- Này, làm cái gì đấy, mình gọi mãi không trả lời.
Tần An từ trong nhà vệ sinh gọi lớn:
- Tôn Tôn.
- À không...
Tôn Tôn cuống lên, chỉ thấy thứ này không thể để cho Tần An xem, nắm trong tay mà không biết vứt đi đâu, thùng rác? Không, cậu ấy lục lên thì sao, Tần Thấm lục lên thì sao?
Lúc này Tôn Tôn chẳng có chút lý trí nào, chỉ lo Tần An nhìn thấy bức thư này sẽ đuổi theo Đường Mị mà bỏ mình và Diệp Trúc Lan, cô không hiểu vì sao sinh ra ý nghĩ hoang đường như thế, chỉ thấy sợ hãi và bất an.
- Tôn Tôn.
Tần An thấy có chuyện không bình thường rồi:
- Không có gì.
Tôn Tôn nhất thời rối lên, cho ngay vào mồm nuốt ực xuống, không thẹn là người học hát, làm chuyện này dễ hơn người thường nhiều:
Tần An cố nhịn đau tập tễnh lết ra khỏi nhà vệ sinh nhìn Tôn Tôn nôn khan:
- Bạn bị cảm à?
Tôn Tôn mặt đỏ bừng, chột dạ không dám nhìn Tần An, xua tay:
- Không sao, chỉ là muốn uống nước.
Tần An lạ lắm, phản ứng của Tôn Tôn không bình thường, làm gì có ai uống nước mà khó chịu như thế?
- Đừng nhìn mình.
Tôn Tôn đi tới dìu Tần An về giường, cô đã bao giờ làm loại chuyện xấu như thế, ngay cả bình thường nói dối cha mẹ cũng rất ít, chưa bao giờ dùng trí tuệ của mình dùng ở tình trường, đột nhiên làm cái chuyện cố tình phá hoại tình cảm của người ta, cực kỳ hổ thẹn không dám cả đối diện với bản thân:
Con gái có rất nhiều tâm sự kỳ lạ, nắng mưa thất thường, Tần An không truy hỏi tới cùng, y không định can dự vào mọi chuyện lớn nhỏ trong cuộc đời Tôn Tôn.
Cảm giác không phải nuốt tờ giấy, mà nuốt hòn than vào bụng, đi qua đi lại ở phòng khách, lát sau ba người Lý Thục Nguyệt về, nói vài câu rồi chạy mất.
- Hôm nay Tôn Tôn làm sao?
Lý Thục Nguyệt lấy làm lạ:
- Khẳng định là đã bệnh còn không thành thật, trêu ghẹo con gái nhà người ta, người ta da mặt mỏng chạy mất.
Tề Mi không keo kiệt suy đoán tới phương diện này:
Lý Thục Nguyệt không nghĩ thế, ba người Tần An thân thiết bị cô nhìn thấy không phải một hai lần, gì phải cuống cuồng bỏ chạy như thế.
Tôn Tôn về tới nhà, Trọng Hoài Ngọc thấy con gái lắc đầu:
- Mới sáng sớm đã chạy đi rồi, ài, nếu không đón Tần An sang đây cho con an tâm.
- Mẹ...
Chuyện này tất nhiên không thể rồi, cô và Tần An mới chỉ là bạn trai bạn gái, làm thế người ta nói gì, cơ mà thực sự muốn ngày ngày ở bên Tần An, nhất là bây giờ y bị thương, mình nên chăm sóc, nếu thế không phải giống vợ chồng rồi sao?
Nghĩ vậy áy náy giảm đi ít nhiếu, Tần An là của mình và Diệp Tử, Đường Mị muốn cướp, mình sẽ dốc sức bảo vệ. Cô không ngốc nghếch để cô gái khác có quan hệ ái muội với y, không liên quan tới tin hay không, nam nhân là phải bị nữ nhân nắm chặt trong tay, mẹ nói thế.
- Mẹ, vừa rồi... con làm một chuyện không đúng.
Tôn Tôn quyết định kể cho mẹ, nếu mẹ bảo mình không sai, cô sẽ dễ chịu hơn:
- Con có chuyện gì, cứ nói với mẹ.
Con gái yêu sớm, cha mẹ không lo sao được, không muốn con gái mình ở thế yếu, không muốn con gái bị thua thiệt, nhưng không muốn hai đứa bé còn ít tuổi, chưa chín chắn, vì va chạm nhỏ mà giận dỗi, Trọng Hoài Ngọc kéo Tôn Tôn tới bên cạnh, dùng giọng hiền từ bao dung nhất nói:
- Mẹ sẽ không trách con.
- Mẹ là tốt nhất.
Có mẹ ở bên, trái tim bất an của Tôn Tôn bình tĩnh lại, ôm chầm lấy cổ mẹ:
Con cái không biết làm nũng là nuối tiếc của cha mẹ, Tôn Tôn trước kia quá tự chủ tự lập, Trọng Hoài Ngọc lâu lắm mới có cảm giác làm mẹ như thế:
- Nói đi, có phải cãi nhau với Tần An không?
- Mẹ, mẹ đã gặp Đường Mị chưa?
Trọng Hoài Ngọc gật đầu, đó là cô gái Diệp Trúc Lan hâm mộ nhất, cứ hay về nhà nói, có thể tùy ý nghỉ học, bà không cho là cô gái xấu, song không có thiện cảm với người có bối cảnh và tâm tư phức tạp:
- Có liên quan gì sao?
- Dạ, con tìm thấy dưới gối của Tần An thư của Đường Mị, Tần An chưa xem, con sợ cậu ấy phát hiện.