Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 787: Số điện thoại không tên. (2) (1)

Chương 787: Số điện thoại không tên. (2) (1)



- Mẹ, mẹ nói cái gì vậy, nếu mẹ muốn sau này con cũng ngày ngày bóp vai cho mẹ.

Tôn Tôn đương nhiên hiểu ý tứ của câu này, hơi đỏ mặt, cảm giác hôm nay ánh mắt mẹ nhìn mình hơi lạ.

- Con và Tần An định thế nào?

Trọng Hoài Ngọc quay đầu nhìn con gái, tuy gò mà vẫn còn có chút non nớt của thiếu nữ, nhưng ánh mắt thần thái đã có phong vận thành thục, thấp thoáng có dáng vẻ mình năm xưa, vóc người cũng không kém mình nữa, thực sự là lớn rồi:

- Định... Định cái gì ạ?

- Các con còn nhỏ lắm, nhất là Tần An còn ít hơn con một tuổi, chuyện này tạm không nói nữa. Vậy mẹ hỏi con, con có tin Tần An không?

Trọng Hoài Ngọc đoán chừng con gái không tiện trả lời minh:

Tôn Tôn gật đầu, sau đó mới nhớ Tần An là tên xấu xa, tin tưởng cậu ta có mà bằng mình cược hết vào, cậu ta lừa con gái rất giỏi, nhưng nếu là chàng trai đáng để cô gái yêu không, Tôn Tôn sẽ gật mạnh đầu.

- Mẹ tin ánh mắt của con, tuy có câu người ngoài cuộc thường sáng suốt, nhưng hạnh phúc của mình chỉ mình biết, người khác sao hiểu được? Người ngoài không có tư cách chỉ điểm hạnh phúc cho con.

Trọng Hoài Ngọc ra hiệu Tôn Tôn dừng tay, ngồi dậy nắm tay con gái:

- Mẹ, chẳng lẽ mẹ nghĩ con và Tần An...

Tôn Tôn không dám nhìn mẹ, tuy biết mẹ mình công cấm kỵ vấn đề này như mẹ Diệp Trúc Lan, nhưng mẹ biết rồi, vẫn rất xáu hổ, hai tay xoắn vào nhau, khẩn trương vô cùng:

- Cha mẹ con đâu mù, một đứa con trai suốt ngày chạy tới nhà, con gái mẹ thì thấy người ta tới là mặt mày tươi tỉnh, còn vui hơn cả mỗi lần cha con đi xa về. Đừng nói với mẹ con và Tần An vẫn là học sinh tiểu học nắm tay nhau làm bài tập đấy.

- Mẹ.. Con tươi tỉnh bao giờ?

Xưa nay cha mẹ cứ nửa đùa nửa thật trêu cô và Tần An, Tôn Tôn ít nhiều hiểu thái độ của cha mẹ, có chút thấp thỏm:

- Được rồi, cha mẹ không phản đối con và Tần An yêu nhau.

Trọng Hoài Ngọc không trêu con gái nữa:

- Thật ạ?

Tôn Tôn ngồi thẳng lên, mở to mắt nhìn mẹ:

- Còn nói là không tươi tỉnh nữa đi, hoa mới tưới cũng không tươi thế này.

- Đâu có ạ...

Tôn Tôn sờ di dộng trong túi, chỉ muốn báo tin cho Tần An ngay, điều này có nghĩa mình có thể giống nữ chính trong tiểu thuyết, quang minh chính đại yêu đương mà không lo lắng gì nữa rồi, có thể nắm tay thân mật, đó là điều Tôn Tôn kỳ vọng nhất:

- Con và Tần An đã xác lập quan hệ, cha mẹ không phản đối hai đứa qua lại, không can thiệp, song có vài kiến nghị, con nên nghe. Tuy nói khi yêu đương, vui vẻ hay thương tâm đều là một phần không thể thiếu, nhưng làm cha mẹ, ai cũng hi vọng con mình được vui vẻ nhiều hơn.

Trọng Hoài Ngọc hơi do dự, song con gái rất dễ xấu hổ, không hi vọng chủ động đi hỏi mình, đành phải nói thẳng:

- Con có biết vấn đề kỳ an toàn không?

Phừng một cái, như củi khô bị chăm lửa, toàn thân Tôn Tôn nóng bừng, cô và Diệp Trúc Lan cùng xem (Kim chỉ nam cho vợ chồng mới cưới), nên có biết một chút, nhưng lúc này không dám nói là biết:

- Mẹ...

- Nói chuyện với mẹ thì có gì mà phải xấu hổ, mẹ là người trải qua rồi, con trai ấy, dù bình thường có vẻ chững chạc hiểu chuyện đến mấy, nhưng rốt cuộc vẫn không thể kiểm soát bản thân, vì thế con gái phải biết bảo vệ minh...

- Mẹ... Mẹ, con và Tần An còn chưa tới mức đó, mẹ không cần lo làm bà ngoại sớm đâu.

Tôn Tôn xấu hổ vô cùng, chuyện này thực quá mức chịu đựng của cô:

- Mẹ, chúng ta đi thôi, Diệp Tử chắc chắn đợi sốt ruột rồi đấy, bạn ấy chỉ có một mình với dì Khuông, chắc chắn buồn chán chết rồi.

Nói xong đứng dậy mở cửa chạy mất.

Trọng Hoài Ngọc dạy con gái là một loại thái độ sinh hoạt vợ chồng, bà không thấy có gì không thỏa đáng, song loại chuyện này chỉ cần nhắc tới là dừng, nói cụ thể quá thành hoang đường rồi, bà biết nắm chừng mực.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch