Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 430: Tôi muốn trẻ con được đọc truyện tranh Trung Quốc. (2)

Chương 430: Tôi muốn trẻ con được đọc truyện tranh Trung Quốc. (2)


- Chúng ta không phải là hoàn toàn không có cách nào, boss quên sao, chúng ta còn có Quốc tế Duy An do cô An khống chế, cô ấy có thể giải quyết nhu cầu tài chính của chúng ta. An gia rất có danh tiếng trong giới Hoa kiều, sản nghiệp lớn

Laura Lý day huyệt thái dương, cảm thấy phải cầu cứu tới An Thủy thể hiện năng lực của mình chưa đủ, rất miễn cưỡng:

-... Chuyện này boss nên hỏi Vương Hồng Kỳ, anh ấy rõ chuyện An gia hơn tôi.

- Hiện giờ chúng ta còn chưa xác định được ý đồ chân thật của họ, để tôi bàn với chị An Thủy, nếu có thể lấy tiền giải quyết được thì tất nhiên là tốt nhất, nếu không thì cứ bán đi, chúng ta đã hưởng lợi không ít từ Ái Đạt rồi, cần cần tham thêm.

Laura Lý sắp xếp lại hồ sơ tên bàn, hỏi:

- Boss, Vương Hồng Kỳ đang làm gì mà suốt ngày chạy tới huyện Đào Nguyên thế?

- À, thời gian trước chú ấy suốt ngày tháp tùng cha tôi đi chiêu sinh khắp nơi, rất vất vả, nên tôi cho chú ấy nghỉ phép. Tết Xuân chú ấy cùng tôi tới huyện Đào Nguyên, chắc là thích phong cảnh khí hậu nơi đó.

Tần An nói dối thành thần rồi, mở miệng ra là có cớ

- Nói thực tỉnh Tương Nam chúng ta nóng quá, chỉ muốn kiếm nơi để tránh nắng, không phải cha tôi đang bận rộn tối ngày, làm con không tiện quá thoải mái thì tôi cũng đi nghỉ rồi.

- Vậy sao, vậy boss cũng cho tôi nghỉ được không, từ lúc thành lập công ty tới giờ tôi chưa nghỉ ngày nào, tôi cũng muốn tới huyện Đào Nguyên xem thế nào?

Laura Lý đấm đấm eo, tỏ vẻ mệt mỏi:

- Được, cô cứ đi đi, dù sao công ty hết tiền rồi, thời gian tới chẳng có việc gì nữa.

Tần An không tìm ra cớ gì ngăn cản:

- Cám ơn boss, lần đầu tiên thấy cậu không tệ đấy.

Làm gì có ai nói với ông chủ mình như thế, Tần An đành chịu, uy không đủ mà:

- Coi như báo đáp cô tặng tôi tấm poster.

Đợi Laura Lý rời khỏi quán trà, Tần An khẩn cấp gọi điện thoại cho Vương Hồng Kỳ báo tin, Vương Hồng Kỳ thì thật thà, Liêu Phác thì hiền lành, hai người này không phải đối thủ của Laura Lý.

Cấp báo cho Vương Hồng Kỳ xong, Tần An thở phào đi ra sân sau, nơi đó trồng cây cối, lại có gió thổi từ sông vào tương đối mát mẻ, vừa bước ra khỏi cửa đã ngửi thấy mùi thơm ngào ngạt, không biết ai đang nấu ăn, Tần An chảy nước dãi vào bếp nhìn thấy Lý Thục Nguyệt lấm tấm mồ hôi đổ món gà đồng kho tiêu ra đĩa.

- Em tới đúng lúc đấy, mau thử xem có ngon không?

Lý Thục Nguyệt vấn mái tóc dài sau đầu, còn vương vài sợi dính vào cổ đẫm mồ hôi, nụ cười dịu dàng như trước giờ, không vì nhà bếp nóng nực mà tỏ ra không thoải mái, đôi mắt thanh tịnh như luôn có gió mát thổi qua người:

Mỗi lần nhìn thấy Lý Thục Nguyệt, Tần An luôn cảm thấy cô giống như cô gái hái trà đứng trên đồi tra bao la, bốn phía là lá trà bát ngát xanh, bàn tay trắng trẻo ngắt từng lá trà một cho vào gùi sau lưng, cách xa thế giới phàm trần phù phiếm ồn ào, thanh đạm như trà, lắng đọng như trà.

- Món này mẹ em dạy chị đấy, mẹ em nói rằng đây là món em thích nhất.

Lý Thục Nguyệt quệt mồ hôi trên trán:

- Sau này lên thành phố chị em mình ở với nhau rồi, chị đã hứa chăm sóc em cho tốt, nên theo mẹ em hướng dẫn để làm thử.

- Chị làm món gì thì em ăn món đó, mặn thì ăn mặn, nhạt thì ăn nhạt, làm gì có chuyện người ngồi không lại nói người làm? Chị đừng làm nữa, trời nóng thế này chị còn vào bếp cho hại người.

- Chị đâu yếu ớt như thế, em đang tuổi ăn tuổi lớn, cao trung lại học tập nặng nề, không ăn uống đủ dinh dưỡng sao được? Nếu ngày ngày ăn uống thanh đạm giống chị, sợ kỳ nghỉ về nhà, thím đau lòng chết thôi.

Lý Thục Nguyệt cầm đũa gắp một miếng đưa tới miệng Tần An:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch