Người chủ trì kệ Tần An ngây người, mau mắn tuyên bố:
- Chính xác, đổi người hỏi.
Phía dưới tiếng vỗ tay lác đác, thấy hỏi đáp thế này chẳng thú vị, không bằng hỏi chó nhà tôi tên là gì?
- Những điểm du lịch có tên Đào hoa nguyên trong nước ta phân bố ở đâu?
Đào Nhân Tụ rút câu hỏi đọc, câu này cũng rất khó, không phải người đặc biệt chú ý tư liệu liên quan tới Đào hoa nguyên không cách nào biết.
Tần An thở phào, câu này trúng tủ rồi, trước kia y từng nghiên cứu vị trí thực sự của Đào hoa nguyên nên biết rõ, chứ Đào Nhân Tụ rút ra câu đại loại nhân khẩu huyện Đào Nguyên bao nhiêu thì trời biết:
- Trừ huyện Đào Nguyên của chúng ta còn có Đào hoa nguyên ở huyện Trúc Sơn tỉnh Hồ Bắc, Đào hoa nguyên của Lư Sơn Giang Tây, của Hoàng Giang An Huy, Nam Dương Hà Nam nữa.
Đào Nhân Tụ vừa nghe trả lời vừa xem đáp án mặt cứ dài ra từng chút một, ở đâu xuất hiện thứ quái vật này thế? Câu hỏi khó nuốt như vậy mà không làm khó được y, nếu không phải người chủ trì mặt vô cùng khó coi, hắn còn tưởng bên kia cũng thông đồng trước, chú người bác học cũng có hạn thôi, thế này không phải quái vật thì là gì?
- Phần vấn đáp đã kết thúc, hai bên trả lời chính xác, chúng ta tới phần tiếp theo.
Người chủ trì vội vàng nói, hắn chỉ muốn mau mau đá đít thiếu niên này đi cho xong:
- Tùy hứng làm thơ, thơ phải liên quan tới hoa đào, Đào hoa nguyên, suối hoa đào hoặc là huyện Đào Nguyên.
Hai cái bàn nhỏ đặt trước giấy trắng, bút lông và nghiên mực được bê ra, mỗi bàn có một cô gái xinh đẹp, mặc đồng phục váy đen của nhà khách huyện, cô gái đứng bên cạnh Tần An chính là một trong số "tiểu thư hoa đào" năm ngoái.
Đào Nhân Tụ có chuẩn bị trước, thời đại này nặn ra vài câu thơ con cóc là giỏi lắm, chứ ai còn đi học ngâm thơ làm phú nữa, nên người chủ trì tin chắc chắn phần thắng thuộc về Đào Nhân Tụ.
Thấy Tần An lề mà lề mề, Đào Nhân Tụ quay sang nói:
- Không viết được đừng miễn cưỡng tránh mất mặt, thơ này sẽ cho mọi người đọc đấy. À phải, em biết dùng bút lông chứ, đừng để bôi mực lên mặt nhé.
Ai bảo thằng nhóc này khó ưa như thế, lúc nãy mình lịch sự, nó chơi mình một vố.
Người chủ trì rất phối hợp làm bộ sợ hãi tránh xa khỏi Tần An, như lo bị y làm bắn mực lên người khiến khán giả cười vui vẻ, dù sao không mấy ai biết nội tình coi đây trò giải trí đơn thuần.
- Làm thơ phải có linh cảm.
Tần An làm bộ làm tịch một hồi, vẫy tay với cô phục vụ đóng vai bình hoa rất dưỡng nhãn:
- Nhờ chị cho em chút linh cảm nhé.
Cô phục vụ nhoẻn miệng cười:
- Cho em linh cảm thế nào?
- Hôn cái bút lông này, em cầm nó sẽ có linh cảm rồi.
Không ngờ bị đứa bé trêu ghẹo ngay trước bao người, cô gái hơi đỏ mặt, song vẫn cầm bút lông lên, hôn nhẹ một cái, phía dưới vỗ tay ầm ầm.
- Cám ơn chị.
Tần An nháy mắt, ít tuổi đúng là lợi, không ai cho đây là hành vi thiếu đứng đắn:
- Bắt đầu.
Người chủ trì vỗ tay thông báo hết giờ suy nghĩ:
Tần An thu lại nụ cười trên mặt, đứng trước bàn như biến thành người khác, như chiếc bút cho y linh cảm vô tận, chấm mực múa bút, tay không dừng lại chút nào, động tác lưu loát như nước chảy mây trôi, vô cùng tự nhiên.
- Chữ thật đẹp.
Nữ phục vụ đứng bên cạnh Tần An không khỏi tán thưởng, cô cũng không hiểu thư pháp, nhưng nhìn rất đẹp mắt:
Người chủ trì thì có kiến thức, toát hết mồ hôi, hắn nhìn ra Tần An có công lực nhất định, tuyệt đối phải rèn luyện từ nhỏ, chứ không phải kiểu học hời hợt qua loa vài kiểu thứ pháp để khoe mẽ, xem chừng làm thơ cũng không thể gây khó dễ thằng nhóc ở đâu ra này.
Tán thưởng thì tán thưởng, nhưng giữ bát cơm quan trọng hơn:
- Nói trước đây là tùy hứng làm thơ chứ không phải so thư pháp, viết chữ đẹp cũng không được thưởng thêm điểm đâu nhé, quan trọng là phải thơ hay … được rồi hết giờ.
Đào Nhân Tụ dương dương đắc ý giơ tác phẩm của mình lên.
- Thơ hay, hiếm có nhất là thợ hiện đại, câu từ ưu mỹ, ý cảnh độc đáo lại không mất phong vận cổ, hợp với không khí Đào hoa nguyên, có thể nói là tinh phẩm hiếm có trong thơ hiện đại.