Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 390: Đôi oan gia. (2)

Chương 390: Đôi oan gia. (2)


- Cái bánh hấp này ngon quá.

Diệp Trúc Lan ăn bánh hấp to bằng ngón tay cái, không cần phải cắn, rất vừa vặn, bóc vỏ lá ra là đót tọt vào mồm:

- Bạn cứ ăn như thế, đợi khi về nhà, thế nào cũng nặng thêm vài cân.

Tôn Tôn ăn uống rất nhỏ nhẹ, cũng là cái bánh hấp đó vẫn dùng đũa gắp vào bát, cắn ra làm đôi, biết lúc nãy Diệp Trúc Lan cười sau lưng mình, cố tình nói:

Diệp Trúc Lan hơi lo lắng sờ bụng, không biết có phải là béo lên thật rồi không, cảm giác bụng dưới thịt thịt, thật kỳ quái, vì sao húp canh mà thỏ nhỏ lại lớn lên mà ăn thì lại chạy tới bụng? Diệp Trúc Lan đầu suy nghĩ linh tinh, tay lại bóc một cái bánh cho vào mồm, căn bản không quản nổi.

- Đừng lo, mập mạp một chút giống Tần Viên mới đáng yêu.

Tần An cười nói:

Tần Viên còn quá nhỏ, không thể đi nhà trẻ, hơn nữa một mình Lý Thục Nguyệt không thể trông được cả hai đứa con, nên Tần Viên trước giờ vẫn ở với ông bà nội, được ông bà nội chiều vô cùng, thế là bây giờ béo tròn béo trục, làm Lý Thục Nguyệt lần nào về nhà cũng rất lo, nhưng chẳng cách nào nói với cha mẹ chồng, theo quan niệm các cụ xưa, trẻ con càng béo càng khỏe.

Diệp Trúc Lan nghe thế là ném ngay cái bánh trong tay xuống, Tần Viên chính là phiên bản thu nhỏ của Tần Tiểu Thiên, nếu mà mình cũng biến thành như thế thì làm sao sống nổi nữa, đứng dậy kéo tay Tần An chạy đi:

- Mọi người ăn đi, em và Tần An đi chèo thuyền trước đây.

Bị Tôn Tôn và Lý Thục Nguyệt trêu nhiều rồi, Diệp Trúc Lan không sợ tỏ ra thân mật với Tần An nữa, huống hồ cô đang sợ mình béo lên, còn để ý gì tới những thứ khác.

Tới bên hồ, gió thổi lồng lộng ập vào mặt, cảm tưởng như có thể khiến người tay bay lên được, tới gần rồi Diệp Trúc Lan mới phát hiện ra hồ nước to hơn rất nhiều:

- Tần An, liệu có nguy hiểm không?

Tần An chỉ chòi canh ở bên hồ:

- Đừng lo ở đó có cứu sinh rồi.

Diệp Trúc Lan yên tâm hơn, nhanh chóng cùng Tần An thuê thuyền, sau đó cả hai chèo một mạch ra chỗ vắng vẻ giữa hồ, chẳng giống du sơn ngoạn thủy gì cả, cứ như tội phạm đào tẩu, sau đó cởi áo phao chỉ bụng mình:

- Tần An, sờ thử hộ mình, xem có phải to hơn không?

- Có rồi à, sao mình không biết?

Tần An làm vẻ bất ngờ mừng rỡ:

- Có cái gì?

Diệp Trúc Lan không hiểu ra sao:

- Có con, mấy tháng rồi thế, để mình sờ xem nào.

Tần An cười hì hì đưa tay ra:

- Cậu chỉ biết nói linh tinh thôi.

Diệp Trúc Lan đang lo chết người tâm trạng đâu mà đùa, vung tay đấm túi bụi:

Tần An luống cuống đưa tay che chắn, cô nhóc này tức thật rồi, đấm rõ đau:

- Được rồi, được rồi, để mình sờ.

- Không cho.

Diệp Trúc Lan đánh bạt tay Tần An ra, đầu quay sang một bên, đợi Tần An dỗ dành mình:

Tần An lại không làm theo ý cô, tiếp tục chèo thuyền đi:

Diệp Trúc Lan đợi mãi không thấy Tần An nói những lời làm người ta vừa xấu hổ vừa ngọt ngào, môi cong lên thật cao, lần này quyết định hôm nay không thèm để ý tới y nữa thì nghe Tần An nói nhỏ:

- Mình phải chèo thuyền ra thật xa, nếu không bọn mình làm gì cũng bị nhìn thấy đấy, bạn không thấy chị dâu mình thuê một cái ống nhòm để nhìn chim chóc à? Chị ấy chỉ cần chuyển hướng một cái là thấy chúng ta.

- Hả?

Diệp Trúc Lan quay ngoắt lại, nhưng đã không nhìn thấy mọi người đang ngồi ăn trong rừng nữa, chỉ huy Tần An:

- Chèo ra chỗ kia, chị ấy sẽ bị khuất cây.

Tới chỗ an toàn, chưa đợi Diệp Trúc Lan kịp phản ứng, Tần An buông mái chèo, ôm siết cô vào lòng đè xuống thuyền tìm tới hai cánh môi, lâu lắm rồi không được thưởng thức nó.

Diệp Trúc Lan xấu hổ vô cùng đẩy y một cái rất tượng trưng rồi bám hai tay lên vai Tần An, lặng lẽ đưa lưỡi ra cho Tần An tham lam cuốn lấy như muốn nuốt vào trong bụng vậy,

Một lúc lâu sau đôi thiếu nam thiếu nữ đều thỏa mãn rồi, nằm xuống ngửa mặt nhìn ngắm ánh mặt trời rực rỡ tháng sáu.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch