Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 664: Vấn đề yêu sớm. (2)

Chương 664: Vấn đề yêu sớm. (2)


- Chẳng lẽ mình thuê phòng nhà khách để bạn thay quần áo?

Tần An không còn cách nào, các cô gái có đủ các loại kiêng kỵ với nhau.

- Đi thôi.

Tôn Tôn đành thỏa hiệp:

Tới nhà Đường Mị, Tôn Tôn vào gian trong thay quần áo, Tần An xem giá sách, có vài cuốn sách mới tinh, xem ra Đường Mị không phải cuồn nào cũng xem, mua bày làm ra vẻ, thuận miệng hỏi:

- Bạn ôn tập thế nào?

- Không biết giữ được vị trí top 10 không nữa.

Tôn Tôn hơi sa sút, từ lúc khai giang tới giờ cô vẫn nỗ lực, nhưng không cách nào được như thời sơ trung, cảm giác mình đang dần tụt hậu:

- Không sao, năm thứ nhất thứ hai giữ thành tích tốt là đủ, tới năm thứ ba chạy nước rút, rồi chọn trường mình thích, không phải nhất định cứ vào Thanh Hoa, Bắc Đại, quan trọng thực lực chuyên ngành mình theo đuổi đủ mạnh.

Tần An ngẫm nghĩ một lúc rồi nói:

- Chẳng phải bạn muốn làm minh tinh à? Giám đốc Đỗ muốn gặp bạn đấy.

- Mình không muốn làm minh tinh học dốt.

Tôn Tôn nghe thế vội đi ra, cô thay một chiếc áo khoác ngoài xám hai hàng cúc, son môi, phấn lau hết, chỉ có mái tóc dợn sóng không cách nào, rốt cuộc trông vẫn nhiều hơn bình thường vài tuổi:

- Giám đốc Đỗ muốn gì?

- Cứ chuyên tâm thi xong đi đã.

Tần An thở dài:

- Mình cũng không muốn bạn làm một minh tinh học dốt.

Tôn Tôn bĩu môi, bây giờ thì cô khẳng định chắc chắn là Tần An rất phản cảm với giới giải trí, nhưng ở loại chuyện này cô sẽ không lui bước, thậm chí càng thêm kiên định mục tiêu của mình, cô vẫn nhớ cái cảm giác đứng trên sân khấu ngày hội diễn văn nghệ, thỏa mãn hơn nhiều lúc đạt thành tích tốt.

Xuống dưới lầu Diệp Trúc Lan đã dậy, đang cùng Tần Thấm chơi trò chơi, chị dâu thì nhíu mày mặc áo ngủ đọc tài liệu kinh doanh, bên cạnh là máy tính cầm tay.

- Chị nên mua một cái máy vi tính, sau này chuyện sổ sách sẽ thuận tiện hơn.

Tần An đi vào nói:

Dù Tôn Tôn đã tẩy trang vẫn khiến Diệp Trúc Lan đi quanh nhìn ngó reo hò một hồi, Lý Thục Nguyệt liên tục khen xinh đẹp, Tần Thấm mút ngón tay nhìn không nhận ra.

- Tôn Tôn, tóc bạn đẹp quá, như tóc búp bê ấy, mình cũng muốn làm như thế.

Diệp Trúc Lan hâm mộ:

- Bạn uốn ở nhà à?

- Hai đứa mà làm kiểu tóc này, ở trường lại ngồi cùng nhau, thế thì đám con trai trong lớp còn lòng dạ nào học tập nữa.

Lý Thục Nguyệt mỉm cười, mái tóc với một cô gái mà nói là cực kỳ quan trọng, Tôn Tôn chú ý tới cái này rõ ràng con gái vì người mình yêu mà đẹp:

- Diệp Tử, chị cũng muốn làm tóc, hay chị em mình cùng đi?

Diệp Trúc Lan gật đầu ngay, nhanh chóng chuẩn bị đồ.

Thế thì quá gây chú ý rồi, cơ mà mình thích, Tần An tưởng tượng Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn đều để loại tóc dợn sóng này mà ngồi cùng nhau, đố dời mắt đi được, tiếc là không cùng lớp, nếu không Tần An cứ cách một lúc là đưa mắt nhìn, nhìn trăm lần không chán.

Ngày mùng 4 tháng 1, kết thúc kỳ nghỉ, Tần An tới phòng Cung Lâm Tường vào giờ tự học buổi sáng.

- Hai đứa các em...

Cung Lâm Tương chưa nói đã lắc đầu:

- Bao lâu rồi?

- Thầy Cung, em và Tôn Tôn là bạn cùng bàn thời sơ trung, năm thứ ba là rất thân rồi.

Tần An cẩn thận dùng từ ngữ tránh những thứ quá mẫn cảm với giáo viên:

Không quá bất ngờ, hai đứa học sinh ưu tú như vậy ngồi cạnh nhau, bị thu hút là tất nhiên, sáng nay Cung Lâm Tương đi qua lớp 158, Tôn Tôn không trang điểm chói mắt như hôm qua nữa, song mái tóc vẫn rất gây chú ý, làm ông ngạc nhiên là cô bé Diệp Trúc Lan ngồi bên cạnh thường vô tư nhí nhảnh như học sinh tiểu học, không ngờ cũng làm kiểu tóc thành thục như thế, hai cô gái xinh đẹp ngồi bên nhau, làm cả đám con trai quay đầu nhìn liên tục.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch