Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 762: Tối nay ngủ thế nào. (2)

Chương 762: Tối nay ngủ thế nào. (2)


Khuông Vịnh Mai thầm nhủ, sao phòng xa xỉ thế lại thiết kế nhà vệ sinh trong phòng, chắc vốn không phải làm ra để tiếp khách:

- Buổi tối cháu phải học tập, dùng cái phòng nhỏ có máy vi tính là được, thuận tiện tra tài liệu.

Tần An suy nghĩ một lúc rồi hỏi ý kiến:

- Hay là thế này ạ, dì Khuông và dì Trọng là trưởng bối ngủ ở phòng ngủ chính? Dù thế nào không thể để Tôn Tôn và Diệp Tử ngủ ở phòng chính được, hai dì thấy sao ạ.

- Tần An cũng có lý, bọn dì có tuổi rồi, không muốn đi lại nhiều, tối hai người làm mẹ tâm sự với nhau cũng tốt.

Trọng Hoài Ngọc không khách khí với Tần An:

Chuyện quyết định như thế, Diệp Trúc Lan vui lắm, tối có cơ hội lẻn sang chơi, hoặc để Tần An sang phòng mình, Tôn Tôn chỉ là trở ngại nhỏ thôi, cùng lắm bị mắng một câu không biết xấu hổ, cô bị Tôn Tôn nói nhiều rồi.

Tần An lấy di động ra, tìm số di dộng của giám đốc Triệu xinh đẹp kia, hí hoáy gửi liền mầy tin nhắn dài.

Nữ giám đốc đó tên Triệu Hoàng Dung, tên rất dễ nhớ, vì người ta liên tưởng tới Triệu Mẫn và Hoàng Dung, cả hai đều có chồng võ công cực cao, đáng tiếc Trương Vô Kỵ thì nhu nhược thiếu quyết đoán, Quách Tĩnh thì lại một lòng vì nước vì dân, nếu không có hai nữ tử đó, bọn họ sẽ thành loạn thế kiêu hùng.

Triệu Hoàng Dung không bằng hai kỳ nữ tử đó, nhưng làm quản lý khách sạn thì đủ rồi, nhận được tin nhắn của Tần An vừa lẩm bẩm yêu cầu thật quái dị vẫn sai người đi làm.

Khi đoàn người Tần An tới xe thì Triệu Hoàng Dung cùng hai nhân viên mang hành lý và hai tiếp tân đứng trước cửa chờ đợi.

Nhìn thế trận này Khuông Vịnh Mai rất không quen, chỉ là thấy xung quanh toàn nhân vật ăn mặc sang trọng hoặc cô gái trẻ xinh đẹp cố áp sự hâm mộ đánh giá bọn họ, cảm giác rất thỏa mãn, đợi khi nào gặp người đơn vị chồng, nhất định phải khoe một phen, đáng tiếc lại không mang theo máy ảnh du lịch.

Triệu Hoàng Dung dẫn họ lên phòng, hỏi có cần quản gia và phục vụ không, Tần An từ chối mới lui ra.

Tần An lấy thẻ định mở cửa nhưng Diệp Trúc Lan cướp lấy:

- Để mình mở.

- Như trẻ con ấy.

Khuông Vịnh Mai mắng, khi cửa mở ra liền chấn động, hiểu vì sao Tôn Tôn gọi đây là phòng tổng thống, phòng khách còn rộng hơn cả nhà người ta, một mặt tường hoàn toàn bằng kính bên ngoài là cảnh sông nước, thấy được đê sông xanh ngắt, nhìn xa chút là khu nhà cao tầng phồn hoa của thành phố. Một chiếc ghế sô pha cực lớn đối diện với bức tường, để sẵn một chai rượu vang trên bàn trà, ngồi uống rượu vang thưởng thức phong cảnh này còn sợ gì lên cao cô độc? Vốn ngày đêm mong chồng được vào cái văn phòng tầng 12 của cục trưởng cục điện lực, giờ so ra nó bằng phòng vệ sinh của người ta là giỏi lắm rồi.

Tranh thủ mọi người tham quan phòng, Tần An xếp hành lý vào phòng nhỏ, chỗ vốn là cánh cửa phòng vệ sinh, bây giờ treo một bức bích họa khớp với mặt tường còn lại, chẳng nhìn ra vấn đề.

- Lạ thật đấy, nhìn căn phòng này ở ngoài thì rộng mà vào trong lại có vẻ nhỏ hơn?

Ở phòng khách có tiếng thắc mắc của Diệp Trúc Lan:

Cái cô ngốc này sao thông minh không đúng lúc thế làm gì chứ, Tần An đi ra lén lút đánh mông Diệp Trúc Lan một cái, Diệp Trúc Lan làm vẻ mặt rất ủy khuất lè lưỡi.

- Cậu giở cái trò gì thế?

Tôn Tôn đã phát hiện gian vệ sinh bị bít rồi, khoanh tay chất vấn:

- Hôm nay ai sang phòng mình chơi trò lưu manh, hay ba chúng ta cùng chơi?

Tần An xoa xoa tay:

- Đồ mặt dày, mẹ bọn mình ở ngay bên đấy, cậu dám giở trò là xong đời, mình sẽ khóa cửa phòng.

Tôn Tôn kéo Diệp Trúc Lan về phòng, không nói thêm, với Tần An là phải cứng rắn, nếu không y chẳng biết điểm dừng:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch