Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 603: Mất mặt lớn rồi. (1)

Chương 603: Mất mặt lớn rồi. (1)



- A, chủ nhiệm Trương là mẹ Ngải Mộ sao, đó là cô bé rất xinh đẹp.

Lý Thục Nguyệt bất ngờ lắm mấy lần đón Tần Thấm thấy Tần An đi cùng Ngải Mộ, nhìn kỹ thì đúng là hai mẹ con giống nhau:

- Chúng ta có duyên thật đấy.

Trương Khả Di cười híp mắt:

- Phải để hai đứa nó thân cận thêm một chút.

- Mẹ.

Ngải Mộ vừa vặn cùng Tần An đi tới, kéo áo mẹ mình khẽ gọi:

- Chúng ta về thôi.

- Con bé này, sao không hiểu chuyện như thế?

Trương Khả Di nổi giận:

- Mẹ đang cùng giám đốc Lý nói chuyện, em cô ấy là bạn học của con đấy, sau này qua lại với cậu ấy nhiều hơn, đừng có suốt ngày chơi với cái thằng Tần An đó nữa. Nhân phẩm của nó có vấn đề, xuất thân không tốt, tham hư vinh, mẹ phải tìm hiệu trưởng Lý, điều nó đi lớp khác mới được.

Lý Thục Nguyệt đang tươi cười, vừa nghe thế thì, mặt tức thì tối sầm.

Trương Khả Di còn tưởng Lý Thục Nguyệt lo thằng bé kia cùng lớp với em mình, nói thêm:

- Giám đốc Lý chắc không biết rồi, cái thằng nhãi Tần An đó cũng học lớp Ngải Mộ, cái ngữ đó đúng là con sâu làm rầu nồi canh mà, không thể để nó ở lớp 156 làm hỏng con em chúng ta được. Nó cứ suốt ngày đeo bám Ngải Mộ nhà tôi, lần trước tôi cảnh cáo nó rồi, không được tới gần Ngải Mộ, vậy mà nó vẫn mặt dày bám lấy, còn không phải định cóc ghẻ ăn thịt thiên nga sap? Cái bọn nhà quê đó vì leo cao mà bất chấp...

- Chủ nhiệm Trương, Tần gia chúng tôi đắc tội với cô sao? Tần gia dù không phải danh môn thế phiệt, nhưng bao đời là dòng dõi thư hương, là người đọc sách chân chính, chưa bao giờ xuất hiện ai làm xấu hổ tổ tiên hết, thế nào là xuất thân có vấn đề?

Lý Thục Nguyệt giận dữ vô cùng, đoán chừng đây là hiểu lầm rồi, nhưng cô không chịu được Trương Khả Di nói em mình như thế:

- Em tôi mặc dù hơi nghịch ngợm nhưng từ nhỏ được ông nội chỉ bảo biết đạo đức lễ nghĩa liêm sỉ, chưa bao giờ có người nói tới nhân phẩm của nó, chị nói xem nhân phẩm của nó có vấn đề gì? Xuất thân Tần gia chúng tôi làm sao? Tham hư vinh thế nào mà khiến chị muốn chuyển nó sang lớp khác?

- Giám đốc Lý, cô nói gì... tôi không hiểu, tôi nói...

Trương Khả Di giật nảy mình:

- Chị, đừng giận hại người, uống ngụm nước đi.

Tần An đi tới đưa *** nước cho Lý Thục Nguyệt:

- Là mày...

Lý Thục Nguyệt ăn mặc điển nhã cao quý, trông là biết hàng đặt làm riêng, giá trị còn hơn hàng hiệu mình đang mặc, còn Tần An thì quê mùa từ đầu tới chân, Trương Khả Di làm sao liên hệ hai bên với nhau được, trong lòng đang khó chịu vì Lý Thục Nguyệt bỗng dưng nổi giận với mình liền trút lên Tần An:

- Bỏ cái tay bẩn thỉu ra.

- Bác Trương, bác chướng mắt cháu tới mức đó sao? Cháu nhịn có hạn, xin tự trọng.

Tần An vỗ vai Lý Thục Nguyệt ấn cô ngồi xuống, nếu không phải Ngải Mộ ở đây, y đã nói cực kỳ khó nghe rồi:

- Mẹ, mẹ...

Ngải Mộ ứa nước mắt, dậm chân xoay người bỏ chạy:

- Giám đốc Lý, hiểu lầm, tôi xin lỗi, tôi hết sức xin lỗi, ngày khác nhất định...

Trương Khả Di bàng hoàng, nhìn Tần An đặt tay lên vai Lý Thục Nguyệt, tích tắc hiểu hết rồi:

- Để tôi, tôi đi mắng con bé đó, tại nó, nếu nói sớm, thì đã không thế này.

Nói xong hoảng hoảng hốt hốt dẫm giày cao gót cành cạch trên sàn đuổi theo Ngải Mộ.

Bữa cơm này thực sự không ra sao, ngay cả Tần Thấm không hiểu gì cũng chẳng vui được nữa, hai chị em liền tính tiền rồi lên xe rời Phúc Thái Lâu.

Trương Khả Di chạy ra khỏi Phúc Thái Lâu, nhìn quanh thấy Ngải Mộ ngồi ở góc tường khóc:

- Con bé này, sao con không nói sớm cho mẹ biết chứ?

- Nói cái gì chứ? Mẹ muốn con phải nói cái gì?

Ngải Mộ hai mắt ướt đẫm:

- Còn dám cãi à? Nói nhà Tần An không tầm thường chứ sao, con thông minh như thế, sao có chuyện không nhìn ra.

Trương Khả Di vẫn không dám tin, thường ngày luôn tự cho tinh minh biết nhìn người, vậy mà lần này mắc sai lầm lớn như thế, đứng nghĩ bà ta là nhân vật số hai trong cục kiến thiết thành phố, nhưng ngay cả không có chỉ đạo từ trên cũng không dám tùy tiện làm khó doanh nghiệp lớn như Lạc Thần, người ta tất nhiên không làm gì được mình, nhưng mối thù này ghi trong lòng, lúc nhạy cảm nói vài câu bên trên, hậu quả khôn lường:

- Mẹ chỉ biết tiền tiền tiền, nhà cậu ấy tầm thường hay không tầm thường thì sao nào? Giờ hay rồi, mai con làm sao dám tới trường nhìn cậu ấy nữa.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch