Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 74: Những người táo bạo. (2)

Chương 74: Những người táo bạo. (2)


Tần An giật mình, vụ này dứt khoát mình không thể dính dáng vào, nếu không anh danh cả đời trôi theo dòng nước mất.

Cũng may Lưu Trường An chỉ nói:

- Đem chỗ tài liệu này tới phòng cô Liêu cho thầy.

Cô Liêu chính là Liêu Du, khi mang thai còn chưa sinh, trường học chu đáo bố trí cho một gian phòng trong trường để thuận tiện nghỉ ngơi, trường mới dây dựng thêm, phòng bỏ trống còn rất nhiều, chẳng có gì to tát, nên Liêu Du sinh con xong cũng chưa trả lại phòng.

Giáo viên sai khiến học sinh là chuyện quá bình thường, Tần An bỏ xe đạp đó, bê chồng tài liệu chạy đi.

Phòng của giáo viên trong trường đều là phòng đơn, chia làm hai gian, gian trong gian ngoài, gian ngoài làm việc, gian trong nghỉ ngơi, chồng tài liệu rất nặng, Tần An tới phòng Liêu Du, dùng chân đá cửa một cái định gọi, không ngờ cửa phòng mở ra luôn, khung cảnh bên trong làm người ta phụt máu mũi.

Liêu Du chỉ mặc độc một cái váy bó màu đen, áo ở nửa thân trên gần như vạch ra, làn da trắng trẻo trong gian phòng hơi âm u như muốn tỏa sáng, bắt mắt nhất tất nhiên là hai bầu vú đầy đặn hình giọt nước kiêu ngạo vểnh lên, làm toàn bộ bầu không khí phát tán mùi vị khiêu khích, bất kể với thiếu niên hay nam tử trưởng thành đều cực kỳ dụ hoặc.

Vẻ mặt Liêu Du có phần đau đớn, tay nâng bầu vú, nhìn Tần An đi vào cũng chưa ý thức được gì, ngạc nhiên hỏi:

- Cô không cái cửa sao?

- Cô lấy ra chơi cho thoáng khí à?

Tần An miệng khô cong, không phải nữ nhân trong trường hợp này thường hét lớn che ngực sao, lại thêm một người táo bạo nữa:

Cái giường nhỏ vương vãi áo lót màu đỏ tía và áo tơ cộc tay, mặt đất có mấy giọt nước màu trắng.

Tần An lập tức hiểu ra Liêu Du bị căng tức sữa, y có chút kiến thức ở chuyện này.

- Á.

Liêu Du chỉ thoáng tích tắc nhớ ra bản thân ở trạng thái gì, vơ vội áo lót lên che ngực, xấu hổ tột độ, giọng run run:

- Sao em vào không gỡ cửa?

Nếu như là trẻ con bình thường sớm đã xấu hổ đỏ mặt mà chạy mất rồi, tuyệt đối không nhìn chằm chằm không chớp mắt như thế kia, làm sao mà bao chuyện mất mặt của mình đều xảy ra trước mặt nó, Liêu Du muốn khóc, thế này chút tôn nghiêm còn lại của mình mất hết sạch.

- Em mang tài liệu tới cho cô.

Tần An đặt chồng tài liệu xuống bàn, cái bộ dạng sợ hãi của Liêu Du lúc này chẳng ích gì, chỉ làm y muốn xông vào trà đạp một phen, đi giật lùi ra cửa:

Liêu Du không dám kêu, Tần An nếu là lưu manh thật sự, hoặc là người lớn thì cô sớm kêu rồi, nhưng nó không phải, người ta chỉ coi nó là đứa bé mười ba tuổi thôi, mình mà kêu lên còn phải giải thích chuyện mất mặt cho người ta nghe, cuối cùng thành trò cười.

Mặt đỏ bừng, ngực càng truyền tới cơn đau, Liêu Du phát ra tiếng rên khe khẽ thống khổ, cố nhịn đau mặc áo lót lên, đang mặc dở thì thấy Tần An vẫn đứng trơ ra ở cửa:

- Em còn đứng đó làm gì?

- Khi bị căng tức sữa thì đừng dùng tay ép, chỉ khiến cô đau hơn thôi, nên lấy một chậu nước nóng, sau đó để mình trần như vừa rồi cúi người, thả... hai quả cầu thịt xuống, lắc nhẹ, sẽ đỡ đau hơn nhiều.

Tần An thấy nữ nhân ngốc này vừa rồi cố ép sữa ra, tốt bụng nhắc nhỏ:

Hai quả cầu thịt? Khí huyết cuồn cuộn chảy lên đầu, Liêu Du suýt chút nữa thì ngất xỉu, không biết nói gì trong tình cảnh này nữa, chỉ biết quay đi, uất ức tới nước mắt hoen bờ mi.

Tần An luyến tiếc nhìn tấm lưng trần tuyệt mỹ của Liêu Du, chép miệng một cái, cẩn thận khép chặt cửa lại, đứng ở cửa làm vài động tác thể dục, hít sâu mấy hơi mới bình thường trở lại, sau đó đi lấy xe đón Lý Tâm Lam.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch