Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 904: Con dâu tới nhà chồng. (2)

Chương 904: Con dâu tới nhà chồng. (2)


- Chú chú...

Tần Thấm như con thỏ nhỏ rối rít chạy tới, giữa đường chợt thấy An Lạc mở to mắt, sau đó nhớ ra cái gì, đặt tay lên môi làm động tác bí mật, đắc ý lắm.

- An Lạc.

Lý Cầm kéo An Lạc tới trước mặt Tần Cử Đức trước tiên:

- Đây là ông nội.

- Cháu chào ông ạ, cháu là An Lạc, em gái chị An Thủy, chị ấy kể được ông dạy viết bút lông, nếu như được, cháu xin được ông chỉ dạy.

An Lạc lễ phép nhỏ nhẹ nói:

- Được, bây giờ trẻ con chịu học bút lông không có mấy nữa, Tần An cũng bỏ bê rồi, lần này nghỉ hè phải học lại, ông dạy cả hai đứa.

Tần Cử Đức vuốt râu cười, cô bé này có phong phạm đại gia khuê tú, rất hợp khẩu vị của ông:

- An Hứa Đồng có phúc, được hai cô con gái ngoan. Tới đây chơi cứ tự nhiên như ở nhà vậy, không cần ngại, thích đi đâu chơi thì bảo Tần An, nếu nó có chỗ nào không hiểu chuyện thì bảo ông.

- Cháu cám ơn ông ạ.

Lý Cầm lại lần lượt giới thiệu An Lạc cho mọi người, sau đó Tần An né tránh ánh mắt của cha mình, mang hành lý vào, trong đó có quà An Lạc chuẩn bị, tặng Tần Cử Đức là bức tranh họa thời Tống, những người khác đều có món quà chuẩn bị cầu kỳ.

Tần Hữu Lượng đặc biệt cao hứng vì An Lạc tặng Tần Viên ngọc bảo bình bồ tát đã được đại sư Phật gia khai quang, phù hộ khỏe mạnh bình an, đối với người từng tóc bạc tiễn người tóc xanh mà nói, chúc phúc con cháu khỏe mạnh bình an là quan trọng nhất.

Tôn Pháo cũng có quà, bất ngờ lắm, cô gái này có vẻ không dễ gần, nhưng cũng được đấy, hắn và Tần Tiểu Thiên nhận được truyện tranh của Mỹ, tuy toàn là tiếng Anh, nhưng không thành vấn đề. Lần trước được Đường Mị cho truyện tranh tiếng Anh rồi, bọn chúng về mày mò đọc, giờ tiếng Anh kha khá.

Không biết Đường Mị đại tỷ ra sao, lâu rồi không gặp, song vẫn thường gửi quà cho họ.

Tôn Pháo đẩy Tần Tiểu Thiên một cái:

- Ê tao thấy cô gái này có ý với Tần An đấy.

- Thì sao?

Tần Tiểu Thiên không thèm bận tâm:

- Chúng ta có nên thông báo cho Đường Mị đại tỷ không?

Tôn Pháo rất rất có nghĩa khí:

Tần Tiểu Thiên hiểu ra, vờ cái cằm nhẵn thín, làm ra vẻ trầm tư:

- Đợi xem đã.

Đi chào hỏi một vòng, tặng quà một vòng, An Lạc là khách, tất nhiên là ngồi xuống nói chuyện với người lớn, Tần Cử Đức quan sát, tuy vẫn còn trẻ con, không được như An Thủy, song ăn nói đâu vào đó, tiếp chuyện người lớn không hề rụt rè, đúng là gia giáo tốt. Ông chú trọng nhất cái này, lại nhìn đứa cháu gái Tần Manh, khe khẽ lắc đầu, Tần gia không tránh khỏi đi xuống.

- Chị, nhớ chị quá.

Tần An ôm vai Tần Manh cười hì hì, chị y tuyệt vọng rồi, hai năm qua không cao lên chút nào, làm y khải cúi hẳn người xuống mới ôm được vai:

- Ôm ôm cái gì, ghê chết đi được.

Tần Manh sởn hết gai ốc đẩy Tần An ra:

- Đừng nhìn An Lạc nữa, cô ấy trông vậy chứ không so được với chị đâu.

Tần An an ủi:

- Ai tin.

Tần Manh xì một tiếng, biết Tần An đỗ mình vui, nên tâm tình tốt lên:

- Em nói thật, chị xem An Lạc lép thế kia, có cưỡi ngựa cũng không đuổi kịp chị, chị không thấy hai thằng khốn kiếp Tiểu Thiên với Pháo Tử không có việc gì cứ sán tới bên chị à, chị nghĩ mắt chúng nó nhìn vào đâu.

Tần An làm vẻ rất bất bình:

- Hai đứa chúng mày muốn chết.

Tần Manh nhớ ra, hai thằng này gần đây cứ dính lấy mình, rất đáng nghi:

- Tần An, mày ngậm máu phun người.

Tôn Pháo tái mặt, không ngờ vừa gặp nhau bị Tần An chơi một vố:

Tần Manh nhận đây đây chính là biểu hiện chột dạ, bẻ ngay một cành trúc đuổi đánh hai thằng khốn kiếp, Tần An ngoạc mồm cười rất bất lương. Lúc nãy Tôn Pháo đứng gần Tần Manh hơn một chút, nếu như hắn động lòng với chị mình thì tốt quá, đỡ phải lo sau này bọn chúng vì một cô gái mà đánh lẫn nhau.

[







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch