Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 905: Thay đổi anh thành nam nhân tốt chỉ yêu vợ mình (1) (1)

Chương 905: Thay đổi anh thành nam nhân tốt chỉ yêu vợ mình (1) (1)



Mặt trời dần hạ xuống, cái nóng chẳng tiêu tan được là bao, trấn Thanh Sơn vào tháng bảy phải đợi gió đêm từ Đại Thanh Sơn thổi xuống, nhiệt độ mới giảm dần được.

An Lạc sau khi trò chuyện với mọi người được ông nội bảo Tần An dẫn đi cho quen với xung quanh, hai người thong thả tới bên sông Thanh Thủy.

Lúc này việc đồng áng trong ngày đều kết thúc, mọi người kéo ra sông tắm giặt, An Lạc hiểu nhiên là lần đầu tiên thấy cảnh tượng này, một đám nam nhân mình trần trùng trục ở bên sông tắm rửa cười đùa, buông lời chớt nhả trêu chọc các cô gái khác.

- Tần An, đâu ra cô gái xinh đẹp thế?

Có chàng trai nhận ra Tần An, mình trần đứng dưới sông hô lớn:

- Trên trời rơi xuống đấy.

Tần An lớn giọng đáp:

- Thế chẳng phải là thần tiên hạ phàm à?

- Ừ, hơn nữa không phải là loại dùng mặt tiếp đất đâu.

Cả đám nam nhân cười rộ lên, thoải mái nắm nhìn cô gái thanh nhã đáng yêu đó, An Lạc chưa bao giờ hưởng thụ kiểu trêu đùa có phần thô của làng quê, giận dỗi trừng mắt với Tần An rồi xoay người bỏ đi.

Tần An vẫy tay chào đám nam nhân rồi đi theo:

- Chúng ta lên thượng du tắm rửa đi, ở đó sạch sẽ hơn, mọi người ở đây thuận tiện gặt xong xuống sông tắm mát, không ai lên đó đâu.

- Chúng ta?

An Lạc không dám tin hỏi lại:

- Anh ra đầm mò cá, tất nhiên sẽ phải tắm rửa, em không tắm à?

- Em không mang đồ bơi.

An Lạc lắc đầu, mang cũng vô ích, làm gì có chỗ mà thay, hơn nữa con gái không thể tùy tiện tắm bên ngoài:

- Không sao, cái đầm đó có một cái thác nước nhỏ, sau thác nước là cái động giống như ở Hoa Quả Sơn ấy, rộng lắm, bên trong còn có ao nhỏ nữa, thi thoảng có các cô gái vào đó tắm, ở ngoài chẳng thấy gì cả.

Tần An tích cực cổ vũ:

- Em không dám.

An Lạc vẫn lắc đầu, một cô gái xuất thân như cô làm thế không thích hợp, huống hồ đang đi làm khách:

- Anh ở ngoài canh chừng cho.

Tần An vỗ ngực:

An Lạc lườm y một cái:

- Chính là đề phòng anh đấy, lần đầu gặp nhau đã dám hôn người ta, ai dám để anh canh bên ngoài.

Tần An rất thất vọng gục đầu xuống làm An Lạc che miệng cười khúc khích.

Tới đầm nước nhỏ, sông Thanh Thủy tới nơi này bị một tảng đá nguyên khối rất lớn chặn lại, nước sông lượn vòng đi qua, tới bên cái đầm nhỏ, nước chảy chậm hơn nhiều, để lại một cái đầm nước và một cái động Thủy Liêm.

Bốn xung quanh đầm nước cây cối um tùm, hết sức u tĩnh, chim chóc ríu rít, hoàn toàn chưa thấy chút dấu vết tác động của con người.

Cái thác nước rất nhỏ từ tảng đá lớn kia đổ xuống, chỉ cao gấp rưỡi một người trưởng thành, sau thác nước có động Thủy Liêm hay không thì nhìn bên ngoài không rõ, nếu có thật thì đúng là tắm ở bên trong sẽ không thể nhìn thấy.

- Em không tắm thật à?

Tần An chưa chịu từ bỏ:

An Lạc kiên định lắc đầu.

- Vậy thì đứng xem anh bắt cá.

Tần An bỏ túi nhỏ xuống, cởi giày quần áo, chỉ còn cái quần đùi, đứng bên đầm, vốc nước lên người cho cơ thể thích ứng trước:

An Lạc khoanh tay trước ngực, tủm tỉm cười nhìn Tần An như đứa con trai thích khoe khoang tỏ vẻ trước mặt con gái làm động tác khởi động khoa trước rồi nhảy ùm xuống nước.

Một lát sau Tần An lọ mò mang từ dưới nước lên con cá phải nửa cân:

- Anh bắt được cá rồi, cho vào giỏ đi, mai anh nấu canh cá diếc cho mà ăn, ngon cực.

- Con cá to quá.

An Lạc vui mừng reo lên:

- Bắt nữa đi, bắt dễ như thế, kiếm con to to đi bán là giàu rồi.

- Thứ này ở đây không đáng tiền đâu, bán ai mua? Người ta còn ra sông bắt con to hơn ném vào mặt ấy, nhưng mà ngon lắm, đợi đó, anh bắt tiếp.

Tần An nói xong lại chui xuống nước:

Cá cứ thi thoảng lại được ném lên, giãy đành đạch, An Lạc hưng phấn đuổi bắt, bất giác đá cả giày đi, chân đất dẫm trên bãi đá cuội âm ấm bên đầm, rất dễ chịu.

- Được nhiều chưa?

Tần An vuốt nước chảy ròng ròng trên mặt hỏi:

- À, chắc được vài cân rồi.

An Lạc xách cái giỏ lên cho Tần An nhìn, tiếc nuối nói:

- Thoát mất một con, em không giữ được, nó khỏe quá.

- Em nên đi tắm đi, nhìn em kìa, bẩn lắm rồi.

Tần An cười, đưa tay quệt cái vảy cá dính trên má cô:

- Anh cứ xúi em đi tắm, không phải là có ý đồ gì chứ hả?

An Lạc không trực tiếp nói y muốn nhìn trộm, chạy đi chạy lại một hồi, người dính nhớp mồ hôi, cũng hơi khó chịu:

- Anh không có mắt thần, ý đồ thì làm được gì chứ? Hơn nữa cũng không có gan, nếu hôm nay không được em nói đỡ, anh đã bị cha anh đánh cho một trận rồi.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch