Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 200: Chỉ được nắm tay. (2)

Chương 200: Chỉ được nắm tay. (2)


Ăn sáng xong Tề Quân lái xe đưa Tần An và Đường Khiêm về trấn Thanh Sơn, Tần An đòi dừng lại ở một cái chợ, mua ít thức ăn đưa lên xe, nhờ Tề Quân mang tới quán Gà Rừng, sau đó chạy tới trường.

Ngày đầu tiên thi bốn môn, ngày thứ hai chỉ thi ba môn, sáng hai môn, chiều một môn, chiều thi xong là về luôn, vì mùa đông bỏ giờ ngủ trưa, tan học chỉ mới hơn ba giờ.

Tần An rủ Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn tới quán Gà Rừng, chuẩn bị làm vài món ngon, thúc đẩy thân thể phát triển, mặc dù ăn một hai lần chẳng có tác dụng gì, nhưng ăn nhiều có lợi, vì ý đồ méo mó, đành phải bỏ công sức nhiều chút vậy, thế nào cũng phải để Diệp Trúc Lan mau mau lớn lên, Tôn Tôn thì không cần, Tần An thấy tỉ lệ của cô đã đẹp lắm rồi.

Quan trọng nhất là Tần An muốn hai cô gái làm nhân viên tình nguyện, cái quán Gà Rừng nói ra thì nhỏ thật, nếu quét dọn một mình thì mệt lắm.

- Hai bạn quét trên lầu, mình quét ở dưới.

Tần An phân phối nhiệm vụ:

Diệp Trúc Lan chạy rầm rầm lên lầu, thấy trên đó rất lộn xộn, phía dưới ít đồ đạc lại gọn gàng, đề xuất ý kiến bất đồng:

- Vì sao bạn không quét ở trên, bọn mình quét ở dưới?

Không phải ở riêng bên Tần An, Diệp Trúc Lan giữ kẽ hơn nhiều, không chuyện gì cũng nghe y nữa, khó đối phó, Tần An đành phải lấy lý lẽ nói:

- Mình ở dưới dọn dẹp xong còn nấu nướng nữa, hai bạn ở trên lầu chia nhau ra, vẫn là mình mệt nhất, không được lợi chút nào.

Tôn Tôn gật đầu, song hoài nghi chuyện khác:

- Cậu chắc mình làm món ngon chứ không phải là khó ăn chứ?

- Canh táo đỏ nấu đuôi lợn, móng giò hầm sơn dược, hoàng tinh.

Tần An tự tin:

- Đảm bảo ăn hết vẫn thèm.

- Sao toàn là món canh thế?

Diệp Trúc Lan tò mò:

- Canh dễ ăn mà.

Tần An đẩy hai cô gái cô gái lên lầu, hí hửng xuống bếp:

Ở trấn Thanh Sơn cũng chỉ mua được mấy thứ này, đủ đủ không có, thiếu mất đi thứ bảo vật giúp phát triển ngực nhất trong truyền thuyết, tiếc, nhưng tạm vậy đã.

Tần An ở dưới băm băm chặt chặt, Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn lên lầu quét dọn, trên lầu trông có vẻ lộn xộn, thực sự bắt tay vào không có mấy việc để làm, chỉ vì Tề Mi đóng cửa quán hơi vội, đem đống đồ dạc dư ném lên phòng khách tầng hai nên trông bừa bộn thôi.

Diệp Trúc Lan lau sạch bàn, trải khăn lên, hài lòng đứng ngắm nghĩa phòng khách, đi vào phòng ngủ thì mọi thứ đã gọn gàng ngăn nắp đâu ra đó.

Tôn Tôn lấy khăn trải giường mới và chăn đệm mới trong tủ ra, cởi giày leo lên giường, kéo chăn che người, gọi:

- Diệp Tử, bọn mình nói chuyện đi.

- Ừ.

Diệp Trúc Lan đá giày đi leo lên giường:

Tuy là nhà lạ, song vì không có người lớn, cũng không cần lo có người lớn về nhà, đối với tuổi mới lớn thích tự do, không muốn bị kiểm soát mà nói, không khác gì thiên đường.

Hỏi han chuyện thi cử, rúc rích mấy câu chuyện vui ở trường, Tôn Tôn tò mò hỏi:

- Vậy bạn và Tần An phát triển tới mức nào rồi?

Đây là tiêu chuẩn cách nói truyện kiểu Tôn Tôn, rất trực tiếp, hai mắt sáng chăm chú cứ như là đang nghe giảng bài vậy.

Diệp Trúc Lan mặt đỏ lên, ấp a ấp úng:

- Tóm lại là chưa tới mức như bạn nói.

Tôn Tôn nghiêm túc cảnh cáo Diệp Trúc Lan:

- Hai bạn còn quá nhỏ, yêu sớm rất không nên, nhưng chuyện đã rồi, chỉ cần không để ảnh ảnh hưởng tới học tập, không làm những chuyện không phù hợp với tuổi tác sẽ không thành vấn đề.

- Vậy tuổi bọn mình có thể làm gì?

Vì Tôn Tôn nhiều hơn mình một tuổi, còn hiểu biết hơn rất nhiều, Diệp Trúc Lan quen nghe lời cô:

Tôn Tôn trả lời một cách không cho thương lượng:

- Tối đa chỉ được nắm tay thôi.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch