Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 431: Muốn làm tình nhân hơn làm vợ. (1)

Chương 431: Muốn làm tình nhân hơn làm vợ. (1)



- Ưm, ngon quá, không kém mẹ em làm là bao.

Cho dù vẫn chưa đủ vị, nhưng sao Tần An nói ra chứ:

Thấy Tần An ăn ngon lành, Lý Thục Nguyệt vui vẻ, gắp cho y thêm vài miếng nữa:

- Em chỉ nịnh chị thôi, chị làm sao so với thím được, thôi chỉ ăn thử thế thôi, để bụng tối ăn. Tối nay ở lại đây nhé? Chị sẽ tổ chức sinh nhật cho em.

- Vâng, em đang nghỉ mà.

Tần An gật đầu, cái hôm công bố điểm thi, mẹ nói là mừng sinh nhật y luôn, cũng thu được khối tiền mừng rồi, mai có về nhà chẳng ai nhớ tới đâu, sinh nhật y trước giờ luôn qua loa như vậy, trừ quà của Tôn Tôn và Diệp Trúc Lan thì chẳng còn gì trông đợi nữa, An Thủy như mọi khi lại gửi cho mói hàng lớn, đợi mai mở luôn:

Buổi chiều Đường Khiêm Hành tới, qua lời Tề Mi biết hôm nay là sinh nhật Tần An liền đề nghị ra ngoài ăn, sau đó tới nhà khách Phong Dụ ca hát.

Tuy Tần An muốn ở nhà ăn cơm Lý Thục Nguyệt nấu hơn, nhưng không tiện từ chối Đường Khiêm Hành, huống hồ nếu chỉ hai chị em và Tần Thấm còn đỡ, thêm Đường Khiêm Hành với Tề Mi mà chị dâu còn vào bếp nấu nướng thì chịu sao nổi. Tần An bế Tần Thấm cùng Lý Thục Nguyệt lên xe ngồi ghế sau, Tề Mi tự nhiên ngồi ở ghế phụ lái, hoàn toàn khác hẳn thái độ lén lút khi ở trấn Thanh Sơn.

Nơi Đường Khiêm Hành chọn là nhà hàng Ngự Cẩm Đường, ở cái huyện Phong Dụ nơi mà đa số chủ quán lấy món ăn đặc sắc nhất để đặt tên quán thì cái tên Ngự Cẩm Đường vừa khí thế lại thời thượng, rất được lòng người có tiền. Cửa hiệu trải thảm đỏ, hai bên đặt bình men sứ lớn, còn có cô gái tiếp tân mặc sườn xám xẻ rất sâu nghênh đón, rất bắt mắt.

Tần An ngẩng đầu nhìn ngôi nhà ba lầu cổ kính, cửa sổ dán hoa cắt giấy, quay sang nói với Tề Mi:

- Chị nhìn xem, nếu bỏ đi ba chữ Ngự Cẩm Đường, người ta còn tưởng đây là chi nhánh quán trà nhà mình.

- Biết sao được, mình lại chẳng thể cấm người ta.

Tề Mi bĩu môi, Ngự Cẩm Đường chỉ học được bề ngoài, còn không khí khác hẳn, một thanh nhã, một náo nhiệt, hoàn toàn không thể so sánh, khoác tay Tần An đi vào trong:

- Đừng khoác tay em, cẩn thận chú Đường ghen.

- Làm như chị thèm vào ấy, con nít ranh.

Tề Mi cười đẩy Tần An ra:

- Anh thèm đấy.

Đường Khiêm Hành đưa tay, muốn cô khoác tay mình:

Có thể cùng Đường Khiêm Hành tình tứ nơi công cộng như những đôi tình nhân thông thường, Tề Mi tất nhiên rất thích, nhìn Đường Khiêm Hành hôm nay mới cắt tóc gọn gàng, mặc chiếc áo phông trẻ trung, bỏ đi khuôn mặt nghiêm nghị, như thành người khác, nếu không phải là người quen thuộc, không nhận ra người trẻ tuổi ăn mặc bình thường này là một vị huyện trưởng, Tề Mi vui vẻ khoác tay Đường Khiêm Hành.

- Không biết chị Tề nghĩ cái gì nữa, cứ một mực khuyên huyện trưởng Đường về Băc Kinh tương thân, chị ấy độc thân, huyện trưởng Đường cũng độc thân, quang minh chính đại kết hôn có sao? Vậy mà lại muốn làm tình nhân hơn làm vợ.

Lý Thục Nguyệt nhìn bóng lưng Đường Khiêm Hành lắc đầu:

Nếu chuyện đơn giản như thế thì tốt rồi, Tần An không muốn bình luận về vấn đề này, chỉ nói:

- Nếu một ngày chị có người trong lòng, em cũng sẽ khuyên chị như thế.

- Chẳng trách Tề Mi lúc nào cũng bảo em mồm mép, chị mà cần em khuyên à, chị không có ý đó.

- Không có ý kết hôn hay không có ý làm tình nhân...

Tần An thuận mồm nói, dừng lại không kịp nữa, chuyện riêng của chị dâu không phải y có thể lấy ra đùa, rụt cổ lại đợi Lý Thục Nguyệt nhéo tai:

- Muốn ăn đòn, tối nay phạt em phải dỗ Tần Thấm ngủ.

Lý Thục Nguyệt chỉ lườm Tần An một cái:

- Oa...

Tần Thấm cao hứng vỗ tay:

- Tối có thể ngủ cùng chú và mẹ nữa rồi.

Tần Thấm bất giác quay sang nhìn Lý Thục Nguyệt, hôm đó rõ ràng chị dâu rõ ràng chỉ giả vờ ngủ, nhất thời không biết có nên xin lỗi hay không.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch