Cao Thúy Lan trong cơn kinh hãi, chỉ lo tìm nơi an toàn để ẩn náu, nào ngờ lại chui vào lồng ngực Đường Tiểu Huyền. Nàng vội vàng vòng tay ôm lấy cổ Đường Tiểu Huyền, bộ ngực mềm mại dán chặt vào trước ngực hắn. Thân thể nàng khẽ giãy dụa, vụng trộm liếc nhìn Tôn Ngộ Không. Nàng cảm thấy lúc này có Đường Tiểu Huyền bảo vệ, bao nhiêu lo lắng trong lòng bấy lâu nay cuối cùng cũng được trút bỏ.
Trán Cao Thúy Lan tựa vào vai phải Đường Tiểu Huyền, hơi thở phả ra hương thơm, quấy nhiễu thần kinh vốn không mấy kiên định của hắn. Đường Tiểu Huyền đưa tay phải ra sau lưng Cao Thúy Lan, nhẹ nhàng ôm lấy thân thể nàng, bàn tay to trực tiếp nâng lên cặp mông tròn trịa, mềm mại của nàng.
Thân thể nữ nhân thơm tho, mềm mại, rốt cuộc Đường Tiểu Huyền cũng được ôm vào lòng sau khi đến thế giới Tây Du Ký này!
Hương thơm như lan như xạ hương liên tục xâm nhập chóp mũi Đường Tiểu Huyền, khiến hắn vô cùng thoải mái. Đường Tiểu Huyền hít sâu một hơi, bàn tay phải che chở cặp mông đầy đặn của Cao Thúy Lan, bản năng làm ra một động tác: Nhéo nhẹ.
- Ân hừ...
Đây là lần đầu tiên Cao Thúy Lan được một nam tử trưởng thành ôm vào lòng! Hơn nữa, nam tử này lại dám véo mông nàng... Hóa ra là một tên hòa thượng háo sắc! Nhưng Cao Thúy Lan lại cảm thấy toàn thân thư sướng khi bị hắn véo. Dường như có một dòng điện từ nơi đó lan tỏa khắp cơ thể nàng. Nàng cảm thấy toàn thân vô lực, mặc cho Đường Tiểu Huyền ôm ấp, không nhúc nhích. Ngay cả đôi mắt đẹp cũng khép hờ, toàn thân mềm nhũn, chỉ có hàng mi dài khẽ run rẩy.
- Thúy Lan cô nương, đừng sợ hãi. Đây là đồ đệ của ta, tên là Tôn Ngộ Không, chuyên trừ yêu diệt quái.
Đường Tiểu Huyền ngửi được hương nữ nhi quen thuộc, vòng tay ôm Cao Thúy Lan siết chặt hơn. Hắn dùng mặt cọ xát khuôn mặt mịn màng của nàng, lúc nói chuyện thiếu chút nữa cắn vào tai nàng.
- Nha... Ta... Ta rất sợ.
Cao Thúy Lan tìm được nơi nương tựa, giọng nói thanh thúy, dịu dàng có chút ngọt ngào. Trải qua mấy ngày lo lắng hãi hùng, đêm nay có lẽ nàng có thể an tâm nghỉ ngơi. Hơn nữa, được nghỉ ngơi trong vòng tay nam tử mà nàng vừa gặp đã yêu, thật là một chuyện thoải mái biết bao! Nàng thầm mong được ở trong vòng tay nam tử anh tuấn này lâu thêm chút nữa... Mỹ nữ yêu anh hùng, đó là đạo lý vĩnh hằng. Cứ như vậy, Cao Thúy Lan hận không thể trao thân cho Đường Tiểu Huyền ngay lập tức.
- Đừng sợ, chúng ta xuống lầu thôi.
Đường Tiểu Huyền vừa nói, tay phải lại nhéo nhẹ cặp mông lớn của Cao Thúy Lan, ngón tay men theo lớp quần áo bên ngoài, tìm kiếm khe mông nàng. Những động tác này Đường Tiểu Huyền đã quá quen thuộc, tuy đã lâu không luyện tập, nhưng vẫn có thể làm một cách thuần thục. Cao Thúy Lan thẹn thùng vô cùng. Hai chân vốn đã vô lực, nay lại càng thêm rã rời. Trước mặt người ngoài mà thân mật với Đường Tiểu Huyền như vậy, Cao Thúy Lan chỉ cảm thấy da mặt mình nóng bừng...
- Đúng vậy a, cô nương, ngươi theo sư phụ ta xuống lầu đi. Lão Tôn ta ở đây bắt yêu quái.
Tôn Ngộ Không đối với nữ nhân trắng như tuyết trong ngực sư phụ không chút hứng thú, ngược lại hắn hứng thú với yêu quái hơn. Hắn vung vẩy Kim Cô Bổng, ra hiệu Đường Tiểu Huyền xuống lầu.
- Hảo hảo, Ngộ Không, ngươi ở lại đây bắt yêu, sư phụ ta phụ trách bảo vệ Thúy Lan cô nương.
Lời Đường Tiểu Huyền nói thật đường hoàng, cũng thật vô sỉ. Thấy Cao Thúy Lan toàn thân vô lực, hắn dùng cánh tay cường tráng đã rèn luyện mấy năm trong kết giới thời gian, bế xốc thân thể mềm nhũn của Cao Thúy Lan, bước xuống cầu thang. Tôn Ngộ Không vẫn ở phía sau kêu:
- Sư phụ, đi thôi, đi thôi, yên tâm, chỉ cần yêu quái kia tối nay đến, lão Tôn ta nhất định bắt được hắn.
Đường Tiểu Huyền mừng thầm vì mình đã rèn luyện trên đường đi, nếu không đến lúc này ôm mỹ nữ, chẳng phải phải nhờ người khác giúp đỡ rồi sao? Hắn vận thần lực, ôm thân thể mềm mại của đại mỹ nữ nặng năm mươi mấy cân, bước xuống lầu, trong lòng thầm nghĩ: Yêu quái ah yêu quái, đêm nay ngươi đừng tới, để cho ta Đường Tiểu Huyền có thời gian siêu độ Cao Thúy Lan. Lúc Đường Tiểu Huyền xuống lầu, liền gặp Cao thái công đang muốn lên lầu.
- Ah?
Cao thái công trong đêm tối không nhìn rõ lắm, chứng kiến thân ảnh Đường Tiểu Huyền khác thường, bản năng lại càng hoảng sợ, cho rằng yêu quái lại đến! Nào biết Đường Tiểu Huyền đang ôm khuê nữ của hắn trong ngực. Dù sao thân ảnh này cùng thân ảnh một mình xuống lầu tự nhiên là hoàn toàn bất đồng, không đặc biệt chút ít mới là lạ.
- Thúy Lan cô nương ở trong ngực ta, thái công chớ sợ.
Đường Tiểu Huyền trấn định nói.
- Thúy Lan... Con thế nào rồi?
Cao thái công lo lắng cho tình huống của con gái, lắp bắp hỏi.
- Yên tâm đi, thái công, Thúy Lan cô nương chỉ là tạm thời bị kinh hãi.
Đường Tiểu Huyền vừa đi vừa trả lời, tay phải ôm cặp mông lớn của Cao Thúy Lan lại véo nhẹ.
Cao Thúy Lan lúc này chỉ có thể giả vờ hôn mê. Nói cách khác, nếu để cho phụ thân biết mình đang tỉnh táo mà bị một hòa thượng trẻ tuổi, anh tuấn ôm, vậy thì còn ra thể thống gì nữa? Nàng ra sức nhắm mắt lại, hàng mi dài ra sức run rẩy. Nàng vạn phần si mê tựa sát vào người Đường Tiểu Huyền, hơi thở nam tính của hắn thật mê người, khơi dậy những mong mỏi thầm kín trong tâm hồn thiếu nữ của Cao Thúy Lan. Khoảnh khắc này, đoạn đường ngắn ngủi này, nàng nguyện đi mãi không hết, vĩnh viễn được hắn ôm như vậy...
- Nha... Pháp sư, mau... Mau đến tiền viện đi.
Trong cơn hoảng loạn, Cao thái công đi đứng cũng nhanh nhẹn hơn, bước chân như gió, tay cầm đèn lồng, bước nhanh đi phía trước. Đường Tiểu Huyền lại không hề sốt ruột, mỹ nữ trong ngực, loại tư vị này, còn phải hưởng thụ thêm chút nữa a. Đợi đến ngày mai hắn không còn lý do ở lại Cao lão trang, thì cùng đại mỹ nữ này vô duyên rồi.
- Pháp sư đi mau ah, đừng để yêu quái đuổi theo tới.
Cao thái công bây giờ đối với Tôn Ngộ Không cũng đã không còn sợ hãi, nhưng đối với vị con rể xấu xí kia, thật sự là sợ hãi đến cực điểm. Con gái như hoa như ngọc của mình, bị một kẻ quái dị như vậy đạp hư, nghĩ đến thôi cũng cảm thấy trong lòng vô cùng khó chịu.
- Ai... Thái công, ngươi đừng đi nhanh như vậy, ta còn đang ôm người đó, nặng lắm ah.
Đường Tiểu Huyền rốt cuộc cũng tìm được lý do, cố ý thở hổn hển mấy ngụm khí thô, làm ra vẻ mệt mỏi. Mà Cao Thúy Lan trong ngực, mê say trong vòng tay hắn, hai cánh tay ngọc chỉ lo ôm chặt cổ Đường Tiểu Huyền, hận không thể hòa tan thân thể mình vào trong thân thể hắn.
- Ai nha, pháp sư, ngươi xem ta lão đầu tử này, lại quên pháp sư còn ôm tiểu nữ. Chúng ta đi chậm một chút a, ta thay pháp sư soi đường.
Cao thái công tự trách nói, nâng đèn lồng lên cao hơn một chút, cẩn thận chậm rãi bước đi phía trước.