Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 604: Mất mặt lớn rồi. (2)

Chương 604: Mất mặt lớn rồi. (2)


Ngải Mộ khóc nấc lên, lúc nãy Tần An rõ ràng cố nén giận, cậu ấy giận rồi, phải làm sao:

Trương Khả Di lấy khăn lau nước mắt cho con gái, hôm nay mất mặt lớn rồi, chẳng trách con gái giận mình, dỗ:

- Con xin lỗi là được, thằng bé đó có vẻ thích con lắm mà.

- Con không sai, sao con phải xin lỗi.

Ngải Mộ khóc càng lớn, ấn tượng ban đầu của Tần An với cô không tốt, cô cố gắng lắm hai người mới trở thành bạn bè như giờ, vậy mà mẹ làm hỏng hết cả rồi:

- Chẳng lẽ mẹ đi xin lỗi một đứa bé? Mẹ sẽ giải thích với giám đốc Lý, Tần An giao cho con... Nghe mẹ...

Trương Khả Di biết lúc này nói Ngải Mộ chưa chắc nghe vào được, phải đợi tâm tình con gái bình ổn lại, vỗ vỗ vai:

- Đi nào, không ăn cơm nữa, về nhà thôi.

…. ….

Mặt trời lờ mờ đằng xa, ánh sáng yếu ớt chiếu qua tán lá, thứ bảy nhàn rỗi, thời tiết tốt hơn hôm qua, vậy mà trong công viên vẫn vắng vẻ, vài ba người đi tán bộ, chỉ có đám trẻ con không bị cái lạnh mùa đông đóng băng nhiệt tình, tiếng chạy nhảy, tiếng cười đùa giúp công viên mùa đông tăng thêm không ít sức sống.

Lý Thục Nguyệt đỗ xe lại, Tần Thấm nhảy ngay xuống xe háo hức nhìn quanh, Tần An ra sau cốp xe lấy lò sưởi của mình, còn có hộp đựng thức ăn, cho hết vào một cái xe đẩy nhỏ, đây là chuyến đi chơi mà Tần Thấm đã mong đợi suốt từ mùa thu.

Tần An đẩy xe, cùng Lý Thục Nguyệt dắt tay Tần Thấm đi dạo trong công viên, hôm nay y không mặc áo len đầu hổ mà mặc áo len caro do chị dâu đan, tay nghề của chị dâu hơn mẹ rất nhiều, trông qua chẳng khác gì máy dệt làm ra.

Trời tuy lạnh nhưng không có gió, Tần Thấm dứt khoát muốn mặc cái len thỏ con do bà đan cho, vốn nghĩ rằng mình mặc áo đầu hổ sẽ rất hợp với Tần Thấm, đáng tiếc trẻ con có suy nghĩ riêng, nó lo hổ của chú sẽ bắt nạt thỏ của mình, nên Tần An phải thay áo.

Tần Thấm rất hưng phấn, chỉ một lúc là buông tay chú với mẹ ra, chạy quanh hai người, nhúm len trên mũ cứ nảy tưng tưng, giống như đóa hoa đẹp nhất mùa đông.

- Bí thư Đường từ trường đảng về sẽ điều lên thành phố, một thời gian nữa Tề Mi cũng tới, chị đỡ vất vả hơn nhiều. Lâu lắm rồi không đi chơi.

Lý Thục Nguyệt mặc áo len quần jean đơn giản, không búi tóc lên như thường ngày mà tùy ý đã xõa xuống vai, bớt đi ít trang trọng, thêm không ít sức sống thanh xuân mà độ tuổi này nên có:

- Nhưng mà công viên ở sau hội sở, tới đây lại không nhịn được nhìn về phía đó, chậm quá.

Tần An mới đầu chỉ muốn kiếm chị dâu việc để làm, tránh suy nghĩ nhiều, xem ra giờ hiệu quả rồi, chị dâu đã quay lại cuộc sống đơn giản như trước, tuy hơi vất vả chút, chớp mắt cái mà hơn một năm đã qua.

- Vài năm nữa bí thư Đường nếu thăng tiến, Tề Mi lại chạy theo sao? Vậy thì nơi này lại sang tay?

Quán trà kia do Tề Mi phụ trách, còn hội sở này gần như một tay Lý Thục Nguyệt sáng lập, cô không nỡ:

- Chúng ta có thể mua lại.

Tần An mắt luôn trông chừng Tần Thấm:

- Em đã nói là chuẩn bị làm hồi môn cho Tần Thấm mà, không bán đi được. Đợi em hưởng thụ hết thời đại học sinh, sẽ giúp chị quản lý.

- Chị cứ nghĩ em không hứng thú gì với việc kinh doanh chứ?

Tần An rất ít khi hỏi tới chuyện đầu tư Duy An làm Lý Thục Nguyệt có cảm giác này:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch