Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 389: Đôi oan gia. (1)

Chương 389: Đôi oan gia. (1)



- Hai đứa làm sao thế? Sao lại cãi nhau?

Lý Thục Nguyệt kỳ thực vẫn luôn để ý tới phản ứng của Tần An, đoán xem y có biết là mình giả vờ ngủ không, nhìn Tần An tỏ ra bình thản nói cười với hai cô gái chẳng có vẻ chột dạ nào, lòng thở phào, đồng thời đánh giá, nếu sau này Tần An mà lăng nhăng bên ngoài, chỉ sợ dù Diệp Trúc Lan hay Tôn Tôn cũng sẽ bị lừa chẳng hay biết gì hết.

Ngồi xem một lúc nhận ra Tần An, Tôn Tôn không có ở chỗ ngồi, quay sang tìm không ngờ thấy hai người có vẻ như đang cãi nhau, vội vàng chạy tới, nạt:

- Tần An, em là con trai, không biết nhường bạn một chút à?

- Em không cần cậu ấy nhường vì cậu ấy là thằng ngốc kiêu ngạo cứng đầu cố chấp tự cho mình là đúng áp đặt suy nghĩ của mình lên người khác.

Tôn Tôn chưa thôi, chụp cho Tần An một loạt cãi mũ:

- Mình chỉ...

Lý Thục Nguyệt trừng mắt lên ngăn không cho Tần An nói tiếp, bất kể lý do gì, đúng sai ra sao, cãi nhau mức độ này sẽ chẳng ai chịu ai, nắm tay Tôn Tôn đưa về chỗ ngồi:

- Tần Thấm tìm em khắp nơi đó, còn để dành cho em một cái bánh, rất ngon.

- Chú, chú, ăn bánh, rất ngon.

Tần Thấm thấy Tần An về, cầm cái bánh bị nó nặn thành cục méo mó đưa tới:

- Tần Thấm ngoan quá.

Tần An há mồm ra ăn ngay:

- Tần Thấm vui lắm, vừa rồi còn lại một cái bánh ở trong đĩa, nó không cho ai đụng vào, nhìn ai cũng như là muốn cướp bánh của nó vậy, mình lấy đũa chọc thử, nó liền ôm chặt vào lòng.

Diệp Trúc Lan không còn hứng thú với biểu diễn nữa, quay sang trêu Tần Thấm, Tần Thấm càng không thích mình, cô càng thích trêu:

- Bạn cũng thật trẻ con.

Tần An ôm Tần Thấm vào lòng:

- Không bằng ai đó.

Tôn Tôn nói mát:

- Người lớn quá nhỉ, chuyện chút xíu thế thôi cũng để bụng được.

Lý Thục Nguyệt khẽ vỗ bàn quát:

- Hai đứa có thôi đi không hả, đi chơi mà cãi nhau như thế, ảnh hưởng tâm tình mọi người.

Tần An và Tôn Tôn không nói nữa, cũng không thèm nhìn mặt nhau làm Lý Thục Nguyệt nhíu mày, đang đi chơi vui vẻ vì sao lại ra thế này, Tần An không phải rất nhường nhịn người khác sao, Tôn Tôn có vẻ là cô bé điềm đạm, vậy mà cãi nhau tới mức này.

- Chị đừng lo, thực ra bọn họ như thế suốt, chẳng mấy chốc lại làm lành thôi.

Diệp Trúc Lan kéo tay Diệp Trúc Lan nói nhỏ:

- Thú vị lắm.

Chưa tới trưa, chuyến dạo chơi ở Tĩnh Càng kết thúc, mọi người lên xe tới Công viên Liệt Sĩ.

- Oa, cái hồ to quá.

Đi vào công viên từ cổng tây, xuyên qua bia tưởng niệm cao lớn là nhìn thấy một cái hồ rộng mênh mông, mặt hồ có rất nhiều thuyền nhỏ phiêu đãng, có chiếc chỉ tụ ở ven bờ không dám bơi đi, phần đông thì tản ra nơi rất xa ở giữa hồ, dù sao người chèo thuyền đa phần là đôi tình nhân, thích tới chỗ ít người.

Diệp Trúc Lan nhìn thấy hồ nước là nhảy cẫng lên reo hò chạy trước.

- Trước tiên ăn đã, ăn no rồi mới có sức trèo thuyền chứ.

Lý Thục Nguyệt cười, tìm một chỗ đất trống sạch sẽ ở khu rừng bên hồ, trải thảm gọi mọi người tới:

Bởi vì mang theo ăn, đại bộ phận thức ăn là món khô ít nước, còn có trà Long Tỉnh, sáu người người hơn mười món ăn, bày kín cả thảm, nghe tiếng sóng vỗ bờ, ngửi hương thơm của cỏ, ăn uống vui vẻ, hơn hẳn là ở trong nhà hàng sang trọng cao cấp.

- Nếu cậu không dùng thì lấy hộ mình lọ muối tiêu được không?

Tôn Tôn chỉ lọ muối tiêu chỗ Tần An:

- Đây.

Tần An đưa cho Tôn Tôn:

- Cám ơn.

- Không có gì.

Tần An đáp lại rất khách khí:

- Chị xem, thú vị không?

Diệp Trúc Lan chỉ cho Lý Thục Nguyệt xem màn đối đáp gượng gạo lịch sự quá mức của Tần An và Tôn Tôn:

Lý Thục Nguyệt chỉ biết lắc đầu, cô không hiểu quan hệ của ba đứa này là thế nào, không giống tình yêu tay ba, Tần An và Diệp Trúc Lan là một đôi, nhưng nếu bảo Tần An và Tôn Tôn chỉ đơn thuần là bạn thì cô không tin.

Kệ chúng, dù sao chúng còn trẻ con lắm, đợi vài năm nữa tình cảm rõ ràng sẽ khác.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch