Nhiều nữ sinh lên cao trung bắt đầu chú ý ăn mặc trang điểm, vấn đề này luôn tồn tại, thường là do một hai nữ sinh đặc biệt xinh đẹp đi đầu, dần dần thành phong trào, hai cô bé đó xinh đẹp như búp bê, chắc chắn người học theo rất nhiều, không bao lâu nữa có khi nữ sinh tụ tập vào với nhau, chủ đề thường thấy nhất là tóc ai đẹp hơn, quần áo ai đẹp hơn, dẫn tới ảnh hưởng cả bầu không khí học tập... Nếu trường không khống chế thế nào thành phong trào.
Tiếc là ông không phải giáo viên chủ nhiệm lớp 158, tạm thời chuyện này gác lại, Cung Lâm Tường quan tâm nhất vẫn là vấn đề yêu sớm của Tần An và Tôn Tôn.
- Em luôn là đứa bé hiểu chuyện, thấy không định thông báo cho cha mẹ em, không cần áp lực.
Cung Lâm Tường mở màn bằng một câu thông lệ:
- Sự nguy hại của yêu sớm không cần thấy nói nữa, em cũng hiểu, rất nhiều học sinh ưu tú vì yêu đương mà sa sút, cuối cùng ngay cả trường đại học bình thường cũng không đỗ được, lãng phí thanh xuân, hủy hoại nhân sinh, làm cha mẹ đau lòng.
- Thưa thầy, em hiểu, em đảm bảo tuyệt đối không để ảnh hưởng tới học tập, sự thực đã chứng minh điều đó. Thầy còn chưa biết, em vốn là học sinh vô cùng nghịch ngợm, năm thứ ba bị giáo viên chủ nhiệm đuổi khỏi lớp, cha em là giáo viên trong trường nhận em vào, xếp em ngồi bên cạnh Tôn Tôn. Từ đó trở đi em bắt đầu chuyên tâm học tập, vốn mới đầu em chỉ có thể thi vào Nhị Trung huyện, vì Tôn Tôn mà em đặt mục tiêu là vào Nhất Trung, kết quả trong quá trình bọn em học tập cùng nhau, cùng tiến bộ, cùng vào Nhất Trung rồi. Tới giờ bọn em vẫn giữ trạng thái học tập rất tốt, em hứa với thầy, kỳ thì Olympic tới sẽ đạt thành tích ưu tú, Tôn Tôn cũng sẽ chứng minh cho thầy thấy, thành tích của bạn ấy tuyệt đối không bị ảnh hưởng. Ngoài ra bọn em cũng biết đôi vai mình non nớt, sẽ không làm chuyện ngoài khuôn khổ, khiến gia đình, nhà trường mất mặt, để người khác chê cười.
Tần An nói thành khẩn vô cùng, cái việc bị gọi lên phòng giáo viên với Tần An và Tôn Pháo là như cơm bữa, cả hai từ nhỏ sống trong khu tập thể giáo viên, đều cực giỏi ứng phó:
Cung Lâm Tường cười khổ trong lòng, đảo lộn hết cả rồi, bình thường giáo viên tìm học sinh nói chuyện, giáo viên nói nhiều, học sinh lắng nghe, giờ ông chưa nói được mấy câu mà Tần An tuôn cả tràng, lại còn thề thốt đảm bảo, lại còn nhận hết rồi, nói răn dạy gì được nữa đây?
Mặc dù Tần An không phải đứa an phận, song không gây rắc rối cho trường, lại còn đem lại vinh dự, trong mắt giáo viên, phân lượng đầy đủ, Cung Lâm Tường trầm mặc suy nghĩ:
- Tuy em nói thế, thầy không thể bỏ mặc không quản, cứ quan sát một thời gian, thành tích hai em mà đi xuống, lúc đó thầy sẽ gặp cả hai em nói chuyện. Còn nữa, riêng em, kỳ thi cấp tỉnh sắp tới, phải có thứ hạng tốt.
- Em đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ.
Tần An thở phào mỉm cười, gặp được giáo viên cởi mở lại có trách nhiệm như Cung Lâm Tường là may mắn:
Rời văn phòng Cung Lâm Tường về lớp, Tần An đi qua lớp 158, Tôn Tôn vẫn thấp thỏm nhìn ra cửa sổ, đưa tay làm ký hiệu OK, liền được thưởng bằng nụ cười ngọt ngào hiếm có.
Tôn Tôn thì vui rồi, Diệp Trúc Lan thì phiền muộn hết sức, hôm qua nhất thời nổi hứng cùng chị dâu đi làm tóc, sau đó về được Tần An tròn xoe mắt nhìn, cực kỳ thỏa mãn. Nhưng hôm nay tới lớp bắt đầu gặp chuyện phiền phức, đám Vương Nghệ Linh và Dương Hiểu Lệ vây quanh hai người họ ríu rít không ngừng, thế rồi bọn con trai quay đầu nhìn trộm rõ ràng là nhiều hơn, nhiều lúc ngẩng đầu lên một cái là thấy có nam sinh nhìn mình, sau đó là đỏ mặt hoảng loạn quay đầu đi.
Diệp Trúc Lan và Tần An trải qua rất nhiều giai đoạn yêu đương, cô thừa hiểu xảy ra chuyện gì, bị Tần An nhìn với ánh mắt như thế thì rất thích, người khác chỉ thấy phiền thôi, mà cái phiền toái này lại quá nhiều.
Tôn Tôn bỏ đi cái đuôi ngựa kiêu ngạo lãnh đạm, thêm vào chút ôn nhu quyến rũ, làm nam sinh trong lớp có ấn tượng khác hoàn toàn, phải nói là chấn động, song Tôn Tôn đổi kiểu tóc chứ không phải đổi tính cách, hơn nữa vẻ đẹp choáng ngợp đó đủ khiến đại đa số nam sinh phải tự ti chùn bước.