Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 324: Người được chọn. (2) (2)

Chương 324: Người được chọn. (2) (2)


Người chủ trì ra sức khen ngợi không ngượng mồm, dù sao thì cũng thuận miệng, khán giả chẳng nhìn ra được hay dở, hắn khen sao thì là thế, thủ đoạn tương tự lần trước Tần An pha trà, bên dưới vỗ tay bôm bốp:

- Đến lượt bên chàng trai này, đã xong chưa vậy.

- Hoa đảo lả tả như mưa tuyết

Hồng trần cuồn cuộn tựa giấc mơ

Mộng đẹp rồi sẽ tỉnh

Hoa đỏ cũng rụng thôi

Năm tháng lặng lẽ trôi

Đời đời kiếp kiếp miệt mài đuổi

Năm năm tháng tháng đuổi chẳng về.

Nữ phục vụ không đưa cho người chủ trì mà tự đọc, thơ chẳng biết có hay hay không, nhưng có cảm xúc, cô xem một lần có chút bồi hồi đồng cảm:

- Thơ kiểu gì thế này, thất tuyệt không ra thất tuyệt, ngũ ngôn chẳng phải ngũ ngôn, cổ không phải cổ, hiện đại không ra hiện đại.

Người chủ trì mau mắn phán:

- Phần này Tần An thua.

Vừa dứt lời phía dưới xôn xao.

- Trọng tài kiểu gì thế hả, rõ ràng là bài thơ rất đi vào long người.

- Phùng Bí Nhân, đi chết đi, mày không cần thể diện nữa à?

Khán giả phía dưới có người quen người chủ trì lớn tiếng mắng:

- Đào Nhân Tụ là con mày sao, phản đối.

Thơ Tần An người nghe đều có thể thấm ngay, tuy không nói là hay hơn, song không thể chê bai không ra gì nữa, tức thì nhiều người nổi giận lên tiếng, bọn họ đều là người bản địa, còn người vùng ngoài dù thấy không công bằng cũng không phản ứng thái quá.

- Được, được, tôi tôn trọng ý kiến đám đông, lần này coi như hòa, hai bên đi vào phần thi tài cuối cùng.

Người chủ trì thầm mắng bản thân quá vội vàng, nhưng làm sao trách hắn được, hôm nay làm hỏng một việc, cứ tưởng tượng huyện trưởng ở dưới kia nhìn mình chằm chằm với ánh mắt giết người là hắn run rồi:

- Giờ mỗi người hát một bài luyên quan tới hoa đào, suối hoa đào hoặc Đào hoa nguyên, ai hát hay hơn sẽ là người Vũ Lăng.

Đào Nhân Tụ nhìn Tần An chằm chằm, vốn đến chơi, thắng thua không quan trọng, giờ bị không khí xung quanh ép chuyển sang nghiêm túc rồi, quyết đoạt bằng được, nhưng không đủ tự tin chiến thắng bằng thực lực nữa rồi, tới gần Tần An nói nhỏ:

- Này em, anh cho em một trăm đồng nhé, em tự nguyện rút lui đi.

- Cho anh một nghìn để anh rút lui nhé.

Tần An cười hì hì:

- Này nhóc, cho em biết, anh là con trai bí thư huyện ủy, nếu em chịu rút lui, đảm bảo lúc ở huyện Đào Nguyên này muốn chơi gì thì chơi.

Té ra là con trai bí thư huyện ủy, chẳng trách người chủ trì thiên vị trắng trợn như vậy, Tần An cũng rất khó chịu, y tới đây để chơi, ai ngờ gặp thứ chuyện phá hỏng tâm tình này, y không vui thì chẳng để người khác thoải mái, dù sao chẳng phải con trai bí thư huyện ủy huyện Phong Dụ, lúc y phủi đít về làm gì được nhau.

Đào Nhân Tụ không thuyết phục được Tần An đành đi lên chọn bài (nơi hoa đào nở rộ) của Đổng Chấn Hậu, rất phù hợp ý cảnh, lại luyện tập trước, được khán giả vỗ tay ủng hộ.

- Bát hát này xin tặng cho những cô gái xinh đẹp của huyện Đào Nguyên, tên bài hát là Hoa đào nở.

Tần An tự tin cầm micro, nói tới ca hát, trừ ca sĩ chuyên nghiệp, người thường không có cơ hội thắng y:

Bài hát cất lên, ban đầu phía dưới còn có chút nhốn nháo, dần dần người nghe chìm vào trong lời bài hát thâm tình đầy cảm xúc, một số vỗ nhịp khe khẽ ngâm nga theo.

Tần An hát xong, tiếng vỗ tay vang dội, phản ứng của khán giả vô cùng nhiệt liệt, người chủ trì hết cách rồi, lúc này hắn trắng trợn tuyên bố Đào Nhân Tụ chiến thắng không đơn giản bị khán giả ném đá nữa, hành vi phản cảm như ắt ảnh hưởng không tốt tới danh tiếng Tiết hoa đào, đành cay đắng nói:

- Tần An sẽ làm người Vũ Lăng.

Đào Nhân Tụ phẫn nộ rời sân khấu, gạt đám đông bỏ đi không nói một lời.

Chu Thanh Hoa là huyện trưởng, tất nhiên là đại biểu cho huyện lên chúc mừng người chiến thắng, trò chuyện với Tần An vài câu, lòng nghĩ người Vũ Lăng không phải cô đông Ái Đạt, nhưng cũng không phải Đào Nhân Tụ, An Thủy không thể trách họ thiên vị được.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch