Chương 75: Cậu đừng ấu trĩ như vậy có được không? (1)
Ngày hôm sau là thứ tư, dấu hiệu đợt không khí nóng như dự báo đã về, sáng ra trời oi oi, không trung xám xịt, giống như tâm trạng của rất nhiều đứa học sinh, vì chỉ là kỳ thi kiểm tra chất lượng, không phải thi chính thưc, giáo viên chia nhau bài thi chấm ngay trong ngày, thế nên chỉ sau một buổi tối là xong, hôm nay sẽ có kết quả.
Tần An đến trường thì bảng điểm đã được công bố, chủ nhiệm giáo vụ Khuông Hải Hàm viết bút lông đẹp nhất trường, hơn hai trăm cái tên ngay ngắn chia làm ba tờ giấy lớn, xếp theo thứ tự, dán ở tấm bảng thông báo của trường, rất trang trọng.
Lý Hạo lần này cực kỳ nóng vội biết thành tích nên đến trường sớm, nhìn bảng đen, xếp thứ nhất lần này là Tôn Tôn, đứng thứ hai là Chu Thanh Hà chỉ kém tám điểm, vô cùng suýt xoát, đứng thứ ba là Triệu Vệ Quốc, còn hắn thì xếp thứ bảy, cẩn thận dò từng cái tên, tìm hết trang đầu không có tên Tần An, trang thứ hai cũng không có, niềm vui trong lòng càng lúc càng lớn.
Tới trang thứ ba mới tìm thấy tên Tần An.
- Thành tích thế này mà dám đánh cược với mình.
Lý Hạo đã bắt đầu tính tới lát nữa xỉ nhục Tần An ra sao, nhưng nụ cười của hắn nhanh chóng trở nên cứng đờ:
Số học 100.
Vật lý 100.
Hóa học 100.
Tiếng Anh 100.
Liên tục bốn điểm số 100 phía sau cái tên Tần An, khiến người ta gần như không để ý ba điểm sổ phía sau, ngữ văn 57, lịch sử 23, chính trị 12.
Lý Hạo chưa bao giờ nhìn thấy thành tích quái dị như thế, hắn dụi mắt mấy lần, chẳng lẽ mình nhìn nhầm. Không hề nhầm, thành tích của Tần An lệch tới mức làm người ta không biết phải bình luận thế nào, bốn môn đạt điểm tuyệt đối.
Không thể, tiếng Anh làm sao có điểm tuyệt đối? Lý Hạo không tin, bài thi tiếng Anh còn có đề viết văn cơ mà, chưa ai có thể được điểm tuyệt đối hết.
Có tật giật mình, học sinh xung quanh chỉ trỏ bình luận thành tích, thi thoảng lại cười nói gì đó, Lý Hạo cảm giác tất cả đều nhắm vào mình.
Tần An cũng không dám tin, y có thể chắc chắn bốn môn kia mình sẽ trên 90 điểm, nhưng mà tròn 100, điểm tuyệt đối, chẳng lẽ mình là thiên tài chưa được khám phá hay sao?
Còn ba môn cuối, y căn bản không để ý nữa rồi, thực ra nếu nghiêm túc làm bài, thành tích lịch sử, chính trị của Tần An có thể tốt hơn, nhưng y phó mặc hết cho cái bút chì, nên dù 0 điểm thì cũng rất bình thường.
- Xem ra bài ngữ văn của mình không rơi vào tay Liêu Du.
Tần An lòng phơi phới, thành tích này chứng tỏ về sau không quá lo về chuyện học tập nữa, kiến thức của mình còn chắc lắm, chợt thấy Lý Hạo định chuồn, lớn tiếng gọi lại:
- Lý Hạo, cậu không quên vụ đánh cược của chúng ta chứ?
- Đánh cược cái gì? Thành tích của tôi đứng thứ hai trong lớp, còn cậu đứng thứ bốn mấy vậy, ai thèm đánh cược gì với cậu chứ?
Lý Hạo gượng gạo bao biện:
- Chúng ta đánh cược là ai có nhiều điểm cao hơn, không phải tổng điểm. Không cần phải sợ, tôi không bắt cậu làm chuyện gì quá đáng, chỉ cần sau này mỗi ngày nhìn thấy tôi, hát một câu là được.
Tần An không dễ dàng bỏ qua cho Lý Hạo, loại này không thừa cơ tát cho một phát, hắn sẽ vo ve bên cạnh làm phiền rất bực mình, Tần An là người theo triết lý kẻ ác mới dễ sống:
- Hát thế nào?
Lý Hảo nhẹ người, sợ nhất Tần An bắt mình gọi là ông nội hay cha gì đó, trẻ con thời này thích nhất trò đó.
- Vở kịch đã hạ màn, em bị anh chinh phục, trái tim em vẫn vững vàng, nhưng quyết định hồ đồ, nên bị anh chinh phục
Tần An ngêu ngao hát:
-... Nên bị anh chinh phục... Nên bị anh chinh phục... Nên bị anh chinh phục..
Giọng hát lẫn điệu bộ của y cực kỳ khoa trương làm đám học sinh hiếu sự túm đông túm đỏ lại hát theo bằng đủ mọi tông giọng, điệu bộ quái dị nhất, Lý Hạo mặt biến đổi liên hồi, cảm giác có vô số khuôn mặt quay cuồng cười vào mặt mình, xoay người gạt đám đông chạy mất.
- Đa ta, đa tạ các vị.
Tần An không cưỡng ép hắn, chắp tay một vòng rồi nghênh ngang vào lớp:
- Làm Lý Hạo mất mặt, cậu cao hứng quá nhỉ?
Tôn Tôn đang ngồi sửa soạn sách vở, thấy Tần An đặt cặp sách xuống bên cạnh, mặt mày lạnh tanh:
Tần An đang vui vẻ hơi khựng người, đột nhiên bị chất vấn, rất không thoải mái, nhưng đó là Tôn Tôn nên y nhịn, khẽ nhún vai:
- Mình và cậu ta cá cược, cậu ta thua thì phải chịu thôi.