Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tu Tiên, Ta Có Thể Xuyên Qua Thế Giới Khác

Chương 26: Ám sát (2)

Chương 26: Ám sát (2)
"

"À! Trong thành này ngược lại có một phần truyền thừa, mặc dù không so được với Kim Luân tự hay Ngũ Hành tông, nhưng hẳn là cũng không kém."

Ánh mắt Chu Cư sáng lên:

"Ở đâu?"

Thân Hổ đáp:

"Ngô gia. Tổ thượng của Ngô gia từng đứng hàng Cửu khanh hiển quý, lại còn xuất hiện đại tướng quân, cho nên bọn hắn có nắm giữ một môn truyền thừa."

Ngô gia sao?

Chu Cư nhíu mày. Ngô gia tuy đã xuống dốc so với mấy năm trước, nhưng dù sao nội tình vẫn thâm hậu, hiện nay vẫn có mấy vị tộc nhân đang làm quan trong triều. Đắc tội với Ngô gia cũng đồng nghĩa với việc phải đối mặt với sự trả thù của triều đình.

"Liệu có thể..."

"Đừng suy nghĩ nữa!"

Thân Hổ đương nhiên biết Chu Cư đang nghĩ gì, hắn lắc đầu nói:

"Năm đó ta từng đến nhà cầu xin được truyền thừa, nhưng Ngô gia căn bản không hé môi, bao nhiêu tiền cũng không đổi. Chu lão đệ ngược lại còn có chút hy vọng, lấy tuổi trẻ của ngươi mà đi ở rể Ngô gia, qua chừng mười hay hai mươi năm nữa có lẽ sẽ có cơ hội đấy. Ha ha ha..."

Nói xong, chính hắn lại bật cười ha hả. Chu Cư chỉ biết than nhẹ một tiếng.

Khi tiệc rượu kết thúc thì sắc trời đã tối hẳn. Thân Hổ nấc cụt vì say rượu bước ra khỏi tửu lâu, thấy Chu Cư sắp lên xe ngựa, hắn tiến lên một bước nói:

"Đêm đã khuya, Chu lão đệ trên đường đi hãy bảo trọng nhiều hơn."

Chu Cư ánh mắt khẽ động, hắn nhìn Thân Hổ rồi nhẹ nhàng gật đầu.

Tiếng bánh xe chuyển động lộc cộc trên mặt đất nện vững chắc, chậm rãi tiến về phía trước. Trong bóng đêm, gió biển thổi lồng lộng, Ngôn Tú Tâm đánh xe, Ngôn Cảnh Phúc và Lam Kỳ Thắng cưỡi ngựa đi theo hai bên tả hữu.

Khoảng cách từ tửu lâu về võ quán không xa, lại toàn là đường lớn, bình thường sẽ không gặp phải nguy hiểm gì. Thế nhưng ngoài ý muốn luôn luôn xảy ra.

Một tiếng rung động như dây cung vang lên, một tia ô quang xé toạc bóng tối, bắn thẳng về phía buồng xe.

"Coi chừng!"

"Tú Tâm mau tránh ra!"

Một tiếng rầm vang lên, Ngôn Tú Tâm vô ý thức nghiêng đầu né tránh, nàng chỉ thấy một mũi kình nỏ to bằng cánh tay trẻ con lướt sát qua má mình, cắm phập vào buồng xe phía sau. Lực lượng khổng lồ bộc phát khiến buồng xe làm bằng gỗ thật vỡ vụn tại chỗ.

"Chu công tử!"

Mấy người vô ý thức kinh hô, đến khi nhìn rõ tình hình mới thở phào nhẹ nhõm. Chu Cư đang đứng ở mép khung xe, nhíu mày nhìn mũi kình nỏ đang run rẩy bên cạnh, sắc mặt hắn âm trầm đến đáng sợ.

Kình nỏ! Hơn nữa còn là loại kình nỏ dùng để thủ thành! Loại vũ khí này nếu bắn trúng thân thể, dù là thể chất của hắn thì không chết cũng sẽ bị trọng thương ngay lập tức.

"Đi! Không đi đường lớn nữa, đi vào đường nhỏ."

Kình nỏ thủ thành tuy uy lực lớn nhưng lại khó liên phát nhanh chóng, hơn nữa chỉ có thể tìm kiếm mục tiêu ở chỗ cao, một khi bị vách tường ngăn trở sẽ mất đi tác dụng.

Ngôn Tú Tâm nhanh chóng hoàn hồn, nàng kéo mạnh dây cương, con ngựa hí lên một tiếng rồi kéo xe lao vào một con đường hẹp bên cạnh.

"Coi chừng! Phía trước có người!"

Lam Kỳ Thắng giục ngựa đuổi theo, giữa đường hắn rút ra trường đao tùy thân, nghênh tiếp mấy bóng người đang xông ra từ trong bóng tối.

"Các ngươi là ai?"

Lúc này Ngôn Cảnh Phúc cũng đã tỉnh rượu, lão rống to:

"Gux dám ở trong thành chặn đường giết người, trong mắt các ngươi còn có vương pháp nữa không?"

Trong bóng tối có kẻ hừ lạnh:

"Một năm có ít nhất hơn vạn lượng bạc tiền làm ăn, hạng võ quán nhỏ bé như các ngươi mà cũng muốn ăn sao? Lòng tham không đáy, tự mình tìm chết thì đừng trách người khác. Lên!"

Mấy chục đạo hàn mang giao thoa giữa không trung, phi tiêu, tiễn thủ, mai hoa châm và sắt uyên ương đồng loạt đánh tới.

"Cẩn thận!"

Chỉ trong thoáng chốc, xe đổ ngựa ngã, mấy người tuy tránh được ám khí nhưng cũng bị ép phải xuống ngựa, rơi vào vòng vây. Ngôn Cảnh Phúc đảo mắt nhìn qua, trong lòng thầm trầm xuống. Tổng cộng có bảy kẻ áo đen, và tất cả đều là người luyện võ.

"Tú Tâm, mau đưa Chu công tử rời khỏi đây!"

Ngôn Cảnh Phúc quát khẽ, tay lão vòng qua hông rút ra một thanh nhuyễn kiếm, thân hình nhảy lên lao về phía mấy kẻ đó.

Dây sắt kiếm pháp! Đây chính là võ nghệ truyền thừa của Ngôn gia, ngoài Thiết Tuyến Quyền dùng để dạy đệ tử mở quán, còn có môn kiếm pháp này tuyệt đối không truyền ra ngoài. Nhuyễn kiếm có thể cương có thể nhu, tương tự như Thiết Tuyến Quyền, nhưng nhờ vào sự sắc bén của binh khí mà lực sát thương tăng mạnh.

Trong bảy kẻ đó, một người cầm đôi đoản đao nghênh chiến, đao quang nhấp nháy liên tiếp chặt tới hơn mười chiêu trong hơi thở. Tiếng đao kiếm chạm nhau chan chát, tia lửa bắn tung tóe. Ngôn Cảnh Phúc sắc mặt đại biến, lão đã sử dụng đến công phu đáy hòm của mình mà vẫn không thể hạ được một tên trong số đó, thậm chí còn hơi rơi vào thế hạ phong.

Lam Kỳ Thắng cũng đang đánh nhau với một kẻ khác, đao pháp của hắn mạnh mẽ, nhìn qua có chút chiếm ưu thế. Nhưng đây mới chỉ là hai kẻ, những kẻ còn lại vẫn chưa động thủ, bọn hắn đang thong thả ngăn chặn đường lui của nhóm Chu Cư.

"Họ Chu kia, người khôn ngoan phải biết lượng sức mình, thứ gì không ăn nổi thì nên thành thật mà buông tay."

Trong đám người áo đen, một kẻ tay cầm trường thương tiến lại gần:

"Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt!"

Chu Cư quét mắt nhìn mấy kẻ đó rồi chậm rãi nói:

"Thật sự xin lỗi, mấy ngày gần đây người tìm ta bàn chuyện làm ăn quá nhiều, ngươi có thể cho ta chút gợi ý được không?"

Đối phương lắc đầu:

"Không cần đâu. Đã cho ngươi cơ hội mà ngươi không biết nắm giữ, lần này chúng ta tới chỉ để tiễn ngươi lên đường thôi."

Cổ tay hắn rung lên, một vòng hàn mang chợt hiện, mũi thương trong nháy mắt đã vượt qua khoảng cách mấy mét, đâm thẳng vào mặt Chu Cư. Ngôn Tú Tâm kinh hô, nàng vô ý thức vung kiếm chặn đường. Nhưng trường thương của đối phương chỉ khẽ rung, thanh nhuyễn kiếm trong tay nàng đã bị hất văng ra, cả người nàng lảo đảo lùi lại.

Thật mạnh! Kẻ này còn mạnh hơn cha nàng rất nhiều.

Đối với tên áo đen kia, việc gạt bay Ngôn Tú Tâm cũng giống như gạt đi một con muỗi, trường thương của hắn lại một lần nữa đâm tới. Mũi thương run rẩy khóa chặt mọi cử động của Chu Cư, sát chiêu ẩn giấu đâm thẳng vào vị trí tim.

Tránh né ư? Rất khó!

Đã như vậy...

Chu Cư nheo mắt lại, khí huyết cô đọng như thủy ngân trong cơ thể cuồn cuộn chuyển động, từ sâu trong da thịt và gân cốt lặng lẽ phát ra một luồng kình lực cương mãnh.

Vậy thì không cần tránh nữa!

Mũi thương đâm trúng giữa ngực, ngay lập tức khựng lại không thể tiến thêm.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch