Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 505: Ai cũng không nể mặt. (1)

Chương 505: Ai cũng không nể mặt. (1)



Tần An nhìn Bành Hi Hiền trịnh trọng đưa tay ra với mình, hơi bất ngờ vẫn bắt tay hắn, cảm giác tay người này thô ráp, cho dù không phải học sinh sở trường võ thuật, hẳn luyện qua võ rồi, cũng trang trọng đáp lại:

- Đó là vinh hạnh của tôi.

- Sau khai giảng, hội học sinh chúng ta tổ chức một cuộc họp, để thành viên mới làm quen, chỉ cậu và Đường Mị không tới, hôm nay anh tới đây gặp cậu muốn trò chuyện chút.

Bành Hi Hiền hai tay trong túi, hắn là người tựa hồ có khí chất lãnh đạo trời sinh, dễ thành trung tâm của đám đông, khiến người khác bất giác chú ý lời nói của hắn:

Không ngờ Tần An chẳng khách khí từ chối:

- Xin lỗi, tôi phải về nhà nấu cơm.

Ngải Mộ đẩy Tần An một cái.

Bành Hi Hiền hơi bất ngờ, vẫn cười:

- Không cần, để anh mời cậu ăn cơm, gọi cả Ngải Mộ, Trương Dược với Đồng Quan nữa, anh biết mấy đứa cùng lớp.

- Không phải thế, tôi phải về nhà nấu cơm.

Tần An nói lại lần nữa rồi đi trước:

Ngải Mộ thấy Bành Hi Hiền sắc mặt khó coi, vội vàng chạy theo giữ lấy Tần An:

- Chủ tịch Bành muốn nói chuyện với cậu.

- Có chuyện gì thì nói luôn đi.

Tần An không có kiên nhẫn, Ngải Mộ không biết Bành Hi Hiền vì sao tới đây, y có thể đoán ra, bất kỳ ai có ý định bênh vực Chu Hồng Chuyên thì y đều không ưa:

- Chuyện Chu Hồng Chuyên, ai cũng cho rằng là hắn bắt nạt cậu, chuẩn bị giáo huấn cậu, nhưng cậu ta không nói dối tôi, người bắt nạt là cậu. Bản tính Hồng Chuyên không xấu, chỉ hơi trẻ con thôi, cậu ta làm sai, tôi bảo cậu ta xin lỗi, chuyện này coi như qua, được không?

Bành Hi Hiền làm chủ tịch hội học sinh cũng có bản lĩnh, không hề tỏ ra có chút tức giận nào, Chu Hồng Chuyên rốt cuộc không quá ngu xuẩn, qua thái độ của Hồng Tân Minh, cảm giác có điều không lành, vội vàng đi tìm Bành Hi Hiền kể hết đầu đuôi chuyện tối hôm đó không che dấu chút nào. Bành Hi Hiền lấy hồ sơ Tần An ra đọc, trong đó tuy không đủ thông tin, nhưng một học sinh dám lái xe đâm người không phải gia đình làm ăn bình thường được, hôm nay tới gặp Tần An càng thêm khẳng định suy đoán mình, không muốn Chu Hồng Chuyên vô tình húc đầu vào tường sắt:

Ngải Mộ nghe mà ngỡ ngàng, xem ra Đường Mị quả nhiên nói không sai, là Tần An bắt nạt người ta chứ không phải Chu Hồng Chuyên.

- Tôi đã cho hắn cơ hội xin lỗi hắn không dùng, bây giờ xin lỗi cũng muộn rồi.

Tần An lắc đầu, hoàn toàn không có ý thương lượng:

- Cậu không định nể mặt tôi sao?

Bành Hi Hiền vẫn cười, song giọng có hơi cao lên, mang vẻ uy hiếp:

- Bành Hi Hiền, anh còn nhỏ, đợi anh lớn lên sẽ hiểu, có những chuyện một khi đã xảy ra, chỉ có trả giá, thể diện ông trời không vô ích.

Tần An vỗ vỗ vai hắn rồi đi về phía cổng trường:

Bành Hi Hiền ngỡ ngàng nhìn chiếc áo sơ mi trắng phẳng phiu của mình còn nguyên dấu tay đen nhẻm, hắn không để ý cái này mà là thái độ của Tần An, đứng đó một lúc, bật cười với vẻ không dám tin:

- Ngải Mộ, em có nghe thấy cậu ta vừa nói cái gì không?

- Để em tìm Tần An nói chuyện.

Ngải Mộ bặm môi, cô nghe hết sức rõ ràng, Tần An rõ ràng không coi Bành Hi Hiền ra gì, không ngại đắc tội với người khác, nhưng cậu ấy có biết Bành Hi Hiền là ai không? Cậu ấy hẳn không biết rồi:

Vương Hồng Kỳ đỗ xe ở ngoài trường học, xe đưa xe đón tới trường không hay.

- Tần An, sao cậu nói chuyện với chủ tịch Bành như thế?

Ngải Mộ chạy hơi nhanh, ngực nhấp nhô lên xuống, mái tóc tung bay, khi bỏ đi thói quen quyến rũ người khác, rất hợp với hình tượng nữ sinh cao trung trong lòng Tần An:

- Tôi làm sao?

- Cậu không thể không nể mặt người khác như thế, thật là, dù từ chối, không thể nói khéo léo hơn à?

Ngải Mộ luôn cho rằng Tần An rất có tâm cơ, hiểu chuyện hơn học sinh bình thường, biết xử lý vấn đề giống người trưởng thành, giống mình và Bành Hi Hiền, không ngờ y lại trẻ con như vậy, quá cảm tính:

- Tôi nói rồi, đợi anh ta lớn lên sẽ hiểu, có những người, những thứ quý giá mà chúng ta nguyện lấy mạng bảo vệ.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch