Đèn đi bộ chuyển sang màu xanh, dòng xe cộ nườm nượp dừng lại, Ngải Mộ hớt hải chạy vội sang đường, hết nhìn Tần An bế một cô bé xinh xắn đáng yêu lại nhìn nữ sinh bị ngã xuống đất, không hiểu chuyện gì?
Bảo vệ trường tiểu học cũng chạy tới, thấy Tần An chỉ là một thiếu niên, cô bé cũng không giãy dụa, hơi yên tâm một chút, không hành động vội.
Xe qua đường chậm lại, lái xe quay đầu nhìn rồi tiếp tục đạp ga phóng đi, so với xem náo nhiệt, không để lỡ đèn xanh vẫn hơn, đang giờ cao điểm không tranh thủ tắc đường thì mệt.
Người đi bộ dừng chân, đừng ở vị trí khiến người khác không hiểu lầm mình là một bên tham gia xung đột, sau đó hứng thú đứng xem náo nhiệt, xung quanh tụ tập khá đông đúc nhưng tuyệt đại đa số chỉ chỉ trỏ xì xầm rỉ tai nhau, không làm gì hết.
Cô gái ngã xuống đất đưa tay kéo mép váy che đôi chân trắng nõn, đôi mắt mông lung phủ lớp sương, môi run run tựa hồ không chịu nổi ủy khuất, quay đầu đi, bỏ kính xuống lau nước mắt.
Tần An tuy thấy có chút khác thường song vẫn tức giận đợi giải thích.
- Bạn không sao chứ?
Ngải Mộ trước tiên chạy tới đỡ cô gái lên, chu đáo giúp phủi bụi trên váy, cô đã đoán ra cô bé mà Tần An đang bế là cháu gái y, phản ứng vừa rồi rất bình thường, nhìn thấy người lạ dẫn cháu gái mình đi, bất chấp tất cả xông tới giành lại, nhưng mà tình hình bây giờ có vẻ không đúng, nữ sinh ngốc ngếch kia không giống người xấu:
- Cám ơn.
Cô gái khẽ nói một câu, không thèm nhìn Tần An, xoay người đi:
- Chị Đường Mị.
Tần Thấm ôm chặt cổ Tần An rụt rè gọi, bao nhiêu người vây quanh như thế làm cô bé sợ lắm:
- Đường Mị?
Tần An và Ngại Mộ nhìn nhau mới xác định đối phương và mình nghe thấy cùng một cái tên, cùng trường, cùng tên họ cùng có... Nhưng mà trùng hợp thế này, cả hai không tin nổi nhìn cô gái như con gà ngốc, đó là lớp trưởng của họ sao?
Đường Mị quay đầu lại, vẻ mặt không thay đổi quá nhiều.
- Chú, chị Đường Mị không phải người xấu, vừa rồi cháu thấy chị Đường Mị đi qua, nhờ chị ấy dẫn ra cổng trường đợi chú.
Tần Thấm được dặn không được phép đi cùng người lạ, nhưng chị Đường Mị là hàng xóm, không phải người lạ:
- Xin lỗi, tôi không cố ý, bạn không sao chứ?
Tần An biết vừa rồi mình quá gấp, nhưng y lúc đó không nhìn ra là gà ngốc, thấy có người dắt cháu mình là xông tới thôi:
- Lần nào cũng là câu đó.
Đường Mị nhỏ giọng lẩm bẩm:
Tần An thấy cô nói chuyện với người ta vẫn kiểu hồn vía trên mây, tiếp tục xin lỗi:
- Vừa rồi tôi không nhìn rõ là bạn đã vội đẩy người rồi, nếu biết đã không làm thế, thực sự xin lỗi, bạn không bị thương ở đâu chứ?
Đường Mị lắc đầu.
- Hai bạn quen nhau à?
Ngải Mộ hồ đồ, Tần An nói không quen Đường Mị, nhưng lại nhận ra Đường Mị này, vậy là hai Đường Mị khác nhau sao?
- Làm quen nhé, tôi tên Tần An, bạn ấy là Ngải Mộ, đều học Nhất Trung... Đường Mị, bạn không tham gia quân huấn...
Tần An gần như có thể khẳng định đây là cô lớp trưởng chưa từng lộ diện rồi:
Đường Mị gật đầu:
- Tôi biết cậu là Tần An.
- Sao bạn biết tôi là Tần An?
Đường Mị không trả lời mà quay sang Ngải Mộ:
- Bạn cũng ở lớp 156 à?
Ngải Mộ gật đầu, cô vẫn không thể khẳng định đây có phải là Đường Mị lớp mình không, nghe giọng điệu Tần An thì Đường Mị không đơn giản, nhưng cô gái này ngơ ngơ ngác ngác như người trên trời.
- Vậy chúng ta là bạn cùng lớp.
Đường Mị đẩy mắt kính, nói một câu bình thường như đọc bài:
Ngải Mộ và Tần An lại nhìn nhau, vẫn có cảm giác khó tin:
- Bạn chính là phó chủ tịch hội học sinh, lớp trưởng Đường Mị.
- Hình như vậy, thầy Cung có nói với tôi một câu, không ngờ các bạn cũng biết.
Tần An xoa trán, cô gái này thực sự là tiên nữ không nhuốm bụi trần, Ngải Mộ thì khẽ nhếch môi, đây chính là lớp trưởng địa vị không thể lay động đấy à? Tần An có ý gì khi nói câu đó thế không biết?
- Ngải Mộ, chúng ta kết bạn nhé, cám ơn vừa rồi đỡ mình lên.
Đường Mị đưa tay ra:
- Mình nên làm mà, đều là bạn cùng lớp, vốn là bạn bè.