Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 932: Một đôi oan gia. (2)

Chương 932: Một đôi oan gia. (2)


- Tương lai nơi này còn cần một khu biệt thự nghỉ dưỡng hoặc là hội sở tư nhân với quy chế hội viên, nếu không cái mũ đại địa chủ thời đại mới chụp xuống thì không chịu nổi.

Tần An đã chuẩn bị hậu chiêu, đây không phải là thủ đoạn né chính sách hiếm hoi, chỉ là chi phí hơi cao, mười mấy năm sau người ta ngạc nhiên vì sao những khu nghỉ mát xây ở chỗ chẳng có mấy khách, không hề biết rằng phú hào Trung Quốc đã dùng cách này để chiếm lấy nơi phong cảnh đẹp nhất thành hậu hoa viên của mình:

- Nếu ở Mỹ thì dễ dàng hơn nhiều, nhưng ở Mỹ không cho phép xây dựng tùy tiện, nhiều nơi yêu cầu kiến trúc tư nhân cũng phải hài hòa thống nhất với phong cách kiến trúc đương địa. Từ màu sắc tới vật liệu xây dựng, quy cách bảo vệ môi trường, vườn hoa, bãi đỗ xe đều có quy định nghiêm ngặt. Nếu không thì như nhà chị, phải giữ khoảng cách nhất định với ngôi nhà gần nhất ở thị trấn.

An Thủy thực sự hứng thú với kiến trúc cổ Trung Quốc, lấy bản vẽ của Tần Hữu Lượng là bắt đầu đi xem xét khắp công trường, từ xa thấy An Lạc liền nói:

- Chị tự đi được rồi.

Rồi bước nhanh đi một mình.

- Chị ấy thật xinh đẹp, đúng không?

An Lạc nhìn theo bóng lưng An Thủy, thở dài:

- Sau này em cũng rất xinh đẹp mà, chỉ là khí chất khác chị ấy thôi.

Tần An cười, đại đa số các cô gái tới 16 tuổi phát triển chậm lại, y biết hai ngoại lệ là An Lạc và Diệp Trúc Lan phải tới mười tuổi mới có thay đổi mạnh mẽ:

- Sao cứ so em với chị ấy.

An Lạc không vui, Tần An quá thân thiết với chị mình làm cô không thích, đó là chị cô không phải chị Tần An:

- Chính em nói chị ấy xinh đẹp trước là bản thân đã có ý so sánh rồi, còn trách anh.

Tần An nắm tay cô đi theo con đường nhỏ:

An Lạc nhíu mày rút tay lại, chỉ để cho y nắm một ngón tay:

- Anh thật mặt dày, anh xem chú có dám nói nữ nhân khác xinh đẹp trước mặt dì không?

- Nếu em nói "anh xem cha có dám nói nữ nhân khác xinh đẹp trước mặt mẹ không?", thì anh sẽ nói là mình không dám, nhưng em lại gọi là chú dì.

Tần An trêu chọc, thừa biết trêu cô sẽ không có kết quả tốt, vẫn trêu, hai người bọn họ đúng là đôi oan gia:

- Em không mặt dày như anh, nếu em gọi như thế, phiền toái là anh. Đừng chọc em, nếu không em cho anh biết mặt.

An Lạc lành lạnh nói:

- Được, anh không dám nữa, biết em lợi hại rồi.

Tần An đưa tay véo chóp mũ cô:

- Em và Tôn Tôn, ai xinh đẹp hơn?

An Lạc dừng chân nhìn Tần An, xoay đầu y đi hướng khác:

- Không được nhìn em trả lời, đó là thủ đoạn của người nói dối giỏi, muốn người ta tin mình thôi.

- Tôn Tôn.

Không phải nhìn mắt An Lạc, áp lực của Tần An giảm đi nhiều:

- Em kém cô ta chỗ nào?

An Lạc dùng móng tay cấu lòng bàn tay Tần An, nếu y nói dối, cô không vui, nói thật đương nhiên càng không vui:

- Cả hai đều có cằm nhọn, cằm cô ấy còn nhọn hơn em, dùng lời của em là để cô ấy đi đóng phim thần tiên quỷ quái, không cần hóa trang, không cần dán đuôi người ta cũng biết cô ấy đóng hồ ly tinh. Còn em thì đóng Vương Mẫu nương nương, nhìn thấy Tôn Ngộ Không trộm đào là phái thiên binh thiên tướng đi bắt, bộ dạng nhất định bắt người phải nhận sai. Cằm em nhọn, làm người không hiểu em, nhìn khuôn mặt bình tĩnh của em, cho rằng em là người khắc bạc, vì thế Tôn Tôn xinh đẹp hơn em. Cô ấy cũng thường mặt lạnh, nhưng toát ra sự quyến rũ, còn em thiếu điều đeo biển, đừng chọc tôi, nếu không tôi cho người đánh.

Tần An cười lớn:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch