Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 931: Một đôi oan gia. (1)

Chương 931: Một đôi oan gia. (1)



- Em xuống ngay đấy.

Lý Cầm ở trên lầu đáp lại, chỉ thấy giọng mà chẳng thấy người đâu:

- Sắp xong ván rồi.

Có giọng nói nhỏ hơn cằn nhằn, hàm hồ không nghe ra ai:

Tần An và An Thủy nhìn nhau, mình về đã đành đi, sao chị An Thủy tới mà mọi người còn như thế, khách tới nhà phải nhiệt tình chút, huống hồ mẹ luôn muốn làm thông gia với An gia cơ mà.

- Ta ở đây trông, mấy đứa còn không tin à? Không cho đứa nào đụng vào bài, vừa rồi Tiểu Thiên nhìn trộm bài của Lý Cầm nhé.

Không ngờ là giọng vang vang của ông nội:

Tần An ngoáy tai, đây là nhà mình đấy à? Mặc dù trong nhà thi thoảng cũng chơi bài, nhưng đã bao giờ say mê thế này đâu, huống hồ cả ông nội cũng tham gia, lần nào nhìn thấy đám con gái con dâu đánh bài đều lớn tiếng mắng mỏ cơ mà.

- Còn cần đợi gì nữa ạ, ván này ông nội ù rồi mà, mau mau tính tiền thôi.

Giọng An Lạc rất to rất rõ, không biết có phải cố ý nói cho người ta nghe không:

Tần An và An Thủy đi lên lầu, không biết nói gì nữa, đúng là đánh bài ăn tiền, ông nội có vẻ thắng to, trước mặt đặt xấp tiền lớn, mặc dù giá trị không cao, song ông có vẻ hưng phấn lắm.

- Ha ha ha, Tần An, An Thủy về đấy à, lại đây mà xem ông chém giết bốn phương này.

Tần Cử Đức giơ gậy gõ xuống đất, rất uy phong:

An Lạc ngồi bên cạnh ông nội mỉm cười đắc ý thách thức, chẳng nói cũng biết thời gian qua cô đã chiếm được tỉnh cảm của cả nhà, ngay cả ông nội cũng bị chinh phục rồi.

Lý Cầm, Tần Tiểu Thiên có vẻ thua rất nhiều, mặt mày khó coi, đứng dậy nhường chỗ cho Tần An và An Thủy.

- Nó chắc chắn đoán ra chị tới làm viện binh cho em rồi, nó đang dằn mặt chúng ta đấy.

An Thủy lễ phép chào hỏi một vòng, nhìn ánh mắt thách thức của em gái, hơi có ý đành bài lùi:

- Em lắm trò như thế cơ mà, gặp nó lại không làm gì được à?

- Cô ấy vừa xuất thế đã được truyền thừa công lực tuyệt thế, không phải cao thủ bình thường, em đâu dễ làm gì nổi. Chị biết Thần điêu hiệp lữ không? Cô ấy chính là Giác Viễn đại sư, một thân nội lực cao cường chấn động thiên hạ, còn em? Em tối đa là Lệnh Hồ Xung, tuy học được Độc cô cửu kiếm nhưng nội lực chẳng ra làm sao, chỉ biết gặp chiêu phá chiêu, dù đánh trúng cô ấy, cô ấy cũng ỷ vào nội lực cao cường, chẳng bị làm sao hết.

An Thủy chẳng hiểu Tần An nói linh tinh gì, chỉ chắc chắn một điều là y hết cách đối phó với An Lạc rồi, giỏi lắm cũng chỉ giữ thân được thôi.

- Chị, em muốn đổi chỗ với chị.

An Lạc đột nhiên yêu cầu:

- Còn chưa đánh hết một vòng, làm gì có chuyện đổi chỗ?

Tần An không đồng ý:

- Phải đổi.

An Lạc rõ ràng không định nói lý:

- Được rồi đổi cũng được.

An Thủy đứng dậy:

An Lạc đi sang ngồi xuống bên cạnh Tần An, khẽ mỉm cười.

An Thủy nhìn cảnh này khẽ lắc đầu, đúng như Tần An nói, em gái cô ở phương diện tình cảm vô cùng non nớt ương ngạnh, hiếu thắng như ở các phương diện khác, cái gì cũng muốn thắng, làm những việc thế này hoàn toàn không giúp ích gì cho An Lạc hết.

Hai người họ về khá muộn rồi, nên ván bài không kéo dài lâu, sau bữa cơm trời cũng tối, Đại Thanh Sơn nấp trong bóng đêm, trút xuống gió lạnh, thổi đi hơi nơi còn lưu lại trấn Thanh Sơn.

Người dân trong trấn có thói quen ăn cơm xong ra ngoài tản bộ, công trường của đại trạch viện Tần gia, ban ngày từ mười một giờ tới trước năm giờ trời quá nóng, căn bản không cách nào làm việc được, đến tối là lúc náo nhiệt nhất, thậm chí còn có người đeo thùng xốp trước ngực, đi qua đi lại rao bán kem.

Đai trạch viện Tần gia là nhà tư, nhà tư chiếm cứ diện tích lớn như thế không dễ dàng được phê duyệt, dù có được phê cũng tồn tại ẩn họa. Cũng may bây giờ internet chưa phát triển, nếu không người ta chụp ảnh đưa lên mạng, bị cư dân mạng bởi đủ các loại tâm thái thúc đẩy sẽ hùng hổ phản đối, Tần gia tuyệt đối không chịu được áp lực đó.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch