Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 240: Điện thoại của chị dâu. (2)

Chương 240: Điện thoại của chị dâu. (2)
Nhưng trong lòng người trẻ, tết dương lịch càng ngày càng có ý nghĩa, từ lượng tiêu thụ thiếp mừng năm mới ở các cửa hàng là biết điều này.

Tần An tặng Diệp Trúc Lan một con búp bê lớn, nửa đêm leo cửa sổ mang vào. Tặng cho Tôn Tôn một cái băng cát sét, nhìn có vẻ không bằng của Diệp Trúc Lan, Tôn Tôn rất hài lòng, nghe xong càng hài lòng.

Tần Tiểu Thiên được tặng một cái ná, tuy không xa xỉ bằng cái ná hoàng hoa lê của Tần An, nhưng độ chính xác và lực bắn chỉ có hơn không kém. Tần An tặng cho Tôn Pháo một đống truyện tranh, là y lên huyện thuê truyện đem photo, (Dragon ball) (1/2 Ranma), (City hunter) v.. v.. v.. Làm Tôn Pháo cảm động phát khóc, nằng nặc đòi kết nghĩa lại với Tần An, lần này chuẩn bị bát hương nữa, còn gạt Tần Tiểu Thiên ra.

Bạn bè người thân đều nhận được quà của Tần An, đều rất cảm kích, không ai biết trong lòng Tần An mới là người cảm kích, cảm kích họ để mình có các loại hạnh phúc, cảm kích trở lại lần nữa, mỗi người đều quý giá với y.

Sau tết dương lịch không lâu, hôm đó trường chỉ học mỗi buổi sáng, buổi chiều chuẩn bị trường thi, Tần An cũng nhận được điện thoại của Lý Thục Nguyệt hỏi y có thời gian không, nếu có lên huyện một chuyến, có người muốn gặp y.

Tần An vừa định hỏi vì sao không tới gặp mình mà bắt mình đi gặp, thế nhưng nhớ ra mình chỉ là đứa bé, đành cúp điện thoại xin mẹ lên huyện.

Với học sinh mà nói, không có một vé thông hành nào tốt hơn có thành tích học tập cao, cha mẹ vì thế quản lý Tần An nới lỏng hơn nhiều.

- Ai muốn gặp em thế, giờ em bận lắm.

Tần An bày ra điệu bộ ông chủ, nghênh ngang vào quán trà, tới quầy hỏi Tề Mi:

- Chị muốn gặp em không được à?

Lý Thục Nguyệt từ tầng hai đi xuống, sườn xám màu xanh nhạt thêu hoa mẫu đơn tố nhã, chỗ xẻ không cao, quá đầu gối một chút, đoan trang tú lệ, cô vịn cầu thang đi xuống, môi khẽ mỉm cười thấp thoáng lúm đồng tiền hút hồn.

Tần An biết chị dâu cực đẹp, nhưng ít khi lưu ý tới vóc dáng của cô, nhìn cô đi tới, thiếu phụ mới tang chồng không còn vẻ xanh xao héo mòn nữa, u sầu giữa mày phai nhạt nhiều. Người đi đã đi rồi, người sống phải sống, Tần An cũng mừng, chị dâu quên đi bi thương thì mới giúp được Tần Thấm, Tần Viên trưởng thành không quá mức u ám, để hai đứa cháu nhìn một người mẹ kiên cường, mỉm cười với cuộc sống tốt hơn nhìn người mẹ suốt ngày lấy nước mắt rửa mặt.

- Em biết là chị muốn gặp em, cho nên mới lắp bánh xe phong hỏa vào chân, bài tập không làm, học tập bỏ đó, bay vèo tới đây rồi.

Tần An cười hì hì làm Tề Mi lắc đầu, may là nó còn bé, chứ chỉ lớn lên vài tuổi nữa thì cô sẽ kiến nghị Lý Thục Nguyệt phải tránh xa đứa em chồng này, nếu không thế nào cũng sẽ có lời ra tiếng vào.

- Ba hoa, chị không dám nhận đâu, em mà thi hỏng, chú thím trách chị.

Lý Thục Nguyệt xỉa tay vào trán Tần An:

Tần An vẫn cười, trà đạo quả nhiên là thứ nuôi dưỡng tinh thần khí rất tốt, hiện giờ chị dâu có thêm khí chất trang nhã lặng đọng, quyến rũ bội phần.

- Bên trên có khách quý, em tự lên đi.

Lý Thục Nguyệt chỉ tầng hai:

Có người tìm mình thật à? Tần An nghi hoặc, ai nhỉ, Đường Khiêm Hành sao? Đường Khiêm Hành giờ đã chính thức điều lên huyện làm phó bí thư đảng ủy huyện, chính xử cấp, coi như tiến một bước lớn.

Nhưng Đường Khiêm Hành muốn gặp mình sẽ không thông qua chị dâu, Tần An lên lầu, nhìn thấy một người có chút ấn tượng, là phó chủ nhiệm giáo ủy Mạc Văn Bách từng cùng mình và bác hai ăn cơm.

Mạc Văn Bách người to béo, mặt lúc nào cũng cười, vài phần thân thiết, ấn tượng của Tần An cũng không tệ, ông ta giúp bác hai y rất nhiều.

- Chủ nhiệm Mạc, là bác tìm cháu sao?

Sao có thể ngờ một phó chủ nhiệm giáo úy lại muốn gặp một đứa trẻ con, Tần An không bất ngờ sao được:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch