Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 322: Người được chọn. (1) (2)

Chương 322: Người được chọn. (1) (2)


Lần này thì thực sự đi gần hết, còn lại bốn người, ăn mặc bình thường, nhìn thế nào cũng không thể cùng đẳng cấp với cô An và giám đốc Chu được, người chủ trì gãi đầu, chẳng lẽ người của Ái Đạt là một trong số những vị thuộc lòng Đào hoa nguyên ký.

Trước tiên đưa giấy cho bốn người, để họ viết ra con số, cuối cùng có một người viết đúng, song nhìn trái nhìn phải đều không giống cổ đông một công ty lớn.

Phía bên kia cũng là người trẻ tuổi bình thường, trừ Đào Nhân Tụ ra chỉ có một thiếu niên mười lăm mười sáu là đáng chú ý.

Người chủ trì kiểm tra đột kích, cứ đọc một đoạn trong Đào hoa nguyên ký, yêu cầu người đối diện đọc tiếp, loại từng người một, còn lại Đào Nhân Tụ và thiếu niên kia, lúc này người chủ trì không chú ý cũng không được, dù sao Đào Nhân Tụ biết đáp án trước, thiếu niên kia thì không.

Đến trò chơi tiếp theo, người viết ra được số tiền đoạt Tiêu vương cũng bị đào thải nốt, người chủ trì toát mồ hôi, cho rằng mình làm hỏng việc rồi, phen này nhẹ cũng bị một trận khiển trách.

Bây giờ còn cách là lấy lòng Đào Nhân Tụ, nói cho hắn biết chuyện Chu Thanh Hoa bảo mình giúp đỡ người Ái Đạt, mình kiên cường chống đỡ áp lực giúp Đào Nhân Tụ, hắn sẽ nợ ơn mình.

- Tiết mục cuối cùng, đối đầu trực diện, chia ra làm ba tiết mục nhỏ, hai bên hỏi nhau, ai trả lời được nhiều người xem tán thành hơn là chiến thắng.

Người chủ trì tin rằng Đào Nhân Tụ thế nào cũng không thể thua một thiếu niên:

Đào Nhân Tụ không tính là dân bản xứ, nhưng dù sao hắn uống nước nơi này, ăn gạo nơi này mà lớn lên, nên có làn da trắng mịn của người Đào Nguyên, tuy hơi gầy, song ánh mắt rất có tinh thần, lịch sự hỏi:

- Chào em, còn hai chúng ta thôi, anh là Đào Nhân Tụ, em tên là gì?

- Chào anh Đào, anh đúng là người tốt, câu hỏi này dễ quá, em tên Tần An.

Tần An cười hì hì:

- Bây giờ tới em hỏi nhé.

Micro của người chủ trì để giữa hai người, hai bên đối đáp truyền qua loa, tức thì đám đông cười nghiêng ngả, tiếng vỗ tay rầm rầm.

- Không tính không tính.

Người chủ trì trố mắt ra, rối rít xua tay:

- Câu này không tính.

- Vì sao không tính, vừa rồi chính anh nói hai bên hỏi nhau, anh Đào hỏi, em trả lời được, tên em đúng là Tần An, có sai đâu. Chào mọi người, tên tôi là Tần An, mọi người thấy tôi trả lời có được không?

Tần An lấy micro của người chủ trì chĩa xuống dưới:

- Được được!

Đám đông hiếu sự rõ cực kỳ nhiệt tình:

Đào Nhân Tụ lòng rất khó chịu, song vẫn không nghĩ mình có thể thua, chỉ là ánh mắt nhìn Tần An trở nên bất thiện rõ ràng.

Người chủ trì tái mặt cướp lại micro:

- Tôi còn chưa nói hết, câu hỏi phải liên quan tới Đào hoa nguyên, thế nên câu vừa rồi không tính. Nếu không lát nữa em hỏi người ta con chó nhà mình tên là gì thì ai trả lời nổi, mà khán giả cũng không cách nào phán đoán em trả lời đúng hay sao, phải không?

Tần An láu cá, người chủ trì cơ trí nhạy bén, khán giả hào hứng hẳn lên, gió đổi chiều, nói câu hỏi vừa rồi không tính, các vị lãnh đạo huyện cũng không kìm được gật gù.

- Vậy em ít tuổi hơn hỏi trước nhé.

Mục đích của Tần An vui là chính nên tất nhiên sao cũng được, vừa rồi chỉ đùa chút:

- Không, câu hỏi phải rút ở đây ra.

Người chủ trì lấy ra một cái lọ thủy tinh cắm những tờ giấy gấp thành que dài, nhiệm vụ đầu đã hỏng, giờ hắn không dám nhìn mặt Chu Thanh Hoa đang ngồi dưới xem, nếu Đào Nhân Tụ cũng thua nốt thì hắn hết đường sống rồi:

Tần An rút một tờ giấy, đọc:

- Huyện Đào Nguyên rộng bao nhiêu kilomet vuông?

- Bồn nghìn chín trăm linh sáu kilomet vuông.

Đào Nhân Tụ mở miệng đọc ngay:

Lần này tới lượt Tần An trố mắt ra, hết cả hồn, sao có thằng ngốc nào lại đi nhớ loại con số này một cách chính xác như thế, chẳng lẽ thường ngày ở nhà không còn việc gì để làm nữa à? Quái vật hay biến thái vậy?







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch