Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 760: Chuyện xấu hóa chuyện tốt. (2)

Chương 760: Chuyện xấu hóa chuyện tốt. (2)


Diệp Trúc Lan trả lời rất giảo hoạt:

- Chuyện không liên quan tới Tần An, bỏ cậu ta ra, mình hỏi bạn, lấy ví dụ Dương Minh ngồi trước bọn mình đi, bạn có chịu để cậu ta nắm tay rồi nói với cha mẹ mình thế không?

- Tôn Tôn, mình biết sai rồi mà.

Diệp Trúc Lan hiểu ý, tại mình thiên vị Tần An mà quên Tôn Tôn:

Tôn Tôn hừ một tiếng quay đầu đi.

Diệp Trúc Lan kéo tay Tôn Tôn:

- Đừng giận, mình biết sai rồi.

- Hừm, mình không giận nữa, có điều sau này không cho phép giận mình, nếu muốn trách thì chỉ có thể trách bạn nằm mơ nói linh tinh gây ra chuyện hôm nay.

Tôn Tôn trừng mắt với Tần An, nói rất có ý đồ, tên đó làm mình người xấu như thế này:

Khi Khuông Vịnh Mai về tới phòng khách thì ba người Tần An cũng ngồi chờ rồi, bà tới đây là để mừng sinh nhật con gái, cũng là vì làm rõ chuyện con gái yêu sớm, giờ hóa ra là hiểu lầm, lại phá hỏng kế hoạch của ba đứa bé, có hơi chút ngại ngùng.

Vốn đang định dẫn Diệp Trúc Lan đi công viên chơi, sau đó mua vài bộ quàn áo an ủi thì Tần An chủ động nói:

- Dì Khuông, hay dì cùng bọn cháu lên tỉnh thành, sau đó tổ chức sinh nhật cho Diệp Tử.

Khuông Vịnh Mai có chút động lòng, chỉ là lên tỉnh thành? Chuyện ăn rồi ở, rồi mua quà nữa, tốn rất nhiều tiền, ở nhà thân thích cũng không được, vì đâu chỉ có hai mẹ con mình, không thể dẫn cả con nhà người ta tới, làm thế không tốt. Thuê khách sạn không phù hợp với nguyên tắc tiết kiệm của Khuông Vịnh Mai. Mặc dù thường xuyên cùng chồng và con gái đi du lịch, nhưng mà là do có nhà nước bao, nếu tự bỏ tiền Khuông Vịnh Mai không chịu, vì thế mà hay cãi nhau với chồng vì tội tiêu pha phung phí.

- Dì Khuông, cháu có một căn phòng khách sạn bao trường kỳ ở tỉnh thành, ba phòng ngủ, có thể ở thoải mái. Ban ngày cháu đi thi, chú Vương đưa mọi người đi chơi, buổi tối cùng ngắm cảnh đêm.

Tần An tích cực nói, Diệp Trúc Lan không ít lần kể chuyện cha mẹ mình đi du lịch cãi nhau ra sao, thế nên cũng đoán được Khuông Vịnh Mai lo lắng gì:

- Chiều chủ nhật chúng ta có thể về sớm, chú Vương sẽ đưa dì về trấn Thanh Sơn.

Ở chính là vấn đề lớn nhất được giải quyết, Khuông Vịnh Mai còn gì lo nữa, những mà cũng ngại thấy người ta nói có chỗ ở có xe là đồng ý ngay:

- Phòng khách sạn gì mà lại có tận ba phòng ngủ?

- Đó là khách sạn Giang Tâm, vốn là phòng giành cho nội bộ, không kinh doanh nên cũng không khác gì nhà ở, rất đầy đủ sạch sẽ, Tết vừa rồi cháu và Tần An lên tỉnh thành có việc cũng ở đó, khách sạn rất sạch sẽ an ninh.

Tôn Tôn giải thích, thấy Diệp Trúc Lan lại trề môi ra thì có chút buồn cười, cô không phải khoe có chỗ mình và Tần An tới mà Diệp Trúc Lan chưa tới, chỉ là biểu hiện quan hệ với Tần An thân mật một chút thôi, dù sao trong mắt Khuông Vịnh Mai, cô và Tần An là một đôi rồi:

- Đi mà mẹ, con muốn đi.

Diệp Trúc Lan kéo tay mẹ lắc liên hồi:

- Được, được rồi, thì đi, con đừng lắc nữa, xương bị con lắc muốn rời ra rồi.

Khuông Vịnh Mai làm ra vẻ không chịu được con gái nài nỉ, lòng thầm thất kinh, không ngờ là khách sạn Giang Tâm, bà sớm nghe nói tới rồi, Tết cả nhà đi du lịch, vợ cục trưởng cứ khoe suốt, cứ như ngủ ở đó một đêm thì thoát thai hoán cốt cao hơn người một bậc vậy:

Không ai nghĩ vốn là chuyện xấu lại kết thúc thế này, Diệp Trúc Lan nhảy cẫng reo hò như trẻ con:

- Đi thôi, chúng ta đi thôi.

Khuông Vịnh Mai nhìn bộ dạng này của con gái càng tin mình quá lo rồi, như Tần An với Tôn Tôn thế kia mới giống đứa trẻ yêu sớm, ăn nói cư xử rất người lớn, chứ con mình phải đợi vài năm nữa.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch