Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 199: Chỉ được nắm tay. (1)

Chương 199: Chỉ được nắm tay. (1)



Khu phố cũ, con nghõ nhỏ, năm tháng cùng nước mưa biến những cái cột gỗ chắc chắn bị đục rỗng thành khu vực sập xệ xám xịt, tường gạch sàn đá phủ rêu.

Dưới ánh đèn tờ mờ lác đác, bóng người cũng nhập nhòe với bóng tối xung quanh.

Liêu Du cầm đèn pin soi bóng tối phía trước, cô không bao giờ tới đây vào buổi tối, hôm nay nếu không có Tần An đi cùng, cô thực sự không dám tới cái ngõ yên tĩnh một cánh đáng sợ này.

- Cô sao thế?

Tần An thấy Liêu Du bước chân lảo đảo, hỏi:

- Chắc là uống nhiều rượu thôi.

Liêu Du cười, cố lấy lại tỉnh táo, đi thêm một lúc tới trước viện tử tường đen ngói trắng, trên tường là ô cửa sổ hình củ ấu, lấy chìa khóa ra mở cửa.

- Nhà của dì tôi, cả nhà dì ấy chuyển tới Thâm Quyến rồi, để lại n hà cho tôi.

Liêu Du mở cửa đi vào:

Tần An do dự một chút cũng đi theo, đèn ở hành lang sáng lên, chiếu sáng cả thiên tỉnh, đó là căn tứ hợp viện kiểu cũ hợp hẹp chiều ngang, bóng lưng Liêu Du có vẻ đẹp cổ nhã của nhà cũ, như vì cô đi vào, căn nhà cổ bị tháng năm áp bách mang mùi mục rỗng có thêm được chút sinh cơ.

Ánh đèn mông lung, người dưới ánh đèn cũng mông lung, Liêu Du quay người lại nhìn Tần An, vóc người gầy gò, nhưng vẻ mặt kiên nghị khiến vứng tâm tin tưởng lạ thường, nãy giờ luôn đi sau mình một quãng, như cẩn thận đề phòng mình bị ngã, từ đầu tới cuối không lợi dụng đụng chạm vào người mình, đứa bé này kỳ thực bản tính tốt, tuy luôn phóng túng với mình, nhưng vào lúc quan trọng ra dáng nam nhân lắm.

Đường xa mới biết ngựa hay, sống lâu rõ chân tình, thực chẳng sai.

Liêu Du đẩy cửa, đầu óc lại một hồi choáng váng, trượt chân, ngã qua khe cửa.

- Cô Liêu.

Tần An vội vàng đi tới đỡ, gọi mấy câu không thấy Liêu Du có phản ứng gì, thân hình gầy gò của y không đỡ nổi, bị đè nghiêng một bên, phải rất vất vả mới vừa kéo vừa bế đưa cô vào phòng ngủ:

Mò mẫm bật đèn lên, gian phòng tựa hồ mới được quét dọn, bàn trang điểm gỗ đàn cũ kỹ, giường gỗ bốn cột treo màn, một giá sách xếp đầy thi tử cổ điển, không có đồ gia dụng nào khác.

Vén chăn lên, Tần An toát mồ hôi dìu Liêu Du nằm xuống, cởi đôi giày cao gót màu đen khảm mảnh thủy tinh nhỏ lấp lánh, Liêu Du người đầy đặn, nhưng đôi chân thanh thú, dưới chiếc tất lụa mỏng manh, nhón chăn đều đặn nhỏ nhắn xếp thẳng hàng như vòng trân châu.

Đó là đôi bàn chân đẹp đẽ của cô gái Giang Nam rửa chân ở suối Hoa Đào, nếu không phải nhờ dòng suối mang đầy mùi thơm hoa đào, sao có được đối chân đẹp đẽ như thế này.

Tần An đắp chăn lên cho Liêu Du, trong sự quyến rũ có vài phần ôn nhu, hàng lông mày hơi chau lại khiến người ta thương xót, vậy mà La Ba Phu đành lòng đem cô vợ đẹp như hoa đào này tặng cho nam nhân khác.

Buông một tiếng thở dài, trừ chúc phúc ra, sự thương xót của y chẳng có mấy ý nghĩa, hạnh phúc của Liêu Du không phải y có thể mang tới được.

….

Sáng ngày hôm sau Đường Khiêm Hành và Tề Quân dậy từ rất sớm, ngược lại Tần An tinh thần uể oải, một thiếu niên thân thể hormon thịnh vượng, một linh hồn trưởng thành trải qua tư vị nam nữ hoan oái, vậy mà nghe tiếng rên rỉ suốt một đêm, làm sao mà ngủ ngon được.

Khi Tần An về tới nhà khách gọi điện cho Đường Khiêm Hành thì đã quá nửa đêm, Tề Quân đi ra dẫn y về phòng, nằm trên giường tới gần sáng mới chợp mắt được một lúc.

Khi tới quàn trà ăn sáng, Tần An nhìn Tề Mi quyến rũ như đóa hoa được tưới tắm, trong một đêm khoa sắc màu mỹ lệ nhất của mình.

- Nhìn cái gì vậy?

Tề Mi bị Tần An nhìn tới mức thiếu tự nhiên, khi Tần An chạy mất, đứng ở bên dựa cột cười hì hì, làm cô hiểu ra giận lây sang Đường Khiêm Hành, Đường Khiêm Hành cầm ấm trà lên ho mấy tiếng che dấu sự xấu hổ.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch