Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 984: Cô vợ nhỏ. (2)

Chương 984: Cô vợ nhỏ. (2)


Diệp Trúc Lan rất xấu hổ, sao tự nhiên lại nói câu, là tại Đường Mị nhắc tới:

Trong nắng sớm ôn hòa, dựa vào thành giường, có cô gái đưa canh nóng tới tận miệng, còn gì tuyệt vời hơn nữa, Tần An uống lưng lửng bụng, nói:

- Bạn cũng uống đi.

Cửa chỉ khép hờ bị mở ra, Lý Thục Nguyệt thò đầu vào hít một hơi:

- Hôm qua thấy Diệp Tử ở sau mẹ giảu môi rõ cao là chị biết rồi, chẳng trách Tần An thương em.

- Chị...

Diệp Trúc Lan mặt đỏ au lúng túng bỏ thìa canh xuống:

- Nhưng mà chưa ăn sáng đã húp nhiều canh không được, không thoải mái, để chị làm cho em bát mỳ thật ngon.

Lý Thục Nguyệt coi Diệp Trúc Lan như người nhà, đại khái cô bé này cả đời sẽ không rời khỏi Tần An:

- Cám ơn chị.

Diệp Trúc Lan xoa xoa bụng, cô đói rồi:

- Hâm mộ quá, con trai con gái yêu nhau, nhìn thôi đã thấy hay.

Tề Mi cười cũng đi theo Lý Thục Nguyệt ra ngoài, nhưng mà cô chỉ thấy Diệp Trúc Lan hay thôi, còn Tần An chẳng hay gì, rõ ràng là sói xám gặp được cừu non:

Diệp Trúc Lan không dám để mẹ mình biết sáng sớm đã chạy tới chỗ Tần An, ăn mỳ xong, bọc hũ mang về, cùng Lý Thục Nguyệt, Tề Mi, Tần Thấm cùng xuống lầu, những người khác đi chợ.

Bọn họ đi chưa lâu thì Tôn Tôn tới, thấy Tần An nhìn mình mừng rỡ thì không hiểu.

- Tôn Tôn, đỡ mình đi vệ sinh.

Tần An mặt nhăn nhó:

Tôn Tôn che miệng cười.

- Còn cười à, mình đái ra giường cho bạn giặt bây giờ.

- Không biết xấu hổ, lớn tướng rồi còn đái dầm, nhịn chút không nổi.

Tôn Tôn cần thận đỡ Tần An, để nửa người y dựa vào mình, có chút vất vả:

- Không phải, Diệp Tử mang canh tới.

Tần An mặt nhăn nhỏ, ngủ cả đêm, uống một cốc nước ấm, lại húp nửa hũ canh, có là tài thánh cũng không nhịn nổi, mọi người đi hết rồi, may mà Tôn Tôn tới kịp thời, nếu không thực sự có khả năng đái ra giường:

Tôn Tôn dìu Tần An vào nhà vệ sinh xong quay trở lại phòng của y, gấp chăn, vuốt phẳng đệm, cầm gối lên vỗ vỗ cho mềm vải cũng như đỡ mùi, đột nhiên thấy một con thuyền nhỏ gấp bằng giấy:

- Cậu gấp thuyền để dưới gối đấy à?

- Không, chắc là bài tập thủ công buổi của Tần Thấm đấy.

- Ừm...

Tôn Tôn nhìn thấy mấy dòng chữ trên đó, có vẻ không giống chữ trẻ con, vội vàng mở ra, vừa đọc một dòng đã tái mặt, bằng vào trực giác cô biết đây là lời của Đường Mị.

Càng đọc lòng càng rối loạn, liên tưởng đêm hôm đó Đường Mị uống say, cứ gọi cô là chồng, lại đọc những lời này, cảm giác Tần An và Đường Mị thực sự có quan hệ vợ chồng.

Tôn Tôn không tin, không thể có chuyện này được, Tần An và Đường Mị quen nhau đã được bao lâu đâu, khi đó mình và Diệp Tử luôn ở cùng cậu ấy, bọn họ có cực ít thời gian tiếp xúc với nhau để phát triển thành gì đó. Huống hồ mặc dù Tần An gặp con gái là mắt sáng lên, mồm mép ba hoa, song không phải là loại con trai gặp ai thích nấy.

Như thế làm gì có chuyện gì giữa Tần An và Đường Mị được, khả năng cao là ảo tưởng một phía của Đường Mị thôi, nhưng Đường Mị không giống bị thần kinh, vì sao lại tưởng tượng ra mấy chuyện này, cô ta thích Tần An tới điên rồi à, sau đó vì Tần An không để ý tới, nên biến thành hoang tưởng cho rằng Tần An làm mình thương tâm.

Chỉ có thể là như thế, nếu không chẳng cách nào lý giải được chuyện này một cách hợp tình hợp lý.

Tuy vậy vẫn có sự bất an kinh hãi lan đi trong lòng Tôn Tôn, dựa vào bức thư này, cô nhớ lại, cho dù Đường Mị bây giờ đã từ bỏ, nhưng trước kia Đường Mị cực kỳ tự tin, chế nhạo mình, gọi mình là tiểu tam, như giữa cô ta và Tần An thực sự có quan hệ vô cùng thân mật.

Hơn nữa, quan hệ của Tần An và Đường Mị cực kỳ quái dị, không thể gọi là tốt, nhưng rất không bình thường.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch