Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 788: Số điện thoại không tên. (2) (2)

Chương 788: Số điện thoại không tên. (2) (2)


Tần An không biết gì cả, mang theo tâm tìm tốt đẹp tham gia cuộc thi, cảm thấy hôm nay bất kể là phần thi lý thuyết hay thực hành đều phát huy hết sức hoàn mỹ, tay viết bài như là được thần phù trợ, chính như Hoa Tiểu Hoa nói, mỗi nhà khoa học đều có đôi bàn tay như nghệ sĩ piano.

Thi xong rồi, cùng Hoa Tiểu Hoa thảo luận bài thi, khách sáo vài câu hẹn khi nào có thời gian tới trường cô tham quan sau đó tạm biệt, rất muốn ngay lập tức trở về báo tin cho mọi người, vừa mở di động ra thì thấy có tin nhắn.

" Gửi nhầm người à?"

Nội dung tin nhắn là một câu hỏi lại như thế, quả nhiên là số điện thoại đó đã có người dùng rồi, Tần An cười nhẹ đút di động vào túi, không định trả lời lại.

Nhưng vừa đi được vài bước thì toàn thân Tần An cứng đờ như bị điểm huyệt, vội vàng lấy di động ra nhìn lại, cẩn thận đếm từng số một, mười một số, số di dộng bây giờ chỉ có 10 số, khi nào tăng lên 11 số thì Tần An không nhớ, nhưng tuyệt đối không phải bây giờ, vì di động của y chỉ có mười số thôi mà.

Tần An nhìn số di động, lòng có chút hoang mang, mình tưởng tượng cái gì đây, giống như y nghĩ trước đó, cái số quen thuộc này quan trọng là ở biểu đạt người sử dụng nó, nếu không phải người đó, với y mà nói không khác gì số bình thường.

"Di động của anh có mười một số".

Do dự một chút, Tần An vẫn gửi tin nhắn đi, vì y lấy làm lạ sao lại có di dộng mười một số.

"Không phải mười một số thì chẳng lẽ là mười hai?"

Bên kia trả lời rất nhanh, nhưng lại là một câu như vậy, cứ như nghĩ Tần An không bình thường.

"Số di động chỉ có mười thôi."

"Này anh, tôi không biết vì sao anh lại biết số của tôi, nhưng tôi không có thời gian để đùa với anh, xin đừng gửi cho tôi những tin nhắn vớ vẩn nữa, cám ơn."

Tần An dụi mắt, mặt trời đã ngả về phía tay, song vẫn còn có chút chói mắt, cái ngữ khí này, cái thái độ nghiêm túc này, vô cùng quen thuộc, tay run lên bấm gọi.

"Số điện thoại quý khách vừa gọi không đúng, xin..."

Thế là sao? Tần An ngây ra đứng ở bên đường, cái điện thoại nặng trĩu buông xuống, hiển nhiên số di dộng này không hề tồn tại, ít nhất Trung Quốc vào năm 1997 không có số di dộng này, số di dộng của Tôn Tôn, Diệp Tử đều chỉ có mười số.

Vội vàng chạy tới cái bốt điện thoại bên đường bấm số, vẫn là thông báo số điện thoại không đúng.

Tần An hít sau một hơi, xem lại mấy tin nhắn, có thật, không phải do mình tưởng tượng ra.

"Trưa nay ăn gì thế?"

Không bao lâu liền có tin nhắn trả lời.

" Nếu anh không nói rõ ý đồ, tôi sẽ cho vào danh sách đen, hi vọng anh đừng dùng số điện thoại khác quấy nhiễu tôi, nếu không anh sẽ phải nói chuyện với luật sư của tôi đấy."

"Tôi chỉ muốn hỏi, hôm nay ngày bao nhiêu?"

"Ngày mười sáu"

Tin nhắn trả lời vô cùng đơn giản, đầu óc Tần An rối tung lên, làm vài động tác thể dục lấy lại bình tĩnh, sau đó tiếp tục gửi tin nhắn suy nghĩ kỹ càng, nhưng nhận thông báo, tin nhắn không thể gửi đi.

Tần An vội vàng gọi điện cho công ty điện thoại hỏi thăm, tổng đài trả lời hiện giờ Trung Quốc chỉ có di động mười số, có thể đủ cung cấp một tỷ số di động, không cần tăng thêm số, cám ơn đề xuất kiến nghị, nhưng bất kể hiện tại hay tương lai, đều không có di động mười một số.

Tần An chẳng có tâm tình đi đánh cược với họ vài năm nữa di động sẽ lên mười một số, chỉ biết ngẩn ra nhìn số di động chỉ tồn tại trong máy y, nhưng lại không tồn tại ngoài đời thực.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch