Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 759: Chuyện xấu hóa chuyện tốt. (1)

Chương 759: Chuyện xấu hóa chuyện tốt. (1)



Thấy ánh mắt Khuông Vịnh Mai cứ nhìn qua nhìn lại cứ như còn nghi ngờ gì, chuyện đã đến lúc này Tôn Tôn chỉ còn cách phối hợp với Tần An thôi, mặt đỏ bừng bừng như muốn bốc khói, ấp úng nói:

- Dì Khuông.. Chuyện cháu và Tần An, xin dì đừng nói với cha mẹ cháu, ba bọn chúng thường cùng nhau học tập, cha mẹ cháu chưa biết.

Tôn Tôn luôn là cô bé ngoan chững chạc vững vàng, thế mà yếu sớm thành ra thế này, Khuông Vịnh Mai thầm thấy may, chỉ cần con gái không yêu sớm thì không đáng lo nữa rồi:

- Dì không muốn Diệp Tử yêu sớm, dù sao nó còn nhỏ lắm, đơn thuần ngốc nghếch, không được chững chạc như hai đứa để ý thức được mình đang làm gì. Hai đứa không phải là con dì, song mong hai đứa ở trước mặt Diệp Tử không … thể hiện tình cảm quá nhiều, làm đối tượng tích cực cho nó.. Hai đứa không muốn người lớn biết, vậy dì cũng không nói, song hai đứa giúp dì trông chừng Diệp Tử, hai đứa càng không được làm hư Diệp Tử.

- Dạ.

Tần An và Tôn Tôn lí nhí gật đầu, nói thế nào cũng có chút chột dạ:

Tần An từng nói với Tôn Tôn, y là Tần An không phải cầm thú, nhưng chuyện y đang làm bây giờ hoàn toàn không giống một người bình thường có thể làm ra.

Diệp Tử mà biết y và Tôn Tôn thực sự là một đôi đã không có sự tin tưởng đó, trước mặt cô gái tin tưởng mình nhất, nắm tay cô gái khác, làm người mình yêu tin rằng chuyện không phải như thế, sự thực lại chính là như thế.

Không phải là con của mình, cho dù là trưởng bối quan tâm, cũng không tiện nói quá nhiều, Khuông Vịnh Mai dặn dò Tần An và Tôn Tôn vài câu, đi ra mở cửa, không ngờ Diệp Trúc Lan loạng choạng suýt ngã vào lòng.

- Mẹ...

Diệp Trúc Lan đỏ mặt, nghe trộm bị người ta bắt được tất nhiên có sắc mặt này, nhưng Diệp Trúc Lan không phải vì thế mà đỏ mặt:

- Không nói cho mẹ biết trước, để mẹ lo lắng.

Khuông Vịnh Mai giáo huấn con gái, bỏ được một tâm sự, ngữ khí không nặng nề nữa:

- Tại mẹ cứ lo lắng linh tinh.

Diệp Trúc Lan trong lòng không thoải mái, phụng phịu trách lại một câu:

Khuông Vịnh Mai cũng thấy mình đã quá lo, con lớn rồi, đáng lẽ mình nên tin tưởng hơn mới đúng, làm cha mẹ, dễ lo lắng, cũng dễ tin tưởng.

- Mẹ đi rửa mặt, lát nữa nói chuyện.

Khuông Vịnh Mai thấy ba đứa nhỏ thế nào cũng có chuyện muốn nói với nhau, chủ động để không gian riêng cho cả ba:

Cửa đóng lại.

Tần An và Tôn Tôn nhìn nhau, cảm giác tim vọt lên tới tận cổ, gọi là kế hoạch, ai cũng rõ đó là sự thực.

Diệp Trúc Lan bước đi rất chậm, ủy khuất tới gần Tần An, Tần An giang tay ra, cô ôm chặt lấy hông, bộ dạng bất kể thế nào cũng không buông ra.

- Mình nghe thấy hết rồi.

Tần An không nói gì, chỉ vỗ vỗ lưng cô, vuốt ve tóc cô.

- Tôn Tôn, bạn đóng kịch cũng thật là giỏi đấy, mẹ mình hoàn toàn không nghi ngờ gì hết.

Diệp Trúc Lan ủy khuất vô cùng, rõ ràng là bạn trai của mình, bây giờ lại phải coi là bạn trai người khác, dù là đóng kịch, cũng không cam tâm.

- Diệp Trúc Lan, mình có ý tốt giúp bạn, bạn tưởng mình thích thế lắm à, vừa rồi trước mặt mẹ bạn, mình xấu hổ chết đi được.

Tôn Tôn nửa thật nửa giả tức giận, mặc dù cô và Tần An có lỗi với Diệp Trúc Lan, nhưng chuyện vừa rồi cô hoàn toàn không có ý lợi dụng tình thế, hơn nữa Diệp Trúc Lan lại không giận Tần An mà đi giận mình, cô cũng không vui, cô coi Diệp Trúc Lan là người bạn tốt nhất:

- Đừng!

Diệp Trúc Lan vội buông Tần An ra, giữ lấy Tôn Tôn đang định đi ra ngoài:

- Tôn Tôn, mình biết bạn tốt với mình, chỉ là trong lòng không vui...

- Mình thì vui lắm chắc.

Lúc Diệp Trúc Lan hờn dỗi thì Tần An luôn nhường nhịn chiều theo, Tôn Tôn không làm thế, cô biết phải đối phó với cô bạn mình ra sao, chuyện này sớm dẹp loạn thì ba người họ mới bình thường được:

- Nếu hai bọn mình đổi vị trí cho nhau, bạn có vì mình mà nhận là bạn gái của đứa con trai khác không?

- Tần An không cho đâu.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch