Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 506: Ai cũng không nể mặt. (2)

Chương 506: Ai cũng không nể mặt. (2)


Tần An mỉm cười:

- Nói như vậy hơi nghiêm túc nặng nề, nhưng thực sự là thế, anh ta không hiểu, nói nhiều vô ích. Mà nói thật, tôi không thích kiểu làm bộ làm tịch của anh ta.

Ngải Mô vung tay tỏ thái độ hết cách, xem ra Tần An không định làm hòa với Bành Hi Hiền:

- Anh ấy từ nhỏ lớn lên cùng đám Trương Dược, Đồng Quan, rất lợi hại, mẹ là bạn học của bí thư Trần, cha là người giàu nhất Lâu Tinh chúng ta. Cha Trương Dược chẳng có tư cách xách giày cho cha anh ấy.

- Sao bạn lại nói cha bạn mình không có tư cách xách giày cho người khác?

Tần An nhíu mày, kết thục cuộc nói chuyện, khom người vào xe:

- Aaaa....

Nhìn cái xe đi thẳng, Tần An không một lần quay đầu lại, Ngải Mộ tức giận vò dầu dậm chân, mình lên cơn gì chứ, lo lắng uổng công, người ta căn bản không để trong lòng, còn bới móc lời nói của mình:

Làm bộ làm tịch, phì, cậu không phải cũng như thế à? Ngải Mộ nhìn theo chiếc Santana nhổ một bãi nước bọt.

Tần An về tới nhà Diệp Trúc Lan đang ngồi khoanh chân trên ghế sô pha cầm gói hạt dưa lớn ngồi bóc ăn, chút vết thương của Tôn Tôn qua một đêm căn bản là không thành vấn đề rồi, đang ở trong phòng Tần An xếp cái nọ bày cái kia, chỉnh lại theo ý mình, quần áo trong tủ cũng bị Tôn Tôn lấy ra gấp chỉnh tề trên bàn, sách được phân loại từng môn, bút trên bàn cho đúng hộp.

- Diệp Tử, bạn nên học Tôn Tôn, bạn xem người ta làm gì, bạn thì làm gì?

Diệp Trúc Lan ủy khuất không thôi:

- Mình muốn giúp mà Tôn Tôn không cho, đuổi mình ra ngoài, ném cho mình gói hạt dưa, bảo chưa ăn xong chưa cho vào.

- Ai bảo bạn chưa bao giờ làm việc nhà, giúp chỉ bừa thêm, bạn phải học làm cơm, đợi sau này mình đi làm về là có cơm ăn, chúng ta giao hẹn không mời giúp việc, nhớ không?

Tần An dẫn Diệp Trúc Lan vào bếp:

- Chính cậu nhận sẽ nấu cơm, còn mình phụ trách giặt quần áo.

Diệp Trúc Lan hừ một tiếng:

- Thảo nào tiểu thuyết nói nam nhân ăn no là đổi lòng.

Tần An toát mồ hôi, nha đầu này hôm qua đọc cái gì thế không biết nữa, ăn nói linh tinh còn hơn mình rồi.

Hiện giờ hạnh phúc rất đơn giản, cũng dễ dàng có được, ba người ngồi cùng bàn, ăn cơm trò chuyện, mơ mơ hồ hồ ấm áp và ngọt ngào, rồi sẽ có ngày mình nắm chắc trong tay.

Tần An ăn cơm xong, dặn dò Diệp Trúc Lan chú ý khóa cửa rồi lại tới trường, suốt cả chiều không ai tới tìm y nữa, Ngải Mộ không thèm nhìn y cái nào, Đường Mị thì coi cây bạch dương lớn ở gần tấm bảng đên thành nơi đọc sách mới của mình rồi, y càng thanh nhàn.

Mai là cuối tuần, Tần An trước đó sớm có hẹn với Tằng Nhất Minh, ông ta cứ cuối tuần về nhà, mời y tới nhà ăn cơm, kết thúc quân huấn cùng Vương Hồng Kỳ đi chuẩn bị quà, lần đầu tiên tới nhà người ta không thể đi tay không.

Vợ ông ta Dương Thanh là chủ nhiệm giáo ủy thành phố, khi còn là phó chủ nhiệm được phân nhà, khi lên chủ nhiệm đáng lẽ được phân nhà mới, nhưng vì con gái đã học năm thứ ba, sắp lên đại học, Tằng Nhất Minh khả năng cũng sẽ điều lên thành phố, ở cục công an có thể kiếm được nhà tốt hơn nên Dương Thanh bỏ cơ hội này, cả nhà ba người vẫn ở nhà cũ.

Vị trí căn nhà không tệ, xung quanh rất nhiều cây cối, không gian yên tĩnh, còn nghe thấy chim hót ríu rít êm tai.

- Tới chơi là được rồi, còn mang quà gì nữa?

Tầng Nhất Minh ra mở cửa, thấy Tần An, khuôn mặt luôn nghiêm nghị xuất hiện nụ cười, nhận lấy túi quà, thấy có hai bình Mao Đài, hai bao Trung Hoa còn mấy hộp nhỏ nữa, tay cứng lại:

- Quà đắt quá, bác không nhận được.

Dương Thanh đi ra, lần đầu gặp Tần An, nghe y ngoan ngoãn gọi một tiếng "bác Dương" là thích rồi, đẩy chồng:

- Còn đứng đó làm gì, mau vào nhà đi.

Tần An thuận tay đưa túi quà cho Dương Thanh:

- Bác Tằng lo cháu hối lộ sao, cháu ở thành phố làm chuyện gì xấu bác cũng có quản được đâu, ngược lại nếu lo gây họa trong trường, trường học xử phạt thì cháu sớm tới tìm bác Dương rồi mới đúng.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch