Tường đổ mọi người đẩy, vì chút lợi ích này mà những kẻ đó quả thực không từ thủ đoạn! Thậm chí chúng chỉ còn thiếu bước hạ độc hoặc trực tiếp giết người nữa thôi. Cái gọi là giao tình, đứng trước lợi ích hoàn toàn không đáng giá nhắc tới.
Hạ Vô Cực hoài nghi việc mẫu thân của tiền thân là Lâm Như bị ác quỷ nuốt chửng hồn phách mà chết bất đắc kỳ tử cũng là do con người gây ra. Chỉ tiếc tuy hắn nghĩ đến nhưng lại không có bất kỳ chứng cứ nào. Điều hắn có chút không rõ chính là Triệu Xuyên này làm thế nào để khống chế quỷ.
Đúng lúc này, Triệu Xuyên chợt nhìn thấy Vân Khinh Dao đang đi ngang qua từ phía gian phòng phụ, ánh mắt hắn nhất thời sáng lên.
"A? Tiểu Thu Nguyệt, mấy ngày không gặp, ngươi lại trở nên xinh đẹp hơn rồi!"
Tuy Vân Khinh Dao mặc y phục mộc mạc, nhưng trên người nàng lại ẩn ẩn tỏa ra một luồng khí thái xuất trần, điều này khiến Triệu Xuyên hơi kinh ngạc, thậm chí còn có chút thèm muốn. Một tiểu nha đầu xinh đẹp như vậy nếu mang về để chúc mừng hôn lễ thì chẳng phải quá tốt đẹp sao.
Vân Khinh Dao quay đầu nhìn hắn một cái, không thèm để ý tới mà quay người đi vào trong phòng.
"Ấy ấy, Tiểu Thu Nguyệt đừng đi mà."
Triệu Xuyên vội vàng gọi với theo sau. Vừa nói, hắn vừa trực tiếp sải bước đi về phía gian phòng phụ.
Sắc mặt Hạ Vô Cực nhất thời trầm xuống, trong ánh mắt thoáng qua một tia tàn khốc.
"Đại Hổ, đánh gãy chân hắn cho ta!"
"Vâng! Thiếu gia."
Hạ Hổ vốn dĩ đã sớm nhìn Triệu Xuyên này không thuận mắt. Hắn tuy vóc dáng to lớn nhưng không hề ngu ngốc. Hắn vừa nghe thấy những lời lẽ bóng gió của Triệu Xuyên, nhận ra việc Hạ gia bị quỷ ám rất có thể là do gia hỏa này giở trò. Mục đích chính là vì hơn hai mươi gian cửa hàng ở khu vực phồn hoa của Hạ gia. Còn việc làm như vậy có khiến Hạ gia tan cửa nát nhà hay không, hắn ta chẳng hề quan tâm.
Từ khi lão gia mất tích, những kẻ này bắt đầu từng bước ép sát Hạ gia, ngay cả Triệu Xuyên vốn luôn xưng huynh gọi đệ với thiếu gia cũng như vậy, thực sự đáng hận tột cùng! Như vậy cũng thôi đi, không ngờ giữa ban ngày ban mặt hắn lại dám to gan lớn mật, nảy sinh ý đồ xấu với muội muội của hắn.
Hạ Hổ không chút do dự lao về phía Triệu Xuyên. Triệu Xuyên căn bản không hề tránh né, nhìn Hạ Hổ với vẻ mặt đầy vẻ miệt thị.
Đúng lúc này, nam tử trung niên đứng sau lưng Triệu Xuyên tiến lên một bước, khí huyết chi lực dồi dào trên người bùng nổ, hắn tung một quyền về phía Hạ Hổ. Sắc mặt Hạ Hổ hiện lên vẻ hung ác, cái đầu trọc bóng loáng dưới ánh mặt trời tỏa ra ánh sáng, hắn bước tới một bước, không chút do dự tung quyền đối chọi với nắm đấm của nam tử trung niên kia.
Hắn vóc người to lớn, khí lực cũng vô cùng mạnh mẽ. Tuy tu vi chỉ là Thối Cốt cảnh ngũ trọng thiên, nhưng lực lượng của hắn lại lớn đến mức kinh người.
Hai nắm đấm va chạm nhau! Rầm!
Hạ Hổ cuối cùng vẫn thua kém về tu vi, hắn lùi liên tiếp ba bước về phía sau, lui thẳng đến bên cạnh Hạ Vô Cực. Còn đại hán trung niên kia thì nửa bước cũng không dịch chuyển. Tuy nhiên, trong ánh mắt hắn lại thoáng qua một tia kinh hãi. Dù chỉ là một quyền, nhưng hắn lập tức thăm dò được tu vi thực sự của Hạ Hổ là Thối Cốt cảnh ngũ trọng thiên.
Phải biết hắn đã là Luyện Tạng cảnh ngũ trọng thiên, vậy mà tiểu tử đầu trọc này dưới bảy phần sức lực của hắn cũng chỉ lùi lại ba bước. Sức mạnh này đủ để sánh ngang với Luyện Tạng cảnh tam trọng thiên thông thường. Khá khen cho tên đầu trọc này! Xưa nay vẫn nghe nói tên tiểu tử đầu trọc của Hạ gia có sức mạnh trời sinh, hôm nay gặp mặt quả nhiên không tầm thường.
Trong mắt Hạ Hổ trào dâng một luồng khí bạo liệt. Hắn vừa định động thủ lần nữa thì bị Hạ Vô Cực giữ chặt lấy, nói: "Để ta."
Hạ Hổ sững sờ, định lên tiếng từ chối nhưng lực lượng khổng lồ truyền tới từ cánh tay khiến hắn giật mình, rồi lập tức trở nên kinh hỉ. Lực lượng của thiếu gia thật lớn! Với sức mạnh chuẩn bị bộc phát hết mức của hắn vậy mà cũng không thoát ra được. Thiếu gia chắc chắn là đã đột phá! Công pháp mà tiểu muội dạy cho thiếu gia quả nhiên lợi hại, hơn nữa có lẽ là công pháp phù hợp nhất với hắn!
Triệu Xuyên đang chuẩn bị đi về phía gian phòng phụ nghe thấy vậy liền dừng lại, hắn nhìn Hạ Vô Cực với ánh mắt như nhìn kẻ thiểu năng. Ngay sau đó, hắn quay sang nói với hán tử trung niên: "Triệu Long, đừng đánh chết hắn."
"Tuân lệnh, nhị thiếu gia." Hán tử trung niên gật đầu đáp.
Gia hỏa này tên là Triệu Long sao? Hạ Vô Cực hừ lạnh một tiếng. Thật là uổng phí một cái tên đẹp!
Hạ Vô Cực siết chặt nắm đấm, không buồn quay đầu lại mà nói với Hạ Hổ: "Hãy nhớ kỹ, đối đãi với hạng tiểu nhân này nhất định phải lấy bạo chế bạo! Xem bản thiếu gia đối phó hắn như thế nào.