với đôi chân run rẩy không rõ ràng... Có thể nói, từng chi tiết nhỏ nhất trên người hắn đều cho thấy kẻ này quả thật vô cùng suy nhược.

"Trần công tử, chuyện là thế này. Tối qua, một tên ăn mày tên là Lưu A Cẩu đã bị giết. Ta nghe nói hắn và ngươi có chút xích mích, nên tới đây để tìm hiểu tình hình."

Lý Đức vừa nói vừa nhìn chằm chằm Trần Triệt, cố gắng tìm ra chút biến hóa trên nét mặt hắn.

"Lưu... Lưu A Cẩu, tên lưu manh đó chết rồi sao?"

Trần Triệt tỏ ra vô cùng kinh ngạc, sau đó không kìm được mà reo lên: "Đúng là ông trời có mắt!"

Lý Đức thu hết phản ứng của Trần Triệt vào tầm mắt. Tuy nhiên, vì khí sắc của Trần Triệt quá kém nên đã che lấp hầu hết các biểu cảm khác, khiến hắn không nhìn ra được sơ hở nào.

Lúc này, Trần Triệt dường như chợt nhận ra điều gì, vội vàng tránh sang một bên nhường đường: "Hai vị quan sai mời vào trong ngồi, chúng ta sẽ nói kỹ hơn về chuyện này."

Lý Đức khẽ gật đầu, dẫn theo thuộc hạ trẻ tuổi bước vào sân.

Một lát sau, ba người ngồi quanh chiếc bàn nhỏ trong gian bếp của Trần gia. Thấy trong nhà không có ai khác, Lý Đức hỏi: "Lệnh đường không có nhà sao?"

"Gia mẫu đã đi mời đại phu cho tại hạ rồi..." Trần Triệt trả lời.

So với lúc đứng ở ngoài sân, sau khi ngồi xuống, lời nói của hắn đã thuận tai hơn nhiều. Lý Đức quan sát kỹ những chi tiết này, trong lòng gần như đã hoàn toàn loại bỏ khả năng Trần Triệt giả bệnh. Nếu như giả bệnh mà có thể diễn sâu đến từng chân tơ kẽ tóc như vậy, thì thư sinh trước mặt này quả thực quá đáng sợ.

"Hai vị quan sai, Lưu A Cẩu đã chết... Các vị nghi ngờ là do ta làm nên mới tới tìm ta sao?" Giọng nói của Trần Triệt tuy yếu ớt nhưng ánh mắt lại tỏ ra trấn định.

"Chuyện này..." Lý Đức lộ vẻ do dự. Đối mặt với một kẻ bệnh tật như thế này, hắn thật sự không thể thốt ra lời nghi ngờ đối phương nửa đêm đi ra ngoài giết người.

"Không có, không có... Chúng ta chỉ tới để tìm hiểu tình hình, tuyệt đối không có ý nghi ngờ công tử." Viên bộ khoái trẻ tuổi đứng bên cạnh vội vàng giải vây.

Trần Triệt gật đầu, lại che miệng ho thêm hai tiếng: "Khụ khụ... Hai vị quan sai, nói ra thật hổ thẹn, hạng người thể chất suy nhược như tại hạ là dễ bị tà ma quấy nhiễu nhất, làm sao dám ra khỏi cửa vào lúc nửa đêm? Đêm qua, tại hạ vẫn luôn ở trong nhà ngủ."

Nói đến đây, Trần Triệt dừng lại một chút để lấy hơi, sau đó tiếp tục: "Nhưng Lưu A Cẩu chết đi, trong lòng tại hạ quả thực vô cùng vui mừng... Ha ha... Tên gian tặc đó chết thật không oan chút nào!"

"Không biết vì chuyện gì mà Trần công tử lại kết oán với Lưu A Cẩu?" Lý Đức hỏi thêm một câu.

Trần Triệt không hề giấu diếm, đem ngọn ngành câu chuyện kể ra rành mạch. Viên bộ khoái trẻ tuổi nghe xong thì đầy bụng phẫn nộ, đập mạnh xuống bàn quát: "Tên tạp chủng đó quả thực chết chưa hết tội!"

Lý Đức lại rơi vào trầm tư. Nếu không phải Trần Triệt giết Lưu A Cẩu, vậy thì ai lại đi giết một tên ăn mày vô danh tiểu tốt như thế? Chẳng lẽ Trần Triệt đã mua hung giết người?

Hắn nhìn quanh cảnh tượng đơn sơ trong căn nhà nhỏ rồi thầm phủ định ý nghĩ này. Trần gia trông không giống một gia đình có đủ khả năng thuê sát thủ. Nếu không liên quan đến Trần Triệt, vậy thì chỉ có thể liên quan đến Vương Chấn.


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch