Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 241: Viện binh tới. (1)

Chương 241: Viện binh tới. (1)



Trang trí ở tầng hai vẫn mang phong cách cổ điển thanh đạm, vách tường treo bức tranh sơn thủy cỡ lớn, kệ gỗ hai bên cửa cầu thang đặt bát sứ thanh hoa giả cổ, khu khách quý được bố trí khá cầu kỳ, nhưng không gây cảm giác rối rắm.

- Tần An tới rồi, đến đây ngồi nào.

Mạc Văn Địch vẫy tay, tuổi ông ta còn nhiều hơn Tần Hương Sơn, coi Tần An như con cháu mình cũng thích hợp, lại thể hiện được sự thân thiết:

Lần đầu gặp Tần An, chỉ nhớ đứa cháu này rất được Tần Hướng Sơn yêu quý, tiếng Anh rất tốt, ngoài ra không có gì đáng nói. Bây giờ gặp lại Tần An, Mạc Văn Địch có chút tán thưởng cùng hâm mộ, chú nhóc này mưu trí dũng cảm thoát khỏi tay một tên hung đồ như Chu Hoành Chí, thành tích học tập cao, may mắn nhất lại còn có quan hệ thân thiết với Đường Khiêm Hành, ông ta gần đây tiếp xúc nhiều với anh em Tần Hoài, Tần Hướng Sơn, biết Tần An nhiều lần được Đường Khiêm Hành gọi riêng đi ăn cơm, rõ ràng không liên quan gì tới Tần gia, đây hoàn toàn là tư giao.

Ông ta là một số ít người biết bối cảnh Đường Khiêm Hành, Tần An có thể thân thiết với Đường Khiêm Hành, tất nhiên có điểm đặc biệt nào đó được người ta tán thưởng.

- Ha ha ha, bác có gì mà bận, Nhị Trung xưa nay là cơn đau đầu của giáo ủy, bây giờ giao vào tay Tần gia cháu rồi, bác chẳng còn gì làm.

Mạc Văn Địch cười cầm ấm trà lên, Tần An vội vàng đón lấy rót trà, hai người tán gẫu một hồi, hỏi chuyện học tập của Tần An, hỏi chuyện trong nhà, thân thiết như người trong gia đình chứ không phải là một người Tần An mới gặp lần thứ hai.

Tần An không vội, biết Mạc Văn Địch phải có chuyện gì nghiêm túc thấy khó mở miệng với đứa bé mới lớn.

Uống hết một ấm trà, Lý Thục Nguyệt đích thân đi lên pha thêm nước cho bọn họ sau đó lui ra, Mạc Văn Địch mân mê chén trà nhìn bóng lưng yểu điệu của Lý Thục Nguyệt đột nhiên chuyển đề tài:

- Chị dâu cháu có cổ phần ở đây đúng không?

Tần An hơi nhíu mày, nhưng thấy ngữ khí và ánh mắt Mạc Văn Địch không có ý vị gì khác, mình hẳn nghĩ nhiều, nói thực sự kiện Đinh Á Bưu làm y có cái nhìn rất xấu với cán bộ ngành giáo dục, gật đầu:

- Vâng ạ, chị cháu có một ít cổ phần.

- Cô ấy một mình nuôi con lại còn làm việc, cũng không dễ dàng.

Mạc Văn Địch cảm thán:

- Vâng ạ, ban ngày chị ấy gửi con cho nhà trẻ, Tần Thấm cũng ngoan lắm, không làm phiền mẹ.

- Cháu bác cũng gửi cùng nhà trẻ với Tần Thấm đấy.

Mạc Văn Địch đặt chén trà xuống, đi vào chính đề:

- Lần trước bác đi đón nó, nó về nhà hát một bài rất đáng yêu, làm cha mẹ nó vợ bác cười suốt, bài hát rất thú vị, nghe nói là cháy dạy chúng?

- Dạ, đó là bài hát trẻ con, động tác chi học theo mấy con thú, không có gì phức tạp.

Tần An tò mò, chẳng lẽ gọi mình tới là vì bài hát đó?

- Đó là tài hoa, bác thấy còn thích hợp hơn cả bài thể dục mẫu giáo mà quốc gia đang phổ biến, trẻ con mô phỏng động vật càng dễ khơi lên hứng thú, giỏi, rất giỏi đó.

Mạc Văn Địch tán thưởng một hồi:

Tần An khiêm tốn vài câu yên tĩnh chờ đợi Mạc Văn Địch nói tiếp, tâm tình bình hòa pha trà cho cả hai.

- Quả nhiên là dòng dõi Tần gia, nhất định ngày nào đó bác phải lĩnh giáo Tần lão gia tử mới được, nhà bình thường không dạy được phần nhàn nhã này.

Mạc Văn Địch tặc lưỡi:

- Bác nói chuyện với mấy đồng chí ở giáo ủy, cũng dẫn họ tới nhà trẻ xem, họ rất thích bài thể dục đó, còn muốn mở rộng ra nhà trẻ toàn huyện, cháu dù sao là người sáng tạo ra nó, bác muốn trưng cầu ý kiến của nó.

- Ra là thế.

Tần An đưa chén trà tới:

- Bác Mạc, chuyện này thì cần trưng cầu ý kiến gì chứ ạ, cháu rất ủng hộ.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch