Ngải Mộ bắt tay Đường Mị không được tự nhiên lắm, thực ra cô chưa từng bắt tay ai, lại là kiểu trang trọng thế này:
Tần An thấy Đường Mị không nói gì tới chuyện kết bạn với mình, bế Tần Thấm hơi xấu hổ:
- Ngải Mộ, bạn ở gần đây à? Tôi về trước đây, Đường Mị, đi cùng không?
- Chị Đường Mị, đi cùng đi.
Tần Thấm vươn tay ra gọi:
- Ừ.
Đường Mị nắm tay Tần Thấm đợi đèn xanh:
Người xung quanh hóng náo nhiệt sớm tản đi từ bao giờ, còn có chút bực tức, lẩm bẩm vì cái chuyện không đâu mà dừng lại, tốn thời gian, đặc tính người Trung Quốc là vậy đấy, tới đầu đường thấy đám đông tụ tập họ lại xúm tới tò mò nhìn ngó hỏi han.
- Nhà bạn ở cùng khu với tôi à?
Đi được một quãng rồi chưa ai nói với ai điều gì, Tần An kiếm chủ đề hỏi:
- Không phải.
Đường Mị tựa hồ không thích nói chuyện:
- Thế chuyển tới bao giờ?
Tần An khó chịu nhất là hai người ở cùng một chỗ lại không nói gì, đương nhiên cũng có ngoại lệ, ví như những lúc ở cùng Diệp Trúc Lan, cảm giác linh hồn giao lưu:
- Gần đây.
- Bao giờ bạn đi học?
- Vài ngày nữa.
........
........
Dọc đường Tần An và Đường Mị nói chuyện, chính xác là Tần An nói, Đường Mị thì thi thoảng đáp lại một hai câu cụt lủn, Tần An không cho rằng Đường Mị là cô gái trầm tĩnh ít nói, mà là ngốc ngốc thật, không sao tưởng tượng được đây chính là cô gái có chuỗi thành tích khiến ai nghe cũng phải há hốc mồm, ừ học sinh ba tốt toàn quốc, tấm gương học tập đã đành đi, đây là điển hình là loại học tới ngộ chữ, nhưng ba lần xuống nông thôn hoạt động được bầu làm điển hình tiên tiến thì sao? Cô gái này chẳng biết cách giao tiếp với người ta thì tham gia hoạt động xã hội thế nào?
Về tới khu nhà, Tần An bế Tần Thấm đứng ở cửa tầng ba, nhìn Đường Mị nhấc váy từng bước đi lên trên, lúc này mới nhận ra, cô gái này rất thục nữ, chỉ là phối hợp với cách ăn mặc chỉ khiến người ta thấy mỗi một động tác đều quái dị vô cùng.
- Tạm biệt chị Đường Mị.
Tần Thấm ngoan ngoãn vẫy tay:
- Tần Thấm, tạm biệt.
Đường Mị quay đầu vẫy tay, mép váy phiêu dật biến mất ở khúc rẽ cầu thang:
…
Khi Lý Thục Nguyệt về tới nhà thì thấy Tần An mặc quần đùi nằm úp trên ghế sô pha không nhúc nhích, Tần Thấm cầm chùy cao su đập Tần An từ đầu tới chân, Tần An phối hợp rên hừ hừ như mèo bệnh.
Lý Thục Nguyệt không nhịn được cười, hai chú cháu này ở bên nhau luôn khiến người ta thấy thú vị. Cái chùy cao su của Tần Thấm tuy chỉ là món đồ chơi, nhưng cũng khá nặng, đập lên người cảm giác không tệ, nhưng đập vào đầu choáng váng phết.
- Đừng đập đầu.
Bị đập mấy cái, Tần An chịu không nổi quay đầu lại đỡ cái chùy, nhìn thấy chị dâu đang cúi mình cởi giày cao gót, tất lụa bọc lấy bàn chân nhỏ mượt mà:
- Chị về rồi.
- Ừ, hôm nay quân huấn mệt quá hả, em cũng nên rèn luyện như thế, học cao trung vất vả chứ không như sơ trung, phải có sức khỏe mới được
Lý Thục Nguyệt ngồi xuống ghế nhỏ bên cạnh, đặt thức ăn sang một bên:
- Quân huấn đâu phải là rèn luyện, mà là hành hạ người ta mới đúng.
Tần An lại nằm xuống than vãn:
- Chị, hình như Tần Thấm rất quen với Đường Mị ở tầng trên, hôm nay em đi đón nó, Tần Thấm để cô ấy dẫn khỏi trường làm em hết hồn, thiếu chút nữa là đẩy cô ấy vào làn xe rồi.
Tần Thấm lục lọi túi ny lông, cũng lấy rau ra ngắt lá như thật, Lý Thục Nguyệt cầm lấy cái chùy cao su đấm bắp chân cho Tần An:
- Cô bé đó một mình tới đây học, sống một mình, đâu sung sướng như em có người hầu hạ ăn uống.
- Thật thoải mái.
Lý Thục Nguyệt tất nhiên không giống Tần Thấm đập bừa bãi không biết nặng nhẹ, Tần An thấy chân vô cùng dễ chịu:
- Nếu mỗi ngày chị tẩm quất cho em thì quân huấn không là gì nữa.
- Hôm nay em đẩy ngã con gái nhà người ta, mai mời Đường Mị tới nhà ăn cơm xin lỗi đi.
Lý Thục Nguyệt đấm cho Tần An một lúc rồi mang rau đi rửa: