Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 763: Quyết không thi vào Đh công nghiệp. (1)

Chương 763: Quyết không thi vào Đh công nghiệp. (1)



Khuông Vịnh Mai và Trọng Hoài Ngọc vào phòng ngủ chính, tham quan gian vệ sinh, nhìn cái bồn tắm cực lớn màu ngà voi là đã muốn tắm, chỉ là cái hệ thống điều khiển nước có vẻ phức tạp.

- Chẳng lẽ tắm còn cần người phục vụ? Nếu không ai đang tắm còn chạy ra điều chỉnh nóng lạnh nữa.

Khuông Vịnh Mai bật thử nước rồi nhíu mày:

- Thì cô giám đốc Triệu kia có hỏi Tần An có cần quản gia và giúp việc không còn gì, đây hẳn là nơi dùng cho tình lữ nghỉ dưỡng, cho nên chú trọng phòng ngủ chính.

Trọng Hoài Ngọc kéo rèm cửa sổ, ở đây cũng có thể ngắm cảnh sông, còn có một cái lầu gác ngắm cảnh, cầu thang xoắn ốc đi lên trên, ngồi ở đó cảm thụ gió sông lồng lộng tha hồ thoải mái:

- May nhờ Tần An, nếu không chúng ta cả đời chẳng được ở trong phòng thế này.

- Tần gia chiều con quá.

Khuông Vịnh Mai lắc đầu, bà vẫn sống ở trấn Thanh Sơn tất nhiên biết giờ nói nửa trấn dựa vào Tần gia kiếm cơm không quá lời, ai ai cũng suy đoán Tần gia có bao tiền, lên tới đây mới biết, người trong trấn dù đoán con số lớn nhất thì vẫn ít hơn thực tế:

Trọng Hoài Ngọc mỉm cười, bà biết nhiều hơn, như chuyện y có cả tạp chí truyện tranh hay có cổ phần nhà máy Thanh Sơn, đó đâu đơn giản chỉ là đứa bé được chiều chuộng.

- Cũng không biết tương lai khuê nữ nhà nào được gả vào Tần gia đây, tha hồ hưởng phúc, vừa vào nhà đã là mợ chủ, vươn tay ra có cơm, mở miệng có nước.

Khuông Vịnh Mai có ý ám chỉ, khuê nữ ở đây tất nhiên là Tôn Tôn, nhưng bây giờ chỉ là hai đứa bé yêu sớm thôi, tương lai ai nói chắc, cũng chẳng thể gửi hi vọng vào chuyện này, càng không thấy con gái từ chối Tần An là sai, tư tưởng yêu sớm ảnh hưởng tới học tập đã thâm căn cố đế, huống hồ tình cảm thiếu nam thiếu nữ là thứ không chắc chắn. Thông thường gia đình trung lưu là dễ thỏa mãn nhất, bọn họ càng coi trọng tài hoa và học tập của con cái hơn là nịnh bợ lấy lòng người khác.

- Nói tới mợ chủ của Tần gia phải là chị dâu của Tần An, quản lý Hội sở thương vụ Lạc Thần, đầu tư mấy chục triệu, nghe đã sợ chết người.

Trọng Hoài Ngọc nói thế nhưng sắc mặt bình đạm:

- Lý Thục Nguyệt à, tôi không biết chuyện đấy, thật không ngờ, chị Trọng, quả nhiên không phải người ngoài nhé.

Khuông Vịnh Mai nửa đùa nửa thật nói:

- Chị nói gì thế, cũng nhìn ra gì rồi à?

Trọng Hoài Ngọc mỉm cười:

- Chị cũng biết à? Chị cứ kệ chúng sao?

- Bọn chúng ở bên nhau sớm chiều, cùng chơi, cùng học, làm gì có chuyện không có tí thiện cảm nào? Khi chúng hẹn nhau cùng vào cao trung là tôi nhìn ra rồi, đừng nói Tôn Tôn, cả Diệp Tử nhà chị quá nửa cũng có thiện cảm với Tần An đấy.

Trọng Hoài Ngọc chứng kiến ba người Tần An ở bên nhau nhiều hơn Khuông Vịnh Mai, sao không rõ:

- Lần này tôi tới đây cũng vì chuyện ấy, hỏi rõ rồi, Tần An bày tỏ với Diệp Tử, nhưng Diệp Tử từ chối, sau đó con bé tác hợp cho Tôn Tôn.

Người ta đã nhìn ra, Khuông Vịnh Mai không cần giữ bí mật nữa:

- Còn có chuyện này à?

Trọng Hoài Ngọc ngạc nhiên lắm, Diệp Trúc Lan có tâm tư đó sao? Cô bé ấy đơn giản qua loa, chẳng quản việc gì mà:

- Tôi ép lắm chúng nó mới phải khai ra đấy, hai đứa nó còn nắm tay nhau xin tôi đừng nói với chị.

Khuông Vịnh Mai không nhịn được cười:

- Đều sợ chết khiếp.

Trọng Hoài Ngọc và Tôn Ngạn Thanh bình thường không quản Tôn Tôn, nhưng không có nghĩa là bỏ mặc, nếu chỉ là có tình cảm với nhau đã đành, bọn chúng xác lập thành một đôi rồi thì là vấn đề hoàn toàn khác, không thể cứ bỏ qua được.

- Chị không sao chứ?

Khuông Vịnh Mai tự trách, mình nói chuyện không lựa lúc, Tần An sắp thi, con gái sinh nhật, đáng lẽ nên vui vẻ chơi đùa rồi về nói sau mới đúng, nhưng mà không quản được cái mồm:

- Không sao, có chuyện gì được chứ, chúng nó vẫn dưới vành mắt chúng ta mà, không có chuyện gì đâu.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch